Thăng Chức Toàn Diện (Q2)


Chương 39

Vốn Viên Thiển đã thức dậy, bị Cảnh Thanh đυ.ng một cái như thế, lại ngã về lại gối.

“Anh! Em xin lỗi!” Cảnh Thanh vội vàng ngồi dậy, rời khỏi chỗ nằm của Viên Thiển, đứng lên.

“Mau đi rửa mặt đi”. Viên Thiển cười với cậu.

“Ừm, em đi ngay đây!”

Chờ đến khi Cảnh Thanh vào toilet, Viên Thiển thở ra một hơi.

“Sao, anh đang lo chuyện thi tháng của Cảnh Thanh à?” Dạ Hàn cười hỏi.

“Cái tôi lo là tâm lý thi của cậu ấy kìa”

Cảnh Thanh cho Viên Thiển cảm giác rất cần bảo vệ, dễ mất tự tin.

Mà trường thi lại hung hiểm, cũng không phải lý luận suông trên giấy.

“Vậy thì không cần đâu. Chúng ta đi đời nhà ma hết, Cảnh Thanh nhất định vẫn là Bá Vương ở đây”

“Nhận lời chúc của cậu”

Ngày hôm nay vừa vào phòng học, liền có thể cảm giác được bầu không khí nặng nề.
Ngay cả tiếng cười nói của Lương Ngạo Thiên và Trần Trấn cũng bớt đi rất nhiều.

Có một người mặc vest đen, đeo kính không gọng, mà trên tấm kính phản chiếu đủ loại số liệu đi vào trong phòng học của họ.

Thân hình của y thẳng tắp, mỗi bước đi đều như được tính toán chính xác ngay ngắn.

Cho đến khi y xoay mặt về phía tất cả mọi người.

“Chào mọi người, tôi là quan chấp hành của lần thi tháng này——Trang Mộng”

Tiếng máy móc lạnh lẽo vang lên.

Viên Thiển híp mắt lại, chưa nói đến Trang Mộng này có phải NPC hay không, chỉ riêng giọng điệu nói chuyện này của y, đã khiến Viên Thiển hoài nghi y đã không còn là con người, mà giống như máy móc bị hệ thống Thiên Khuyết thay đổi bộ não.

“Tiếp theo, sẽ tiến hành chuyến tham quan trước mỗi lần thi tháng, mời các bạn học rời khỏi phòng theo thứ tự, xếp hàng vào phi thuyền tham quan của chúng ta, tuân thủ kỷ luật tham quan, chớ đùa giỡn ồn ào”
Nói xong, quan chấp hành liền xoay người đi ra khỏi phòng học.

Viên Thiển lại gần Lâm Tử: “Trước khi thi còn có tham quan du lịch nữa cơ? Tham quan chỗ nào?”

“Còn chỗ nào nữa? Tất nhiên là Trái Đất rồi”. Sắc mặt Lâm Tử không dễ nhìn lắm, “Chả muốn đi tí nào, còn ép chúng ta phải xem…”

Viên Thiển không có ý kiến: “Này xem như xả hơi trước khi thi ha?”

“Xả hơi trước khi thi? Són tiểu trước khi thi còn tạm được”

Lâm Tử bày biểu cảm “Ha ha”.

Viên Thiển nghiêng mặt qua, Cảnh Thanh cúi đầu, cắn môi dưới, dường như không thích chuyến “tham quan” này.

Bắt đầu từ bạn học đầu tiên hàng thứ nhất, mọi người cúi đầu, rời khỏi chỗ, đi ra phòng học.

Cái gọi là phi thuyền tham quan, tạo dáng hình vòng rất là khoa học viễn tưởng, thân thuyền trong suốt, có thể thưởng thức được cảnh sắc chung quanh ba trăm sáu mươi độ.
Mỗi chiếc phi thuyền có thể ngồi được ba trăm người, xấp xỉ sáu lớp.

Mọi người cơ bản đều ngồi xuống theo thứ tự chỗ ngồi trong lớp, thiết bị an toàn trên đỉnh đầu tự động hạ xuống, cố định mỗi người tại chỗ.

