Chương 14
“Tôi thích kiểu chững chạc đàng hoàng trông dễ đẩy ngã, nhưng cuối cùng lại đẩy không ngã”. Lâm Thâm nghiêng mặt sang mỉm cười, “Bất khuất kiên cường, đặc biệt năng nổ”.
“Sao…tôi có cảm giác cậu đang xỉa xói tôi nhỉ?”
“Ồ? Có hả?”
Mặc dù Viên Thiển rất muốn tẩn Lâm Thâm một trận, nhưng nhớ tới tên nhóc này biết anh suýt bị bạn trai Cố Manh đánh tơi bời mà lo lắng muốn chết, Viên Thiển lại có chút cảm giác thoải mái.
Anh nhìn thoáng qua đồng hồ của mình, đã mười một giờ rồi!
Viên Thiển bỗng ngồi dậy, mới phát hiện bên ngoài cửa sổ là màn đêm, đây không phải mười một giờ giữa trưa, mà là mười một giờ đêm!
“Tôi…tôi ngủ bao lâu rồi?”
“Ngủ từ buổi sáng cho tới giờ, mười hai, mười ba tiếng gì đó”
“Hôm nay có xảy ra chuyện gì không?” Phản ứng đầu tiên của Viên Thiển chính là lấy điện thoại ra search đầu đề.
“Có thể có chuyện gì được chứ? Trong tay anh chỉ còn lại Dark Fringe. Tôi vẫn luôn ở bên cạnh anh, không gây chuyện cho anh”
Viên Thiển thở phào: “Vậy thì tốt. Muộn quá rồi, về nhà đi”.
“Tôi đưa anh về”. Lâm Thâm nói.
“Không cần, lão Vương…”
“Con lão Vương lên cơn sốt, đã xin nghỉ với Amanda rồi”
“Vậy tôi tự…”
“Tôi nói là tôi đưa anh về”
Không biết có phải tên nhóc Lâm Thâm này thay đổi sách lược hay không mà giọng nói rất dịu dàng không cứng rắn, nhưng lại giống như thể Viên Thiển vốn do hắn đưa đón vậy.
“Cậu…”
“Anh muốn nói là sợ truyền thông chụp được anh với tôi, sau đó lên trang nhất rồi gây bất lợi cho tôi chứ gì?” Lâm Thâm thở dài, “Giám đốc Viên à, bây giờ thanh danh của anh không kém thế đâu. Tôi lại còn là nghệ sĩ anh phụ trách, đưa anh về nhà chẳng phải chuyện gì ghê gớm. Anh mất tự nhiên như này trái lại giống như có ý đồ với tôi ấy”
“…”
“Tốt nhất là chúng ta nên hòa thuận phối hợp ăn ý cho thật tốt”
Đúng vậy, như thế mới có thể lấy được điểm, qua màn bằng tốc độ nhanh nhất.
Giờ bọn họ là đồng đội, tình nghĩa nhựa cường lực, rất kiên cố, khó thoái biến, lại có độc.
Lâm Thâm lái xe rất vững, tư thế đánh vô-lăng cũng rất phóng khoáng.
“Anh đang nhìn gì vậy?” Lâm Thâm hỏi.
“Thật ra tính cách lúc lái xe có thể nhìn ra được tu dưỡng của một người. Cậu không cướp đường, bị vượt cũng không giận, phanh không gấp, giống như tay lão luyện am hiểu nhẫn nại, dày dặn kinh nghiệm”
“Tôi chỉ ngây thơ cho anh xem thôi”
Lâm Thâm cười nhẹ, Viên Thiển không thể không thừa nhận nhìn hắn từ góc độ này, thật sự rất nam tính.
Kiểu nam tính ấy cực kỳ…khiến mấy cô bé có cảm giác an toàn.
“Tôi không có hứng thú với cái vẻ ngây thơ của cậu, làm phiền cậu chín chắn giùm”
Bọn họ vừa vặn lái đến giao lộ cuối cùng, đèn đỏ tròn chín mươi giây.
