Chương 35
Lâm Tử che mắt: “Cậu ta cuống rồi! Nhất định là cậu ta cuống rồi! Tôi không dám nhìn nữa! Cậu ta chắc chắn sẽ bị nhốt trong cái không gian này đến khi cuộc thi kết thúc!”
Khi Cảnh Thanh kéo đường phụ thứ mười ba, mắt Viên Thiển sáng lên, thông suốt.
“Không… Cậu ấy có cách giải quyết đơn giản hơn”
Cảnh Thanh tỉnh táo tính toán.
Lương Ngạo Thiên đã tính gần ba phút, Cảnh Thanh chỉ tính một phút, sau khi tính bình quân gia quyền của mấy diện tích bị chia cắt, vị trí không gian của cậu lại bắt đầu biến hóa!
“Cậu ta làm đúng rồi! Làm đúng rồi!” Lâm Tử kích động ôm lấy Viên Thiển ở bên cạnh.
Viên Thiển cũng ngẩn người.
Các thí sinh khác ở chung quanh liên tiếp sợ hãi thán phục.
“Trời ơi! Tên Cảnh Thanh này vậy mà nhanh hơn Lương Ngạo Thiên!”
“Có phải tớ nhìn nhầm rồi không? Cứ như có hack ấy!”
“Trước giờ tôi không tin cậu ta luyện đề ba ngày mà có thể thắng nổi Lương Ngạo Thiên! Giờ nhìn như này, không có gì là không thể!”
“Lợi hại thật sự chẳng lẽ không phải Viên Thiển? Thế mà có thể mang Cảnh Thanh qua màn!”
Cảnh Thanh trên màn hình 3D, vẻ mặt lạnh lùng, quanh thân đều mang bầu không khí bình tĩnh.
Cảnh Thanh vào đề thứ chín còn nhanh hơn Lương Ngạo Thiên, điều này không thể nghi ngờ tạo kích động cực lớn cho hắn.
Lương Ngạo Thiên tính nhầm lần hai, cởϊ áσ khoác màu trắng xanh trong trường thi, ném xuống đất, liên tục chửi bới.
“Haizz, đúng là chiều quá sinh kiêu, không chịu được người khác làm bài nhanh hơn mình”. Lâm Tử mở hình thức trào phúng.
Cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, không khí chung quanh thay đổi hoàn toàn.
Các bạn học vốn chờ mong nhìn Lương Ngạo Thiên làm đề, giờ toàn bộ đều đang để ý tới Cảnh Thanh.
Cho tới nay hạng nhất khối đều bị Lương Ngạo Thiên độc quyền, hắn ngang ngược càn rỡ, khí thế khinh người.
Thế nhưng không ai dám đắc tội Lương Ngạo Thiên, tất cả mọi người đều ngấm ngầm chờ mong trở thành đồng minh của hắn, dựa vào hắn, được hắn bảo bọc, biết đâu sẽ có cơ hội sống sót cao hơn.
Phải biết qua màn này tương đương với qua ba màn thường.
Tấm séc qua màn giá trị cực lớn của Khôi Khoát Thiên Hạ kí©h thí©ɧ các người chơi không từ thủ đoạn, kể cả màn này.
Cho nên dù Lương Ngạo Thiên có làm người ta ghét, rất nhiều người chơi bởi vì qua màn vẫn lựa chọn nghĩ đến hắn.
Trận battle hôm nay, Lương Ngạo Thiên vô địch toàn trường thế mà tụt lại phía sau?
Độ khó của đề thứ chín, đã là cấp bậc bài thi đại học.
Viên Thiển nắm chặt tay, nhỏ giọng nói: “Cảnh Thanh… Cảnh Thanh ơi… Đề này tôi đã dạy cậu rồi… Mau nhớ lại đi…”
Lương Ngạo Thiên hãy còn đang xem xét đề, đề này hắn biết làm, cho dù kéo đường phụ bằng cảm giác cũng đúng.
Rất nhiều bạn học xếp top 30 khối, chỉ nhìn đường phụ này cũng biết về sau phải làm thế nào.
Nhưng mà Cảnh Thanh vẫn không nhúc nhích.