Trên mặt Viên Thiển tuy không có biểu cảm gì, nhưng mà tràn đầy hiếu kỳ với tất cả. Anh trái xem phải nhìn, sờ lên thiết bị an toàn, Cảnh Thanh bên cạnh nhịn không được mở miệng nói, “Anh đang nhìn gì thế?”

“Anh đang nghĩ, nếu muốn đi vệ sinh thì làm sao? Cứ ngồi giải quyết à?”

Viên Thiển vừa mới nói xong, Cảnh Thanh đã cúi đầu cười khẽ, vài sợi tóc trên trán cũng lay động theo.

Rốt cuộc xem ra không căng thẳng như trước nữa.

Lâm Tử chỉ một cái nút bấm trên đỉnh đầu: “Ấn một cái là được”.

“Ấn một cái, thì thiết bị an toàn sẽ mở ra?”

Viên Thiển vừa định thử một phát đã bị Cảnh Thanh đè tay xuống.

“Không phải đâu anh, ấn một cái…chỗ ngồi của anh sẽ bị khép kín lại, anh có thể thuận tiện…”

“Vậy là ngồi giải quyết thật”

Dạ Hàn ngồi phía sau Cảnh Thanh trêu đùa: “Nhưng đừng ấn linh tinh, biết đâu đấy không khí dưới đáy bị hút đi, ngay cả quần của anh cũng bị hút”.

Lâm Tử nhịn không được cười ra tiếng, Viên Thiển giờ mới hiểu được ý của Dạ Hàn là bồn cầu của máy bay trong hiện thực.

Anh quay đầu muốn lườm Dạ Hàn một cái, nhưng lại thoáng thấy Lương Ngạo Thiên, hắn đang nhìn về phía họ bằng ánh mắt mỉa mai.

Ông quan lớn Ngạo Thiên chắc là cảm thấy anh và Cảnh Thanh nhìn thấy tình cảnh tàn khốc trên Trái Đất, sẽ bị dọa vãi tè ra quần chăng.

Phi thuyền tham quan cất cánh, bọn họ rời khỏi trạm không gian.

Từ sau khi vào phó bản này, Viên Thiển vẫn hoạt động trong khu vực trường, đây là lần đầu tiên thấy được toàn cảnh của trạm không gian này… Một tòa thành lơ lửng.

Nó có một tòa thành chính, thoạt nhìn phát triển ở mức độ cao, thành chính giống như thành lũy, có vô số tàu chiến vờn quanh cùng ra vào.

Mà bên ngoài thành lũy có rất nhiều quỹ đạo hình khuyên đang xoay tròn.

Viên Thiển tự phân biệt, mới phát hiện Thiên Khuyết III của họ nằm trên một trong những quỹ đạo hình khuyên đó.

Khi bọn họ càng lúc càng xa Thiên Khuyết, đồng thời cũng càng lúc càng gần tinh cầu màu xanh lam kia.

Ở trong vũ trụ, mới nhận ra mình nhỏ bé.

Càng nhỏ bé, thì càng cô độc.

Tay Viên Thiển vốn đặt hờ trên thiết bị an toàn, không biết từ lúc nào, có một cái tay khác phủ ở trên, nhẹ nhàng nắm đầu ngón tay anh. Điệu bộ dè dặt sợ bị từ chối kia, Viên Thiển biết ngay là Cảnh Thanh.

“Đừng sợ. Chúng ta sắp vào tầng khí quyển rồi”. Viên Thiển nghiêng mặt tựa trên thiết bị an toàn, trở tay nhéo ngón tay Cảnh Thanh.

Đúng lúc gặp phi thuyền chở nước cho trạm không gian chạy qua, tia sáng xanh lướt qua mặt Viên Thiển, anh cười nhạt, trong mắt tựa như có thứ gì đang lưu chuyển.

Cảnh Thanh cứ nhìn anh như thế, giống như mê muội, duỗi một tay khác ra, sờ lên mắt Viên Thiển.

Lúc này, phi thuyền của họ lái vào tầng khí quyển.

Viên Thiển quay đầu lại, nhìn ra ngoài phi thuyền.

Không thể không nói kho số liệu trí tuệ nhân tạo của Khôi Khoát Thiên Hạ quá khủng, ngay cả cảm giác xóc nảy rất nhỏ khi phi thuyền gặp sức cản của tầng khí quyển mà cũng làm được.