Lâm Thâm không nhanh không chậm kéo tay phanh xuống, một tay giữ vô-lăng, nhìn về phía Viên Thiển.
“Tôi sợ tôi chín chắn, anh sẽ rất mất mát… Bởi vì không có cơ hội chăm sóc tôi”
Đó là giọng nói rất có kiên nhẫn, bao dung.
Một tay hắn tùy ý khoác lên lưng ghế Viên Thiển, rõ ràng không dựa sát vào, Viên Thiển lại cảm thấy…mình sắp bị đối phương nhào vào trong ngực cẩn thận nâng niu.
“Cậu…lo lái xe đi có được không?”
“Được”. Lâm Thâm quay mặt đi, nhìn đèn đỏ, “Rõ ràng còn hơn một phút mới đèn xanh. Tôi sắp phải đi diễn phim thần tượng rồi, nam phụ thâm tình đấy! Nghe bảo còn có cảnh hôn nữa”.
Lâm Thâm dùng ngữ khí phấn khởi giả đến mức không có tí chuyên nghiệp nào.
“Xem ra kịch bản rất dở”
“Không phải là dở, tôi còn chẳng thể giảm danh dự của mình để nói lời thoại ra miệng cơ”
“Hết cách rồi, mặc dù là Hoàng Thế Hoành sắp xếp cho cậu, nhưng hợp đồng dẫu sao cũng là công ty ký. Cậu muốn phát triển theo hướng diễn viên không? Nếu muốn thì tôi đề nghị cậu học có hệ thống”
Khi Viên Thiển bắt đầu giảng giải, Lâm Thâm ngoài miệng lại mang theo nụ cười, nhẹ nhàng gật đầu ngoan ngoãn như thật.
“Tới dự thính ở khoa nghệ thuật biểu diễn của học viện điện ảnh cũng tốt, tìm giáo viên chuyên nghiệp phụ đạo một mình cũng được, tôi không hy vọng cậu trở thành loại chỉ biết đọc lời thoại…”
Viên Thiển còn chưa nói xong, ngón tay Lâm Thâm đã lướt qua đuôi lông mày anh, sau đó mỉm cười.
“Anh xem, anh không giống những người khác. Hoàng Thế Hoành chỉ muốn sử dụng tôi một cách tối đa, công ty chỉ muốn tôi mau mau chóng chóng kiếm tiền, chỉ có anh…muốn tôi từ từ, chuẩn bị mọi thứ kỹ càng, đi được càng xa, càng lâu”
“Cậu hiểu chuyện thế này tôi rất vui…”
“Thế nên lúc tôi nhìn thấy video anh xin lỗi Mộ Dung Tiêu, lần đầu tiên tôi giận dữ đến nỗi muốn gϊếŧ hắn. Tại sao anh có thể thích hắn chứ?”
Biểu cảm trên mặt Lâm Thâm rất nhạt, nhạt đến nỗi đối với hắn, hủy đi một thứ không thể phá vỡ cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt.
“Cậu nghe này Lâm Thâm, đó là chuyện trước đây! Hoàn toàn không liên quan gì với tôi bây giờ… Tôi…”
Đó là thiết lập của game! Không phải thật! Cậu bạn nhỏ đừng lẫn lộn giữa thiết lập của game với sự thật!
“Hình tượng của Mộ Dung Tiêu nhìn trông trưởng thành hơn tôi, hình tượng lớn tuổi của hắn sẽ làm anh sinh ra phán đoán sai lầm theo kinh nghiệm, cảm thấy hắn đáng tin hơn, có tiếng nói chung với anh hơn… Nhưng hắn có chắc là hiểu anh hơn tôi không? Phải biết, đó đều là vỏ bọc ngăn nắp bên ngoài, bên trong ấy à…có khi còn cặn bã hơn tôi”
Ngón tay Lâm Thâm nhẹ nhàng gạt tóc rối bên tai Viên Thiển, giọng nói rất điềm tĩnh. Đó là sự điềm tĩnh vượt qua tuổi tác của hắn, có một sức thuyết phục khó mà hình dung.
