Chương 12
“Nhị tỷ xinh đẹp, đó là vốn liếng của tỷ. Nhưng thứ mà Chu gia xưa nay coi trọng chính là tài làm ăn của tỷ. Sắc đẹp rồi cũng tàn, chỉ có chiếc chìa khóa vàng tỷ nắm trong tay mới là tiềm lực chân chính và là chỗ dựa vững chắc không ai cướp nổi.”
“Quan Quan không cần tiền bạc, mong tỷ đưa nó vào thương trường sinh lời, sớm ngày giàu có bạc vàng đầy người. Nếu mai sau có chuyện cần nhờ, chỉ mong tỷ toàn tâm giúp đỡ.”
Nhị tỷ nghe lọt, nàng ấy trang trọng gật đầu:
“Đa tạ tứ muội chỉ dẫn, ta đã có cơ hội sống lại một lần, đương nhiên ta phải sống cho thật tốt đời này.”
“Tường cao ngoài tường cao, vẫn phải bước từng bước mà vượt qua.”
Chúng ta nhìn nhau mỉm cười.
Kiếp này, chúng ta nhất định sẽ khác xưa.
Nhưng vừa tiễn nhị tỷ xong thì đã đụng ngay ánh mắt như rắn độc của Lâm Dao Âm đang nhìn chằm chằm vào chúng ta.
Nàng ta lạnh lùng buông một câu:
“Mơ tưởng dựa vào việc gả đi rồi đè lên đầu ta? Ngây thơ!”
Lòng ta và tam tỷ giật thót.
Nhưng đã muộn rồi!
10
Tối hôm đó đã truyền ra tin hậu viện Chu gia bốc cháy.
Chu lão phu nhân một lòng hướng Phật, tin tưởng nhân quả hơn người.
Vừa mới vì nốt ruồi Quan Âm giữa mi tâm nhị tỷ mà yêu thương nàng ấy hết mực, thà từ bỏ thứ nữ phủ hầu cũng quyết cưới nhị tỷ vào cửa.
Nhưng ngọn lửa kia lại đốt trúng điều kiêng kỵ trong lòng bà.
Sáng hôm sau khi nhị tỷ tới thỉnh an, lão phu nhân lại để nàng ấy đứng chờ ngoài viện suốt một canh giờ mà không gọi vào.
Cảnh ngộ khốn khó của nhị tỷ không cần nghĩ cũng biết.
Tiếng đàn trong viện của Lâm Dao Âm không thể giấu nổi vui sướng.
“Thật đáng tiếc, mất đi một nhị muội. Nhưng không sao, vẫn còn tam muội và tứ muội kia mà.”
Tam tỷ sắc mặt u ám: “Quả nhiên, vượt qua một bức tường cao còn có một bức tường cao khác. Cả đời chúng ta như bị giam nơi chiếc thuyền nhỏ, chao đảo giữa sóng to gió lớn , chỉ sơ sẩy chút thôi cũng tan xương nát thịt.”
Lần đầu tiên nàng ấy bộc lộ trí tuệ và mưu lược của mình:
“Ngồi chờ chết sao? Nàng ta quá xem thường chúng ta rồi! Quan Quan, hãy mang tiền bạc trong ba cửa hàng của nhị tỷ đi, bảo Ngụy Danh tìm người mua con thuyền cũ của Chu gia.”
Ta hiểu ý, lập tức làm việc.
Ba ngày sau, giữa lúc nhị tỷ khó khăn chồng chất, từ hiệu buôn của Chu gia truyền ra tin vui, con thuyền lập nghiệp của Chu gia đã được một vị cao nhân mua về sưu tầm với giá vạn lượng bạc trắng.
Cùng lúc đó, đầu đường cuối ngõ bắt đầu rộ lên lời đồn Lâm Huyền Tố có số mệnh phú quý, ngay đêm thành thân đã mang đến một trận phát tài to lớn cho Chu gia làm ăn buôn bán.