Chương 8
Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng thét đầy cuồng loạn của Lý ma ma.
Vì người ôm Lâm Dao Âm lên bờ lại là một người chột mắt ăn mặc rách rưới, hắn còn thấy Lâm Dao Âm không còn hơi thở, bèn cởi vạt áo nơi ngực của nàng ta, liên tục ép ngực cứu người, thậm chí còn miệng đối miệng truyền khí cho nàng ta.
Cảnh tượng cứu người này không chỉ bị tất cả các công tử, quý nhân trong kinh thành đến xem náo nhiệt tận mắt nhìn thấy, mà còn bị Ninh Trường Viễn vừa vội vã đến nơi bắt gặp ngay tại trận.
Sắc mặt hắn tái nhợt, điên cuồng gào lên:
“Ngươi mau dừng tay, dừng tay lại. Dù nàng có chết cũng không thể để bị vấy bẩn thân thể như thế!”
“Tiện nhân cơ thể bẩn thỉu, đức hạnh của ngươi không toàn vẹn, ta muốn bỏ ngươi.”
Lâm Dao Âm vừa mới mở mắt, còn chưa kịp rời ánh nhìn khỏi khuôn mặt của tên chột mắt đã nghe một tiếng sét như xé trời đánh thẳng xuống đầu nàng ta.
Thử thách thuộc về nàng ta, đã chính thức bắt đầu.
Thanh đao trần tục từng chém chết nhị tỷ ở kiếp trước, cuối cùng cũng rơi xuống đầu nàng ta.
Nàng ta không còn cách nào chống đỡ, hoảng loạn gào lên:
“Phu quân, thiếp bị hại mà!”
“Là Lâm Huyền Tố, chính nàng ta đẩy thiếp xuống nước, mọi chuyện đều do nàng ta bày ra. Thiếp bị oan!”
“Vậy sao?”
7
Chu lão phu nhân từ trong đám người bước ra, bà cười lạnh mà cúi đầu nhìn xuống Lâm Dao Âm:
“Nhưng lão thân cùng quận chúa ở trên lầu ba của thuyền đã nhìn thấy rõ ràng, ai đẩy ai xuống nước, còn cần bà già này phải nói rõ sao!”
Sắc mặt Lâm Dao Âm trắng bệch, lập tức ngã ngồi trên mặt đất.
Nàng ta mang theo tia hy vọng cuối cùng quỳ bò đến trước mặt Ninh Trường Viễn, nắm chặt lấy vạt áo của hắn:
“Một ngày phu thê trăm ngày tình nghĩa, họ không tin thiếp, nhưng chàng không thể không tin thiếp được.”
“Thiếp sao có thể hại chính mình? Là Lâm Huyền Tố, nàng ta kéo thiếp xuống nước, cố ý sắp đặt tên ăn mày làm nhơ nhuốc thân thể thiếp, nàng ta muốn ép thiếp vào chỗ chết đó. Phu quân, xin chàng cứu thiếp!”
“Giết tên ăn mày hạ tiện kia đi, giết hắn rồi thì mọi chuyện đều xong cả.”
Mặc dù Ninh Trường Viễn đa tình, nhưng vẫn có chút tình cảm với Lâm Dao Âm, trong nỗi do dự bèn nhìn về phía Ninh lão phu nhân.
Quận chúa cười khinh miệt, lắc đầu với Ninh lão phu nhân:
“Nếu không nhờ tên ăn mày kia liều mạng cứu người, chỉ e nàng ta đã sớm chết trong nước sông cuồn cuộn. Nay không cảm ơn cứu mạng của người ta lại còn lấy oán báo ân, muốn đoạt mạng người ta, đúng là tâm địa độc ác.”