Viên Thiển không khỏi hoài nghi, Lâm Thâm quen biết người chơi Mộ Dung Tiêu.
“Hắn không biết anh muốn tự do, hắn tuyệt đối không hiểu anh trả giá nhiều đến thế không phải là để đạt được cái gì, mà là nguyên tắc xử sự làm người của anh. Hắn cũng không hiểu được, anh muốn trở thành người như thế nào”
Viên Thiển không khỏi xúc động tận sâu đáy lòng.
Anh biết có những lời, nói với cha mẹ mình, họ sẽ không hiểu. Nói với người anh em tốt Lục Chân, cậu ta cũng sẽ không hiểu.
Nhưng mà Lâm Thâm lại hiểu.
“Anh nhìn một mình tôi, chỉ tốt với mình tôi thôi là đủ rồi”
“Tôi còn chưa đủ tốt với cậu sao?” Viên Thiển cười bất đắc dĩ.
“Viên Thiển, nếu anh luôn ở bên cạnh tôi —— cho dù anh có bất cứ yêu cầu gì với tôi, tôi có thể đầu rơi máu chảy xông pha khói lửa, cho anh tất cả”
Nụ cười của Viên Thiển cứng lại ở khóe miệng, bởi vì anh thấy được sự nghiêm túc trong mắt Lâm Thâm, cùng với chấp niệm vô cùng sống động.
Anh biết, chỉ cần mình không cẩn thận gật đầu, Lâm Thâm sẽ bao bọc anh lại, gió thổi không lọt, bất kể đυ.ng vào đâu cũng không bị tổn thương, nhưng mà cũng chẳng ra được.
“Cậu…cậu…”
Lâm Thâm nghiêng về phía anh, cứ dồn Viên Thiển đến mức gáy kề sát cửa kính xe.
Hắn nghiêng mặt qua, giống như muốn hôn lên, lần đầu tiên Viên Thiển biết cảm giác trái tim bị người khác nắm trong tay là gì.
“Này, diễn xuất của tôi có được không? Còn cần mời thầy lên lớp huấn luyện không?”
Lâm Thâm thẳng lưng lên, trên mặt là nụ cười xấu xa nhàn nhạt.
Không khí nóng đến phát ngốt chợt nguội đi.
“Đèn xanh rồi… Lái xe của cậu đi!”
Nhãi ranh súc sinh chính là nhãi ranh súc sinh!
Ngoan ngoãn không quá ba giây!
Đến trước biệt thự của Viên Thiển, Viên Thiển nhanh nhẹn muốn mở cửa xe: “Cậu có thể lái xe tôi về”.
Nhưng mà Lâm Thâm lại kéo anh về: “Tôi muốn ăn cơm”.
Lúc này Viên Thiển mới nhớ ra, anh say rượu ngủ là trước giữa trưa, nói cách khác bọn họ đều chưa ăn cơm trưa và cơm tối.
“Muốn ăn thì tự đi mà mua”
Viên Thiển đứng dậy lần nữa, lại bị tóm về.
“Tôi muốn ăn đồ anh nấu”
“Trong tủ lạnh không có đồ ăn!”
“Thế thì ăn không khí anh làm”
“…” Viên Thiển quay đầu lại, phát hiện Lâm Thâm nhìn mình vô cùng chăm chú.
Không đạt được mục đích, tuyệt đối không dừng tay.
Nếu cậu đói bụng thật thì nên logout đi ăn cơm, chứ không phải dây dưa trong này.
Trong game, vị giác dù có chân thực, cũng không thể đạt được sự thỏa mãn thật sự.
“Ăn xong thì biến ngay. Đừng cứ chơi game suốt, cơ thể quan trọng hơn”
“Ừm”