Khi bọn họ lái vào tầng khí quyển, tức khắc là một cảm giác sáng sủa thông thoáng.

Vẫn có thể lờ mờ thấy được hình dáng thành thị hơn sáu mươi năm trước, nhà cao tầng một thời cũng chưa hề bị phá hủy sập đổ hoàn toàn. Rất nhiều tòa đều bị thảm thực vật phủ kín, khắp nơi là một màu xanh biếc tràn trề.

Viên Thiển thầm hoài nghi, đây là Trái Đất bị thiên thạch hủy diệt ư?

Vì sao hiện tại anh cảm thấy đây mới là “con người và tự nhiên phát triển hài hòa” nhỉ?

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của anh, Lâm Tử mở miệng nói: “Những thực vật màu xanh kia, không phải hoa cỏ nhu thuận đâu, mà là dây leo ăn thịt người điên cuồng sinh trưởng hết lần này đến lần khác, giống như tế bào ung thư sau khi bị phóng xạ ấy. Bọn chúng cũng không sống bằng ánh sáng và mưa móc, mà lấy protein làm thức ăn”.

“Lấy protein làm thức ăn…dựa theo tốc độ sinh trưởng này của chúng, rất nhanh khu vực chúng sống sẽ không còn sinh vật!”

“Thế nên bây giờ chúng nó đang tàn sát đồng loại đó”. Lâm Tử xòe tay.

Khi phi thuyền tham quan của họ lướt qua một tòa nhà cao chọc trời bị dây leo ăn thịt người bao trùm, Viên Thiển trông thấy những dây leo bốn năm người ôm không xuể, quấn siết vào nhau, trên dây leo mọc ra giác hút, hấp thụ chất dinh dưỡng của nhau.

Có dây leo bị đồng loại hút gần như chẳng còn gì, nhanh chóng hô khéo, hư thối, rơi xuống.

Viên Thiển hít sâu một hơi, nhắm mắt lại.

Phi thuyền tiếp tục bay trên tầng trời thấp, tiến vào một khu rừng nguyên thủy.

Một con sói đang uống nước bên dòng suối, Viên Thiển chỉ cảm thấy con sói này lớn hơn sói bình thưởng. Anh đang phỏng đoán có phải là bởi vì phóng xạ, khiến tất cả giống loài đều sinh trưởng nhanh, xảy ra biến dị không.

Con sói này chắc là nghe được âm thanh trên bầu trời, thế là ngẩng đầu lên.

Khoảnh khắc đó, Viên Thiển hít vào một hơi vì kinh ngạc, bởi vì con sói kia có hai cái đầu, trên mỗi đầu chỉ có một con mắt.

Con sói cúi đầu xuống tiếp tục uống nước, ngay lúc đó, trong suối có một con cá vọt lên không.

Con cá kia bỗng há miệng, đột nhiên trở nên to lớn, cắn cái đầu trái của con sói.

Con sói giãy giụa, con cá vẫy đuôi cực mạnh, con sói kia sắp rời khỏi mép suối, nhưng vẫn bị cá lôi vào trong nước.

Viên Thiển chợt khựng lại.

Cảnh Thanh ở bên cạnh nhỏ giọng nói: “Anh…nếu như em bị đưa về Trái Đất trước, vậy thì anh tuyệt đối đừng tới tìm em”.

Rõ ràng là âm thanh êm ái, Viên Thiển lại có thể nghe ra ý kiên định phi thường.

“Cậu sẽ không bị đưa về Trái Đất, tuyệt đối không”. Viên Thiển giữ chặt thiết bị an toàn.

Đoán chừng những bạn học khác không phải lần đầu “tham quan”, không cảm thấy kinh ngạc.

Toàn bộ chuyến tham quan, bọn họ đều không nhìn thấy nhân loại còn sống.

Ai cũng biết, hoàn cảnh như vầy, một khi bị đưa về, có lẽ sẽ không chịu được đến rạng sáng hôm sau.

Phi thuyền chậm rãi lên cao, trong radio truyền đến âm thanh: “Chuyến tham quan lần này kết thúc”.

