Trọng Sinh Xử Lý Đích Tỷ Trà Xanh, Tâm Địa Rắn Rết


Chương 6

Đám đông phu nhân phía sau cũng mỉm cười nhìn ta, chỉ đợi ta quay đầu bỏ chạy để đội lên đầu ta cái mũ không đức hạnh.

Ta đã lọt vào mắt vị viện phán Thái Y viện, chỉ cần vượt qua thử thách đức hạnh là sẽ được nhận làm đệ tử tâm truyền.

Nếu ta thấy chết mà không cứu, chẳng những tiền đồ đứt đoạn mà còn trở thành bậc thang thịt người để gia tộc giẫm đạp.

Bất đắc dĩ, ta chỉ đành đánh cược một phen.

Nào ngờ bức tường đá bất chợt đổ ập, như núi Thái Sơn sụp xuống đè thẳng lên người ta.

Gân cốt toàn thân ta đứt đoạn, miệng mũi không ngừng trào ra máu tươi, hiển nhiên đã không còn đường sống.

Lúc này Lâm Dao Âm mới nghẹn ngào khóc lóc cúi người:

“Đám tiện nhân di nương các người, từng chút một ép chết mẫu thân ta. Nỗi đau mất đi cốt nhục thân tình, ta muốn bọn chúng đều phải nếm trải một lần.”

“Không uổng công ta mưu tính cả ván cờ này, đòi được mạng của từng người các ngươi.”

Nàng ta lau đi hàng lệ không hề tồn tại nơi khóe mắt, khóe môi nhếch lên nở nụ cười quỷ dị:

“Mẫu thân, con chẳng những đã báo được thù cho người, mà còn tiễn từng đứa tiện nhân này xuống dưới để tạ tội với người. Con khiến chúng chết chẳng toàn thây, người có nhìn thấy không?”

Ta hận đến nỗi rơi huyết lệ, chẳng ngờ khi mở mắt ra lần nữa, chúng ta lại đồng loạt sống lại.

Cuộc đua thuyền rồng sắp sửa diễn ra, nhị tỷ hốt hoảng đến cùng cực.

Ta cùng tam tỷ lặng lẽ nhìn nhau:

Lần này, kẻ thân bại danh liệt chết không chỗ chôn, chỉ có thể là Lâm Dao Âm…

Giống như kiếp trước, khi xem hội đua thuyền trong tết Đoan Ngọ, Lâm Dao Âm vẫn chỉ đưa thiệp mời cho Lâm Huyền Tố.

Nàng ta đã chuẩn bị sẵn một lời giải thích:

“Trân di muốn nương vốn là người hầu hạ bên cạnh tổ mẫu, dĩ nhiên thân phận của nhị muội cũng khác với người thường. Huống chi muội sắp thành thân, tất nhiên nên ra ngoài kết giao thêm người quen mới phải.”

Chúng ta đều hiểu rõ, chẳng phải nhị tỷ sắp thành thân nên cần mở rộng mối quan hệ gì, mà là một khi Nhị tỷ thành thân rồi theo Chu Lang rời kinh về phía Nam, thì Lâm Dao Âm muốn hại nàng ấy lần nữa còn khó hơn lên trời.

Nàng ta hận Nhị tỷ và Trân di nương hơn bất kỳ ai khác.

Chỉ vì Trân di nương được phụ thân chủ động đưa vào viện ngay khi chủ mẫu đang mang thai.

Tình nghĩa phu thê giữa chủ mẫu và phụ thân cũng chấm dứt bởi dung mạo xinh đẹp và làn da trắng mịn của Trân di nương.

Dù là phụ thân tam thê tứ thiếp, vô tình bạc nghĩa, phong lưu vô độ, nàng ta vẫn nhắm mắt làm ngơ, chỉ dồn hết nỗi hận lên người Trân di nương.

Gặp nhau trên thuyền rồng, khi Lâm Dao Âm thấy ta và tam tỷ thì sắc mặt liền trầm xuống.