Chung quanh truyền đến tiếng thở ra.

“Cái chuyến tham quan ngột ngạt này cuối cùng cũng kết thúc rồi”. Lâm Tử vỗ vỗ ngực.

Nhưng Dạ Hàn sau lưng Cảnh Thanh mở miệng nói: “Những chuyến tham quan trước đây, có quan chấp hành đi cùng không?”

“Không có, làm sao?” Lâm Tử hỏi.

Trong giọng Dạ Hàn mang theo ý cười: “Các bạn à, chúng ta phải ôm đoàn chặt nha”.

“Cái gì?”

Ngay lúc Viên Thiển quay đầu nhìn Dạ Hàn, chỉ nghe thấy radio vang lên lần nữa: “Bạn đã tiến vào trường thi. Mời các bạn thi đậu chuẩn bị bắt đầu làm bài”.

Nháy mắt, toàn bộ phi thuyền rơi vào sợ hãi.

“Gì cơ? Không phải tham quan Trái Đất ư? Sao tự nhiên lại bắt đầu thi tháng rồi?”

“Trời ơi! Chuyện gì thế này?”

“Tớ còn chưa chuẩn bị kỹ càng! Vẫn có thứ tớ chưa hiểu đây này!”

“Sắp chết rồi! Sắp chết rồi!”

Phi thuyền càng bay càng cao, bọn họ đã bay khỏi rừng rậm nguyên thủy, tiến vào một khu vực nham thạch lởm chởm.

“Chúng ta đã tiến vào trường thi nghĩa là sao? Chẳng lẽ chiếc phi thuyền này chính là trường thi ư?” Viên Thiển nhìn về phía Dạ Hàn.

Dạ Hàn chỉ hất cằm: “Mau đeo kính quang lọc vào”.

Viên Thiển xoay đầu lại, mới phát hiện trước mỗi chỗ ngồi đều xuất hiện một cặp kính quang lọc trong suốt.

Lâm Tử và Cảnh Thanh đều đã đeo vào, có học sinh thậm chí còn bị dọa đến bật khóc, tuy nước mắt nước mũi đầy mặt nhưng vẫn nhận lấy kính quang lọc.

Trong radio đang đếm ngược: “Cách lúc bắt đầu thi còn năm, bốn, ba…”

Viên Thiển nhanh chóng đeo kính quang lọc, đã thấy dưới tầm mắt bên góc phải xuất hiện một loạt chữ nhỏ.

Thí sinh: Viên Thiển

Mã học sinh: 1665

Trường học: Thiên Khuyết III

Xếp hạng khối: 99

Chỉ cảm thấy dưới người bọn họ bỗng nhiên trống không, tất cả mọi người bị hút ra ngoài!

Đúng là bị Dạ Hàn nói trúng!

Gió thổi phần phật qua người Viên Thiển, đồng phục cũng sắp bị thổi bay khỏi người, anh thậm chí không thể thở nổi.

Âm thanh lạnh lẽo từ radio vang lên bên tai: “Đề thứ nhất, trọng lượng của thí sinh là xx kg, rơi xuống từ độ cao cách mặt đất xx m, dù chính trên người sẽ tự động mở ra ở tốc độ dọc xx m/s, cho lực bay lên xx Newton, tốc độ rơi xuống đất an toàn là xx m/s, mời thí sinh dựa vào tình huống thực tại, tự lập nhóm. Thời gian đề bài ngừng trên không là ba phút, chúc các thí sinh an toàn đến đề thứ hai”.

Viên Thiển quả thực muốn sụp đổ!

Đây là tiết tấu đáp sai đề hoặc là bay ra ngoài không gian, hoặc là ngã thành bùn nhão!

Cảnh Thanh đâu? Lâm Tử đâu? Còn có tên Dạ Hàn kia nữa?

Mắt kính của anh hiển thị tất cả số liệu của hoàn cảnh quanh mình, bao gồm lực cản không khí, còn có khối lượng và tốc độ rơi xuống của thí sinh đang la hét chưa điều chỉnh tốt trạng thái cách đó không xa. Tầm mắt đi tới đâu, tất cả đều biến thành số liệu.

Tỉnh táo, tỉnh táo Viên Thiển!