“Rốt cuộc là cậu ta biết hay không biết vậy…”
Lâm Tử với tay, đang định lấy chai nước đặt ở bên tay phải Viên Thiển, bị Viên Thiển đè xuống.
“Đây là của tôi”. Viên Thiển lạnh lùng nói.
Ở đây, tất cả đồ ăn vặt, đồ dùng hàng ngày đều phải dùng điểm thi tháng để đổi.
Điểm số của Dạ Hàn cao, đổi một chai nước với hắn mà nói chẳng nhằm nhò gì, nhưng mà đối với học sinh khác, ai đủ khả năng uống là uống chứ! Thành tích không tốt, ngay cả quần áo cũng chẳng có mà mặc.
“Anh uống đi, uống đi!” Lâm Tử thở dài.
“Tôi giữ lại cho Cảnh Thanh”
Viên Thiển nói thế, Lâm Tử hết cách.
Cảnh Thanh bỗng chuyển động, cực kỳ lưu loát kéo ra đường phụ không gian, giống Lương Ngạo Thiên.
Nhưng mà quá trình cậu tính toán còn nhanh hơn Lương Ngạo Thiên, dù sao đêm qua mới làm đề ba lần, Cảnh Thanh tính toán như bay, vậy mà vào đề cuối cùng lúc với Lương Ngạo Thiên.
Bầu không khí căng thẳng trong phòng học cũng đạt tới đỉnh điểm.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đang tỏa sáng, giống như một đợt thay đổi sắp đến.
Biết đâu, biết đâu thật sự có người có thể phá vỡ cục diện Lương Ngạo Thiên độc quyền thi tháng!
Nếu như có thể cụ thể hóa suy nghĩ trong đầu, thì sẽ trông thấy vô số biểu ngữ kéo dài ——Cảnh Thanh đè chết con chim công Lương Ngạo Thiên kia đi!
Lương Ngạo Thiên nghe được thông báo của hệ thống thì khϊếp sợ.
Cảnh Thanh cũng vào đề cuối rồi?
Sao có thể có chuyện đó được?
Lương Ngạo Thiên bắt đầu nghi ngờ có phải Cảnh Thanh dùng điểm của người chơi để đổi đáp án không.
Để bảo vệ địa vị bất bại của mình, Lương Ngạo Thiên quyết định dùng điểm của người chơi đổi đáp án!
Lương Ngạo Thiên: Hệ thống, đổi đáp án đề cuối!
Hệ thống: 200 điểm đổi đáp án đề cuối, có đổi không?
Lương Ngạo Thiên nhìn điểm của mình, chỉ còn lại 200 điểm. Lần trước thi tháng có đề bài khó quá, hắn sợ vị trí hạng nhất khối khó giữ được, đổi bốn đề, tiêu hết 800 điểm.
Rốt cuộc đổi hay không đổi đây?
Vừa định chọn đổi, Cảnh Thanh ở trường thi bên cạnh đã trực tiếp viết đáp án!
Toàn trường đều kinh hãi.
Cảnh Thanh hoàn thành battle sớm hơn Lương Ngạo Thiên, thuận lợi được cộng thêm 10 điểm thi tháng!
Sau hai ba giây yên tĩnh, toàn bộ phòng học vang lên một tràng tiếng hoan hô!
“Cảnh Thanh lợi hại quá! Đúng là lợi hại quá!
“Cậu ấy vậy mà thắng Lương Ngạo Thiên! Cậu ấy là Cảnh Nghịch Thiên của chúng ta!”
“Không uổng cuối tuần luyện đề! Chờ đã, Cảnh Thanh luyện hình học không gian một tuần đã thắng Lương Ngạo Thiên, mấy người tụi mình chắc chắn cũng có thể!”
Dạ Hàn lạnh nhạt nhìn một màn này, thấp giọng cười nói: “Nó có thể, mấy người thì chưa chắc”.
Lúc này Trần Trấn bỗng dùng sức đập mặt bàn một cái: “Chúng mày gào thét cái gì? Cảnh Thanh đến cùng dùng cách gì để thắng, bọn mày còn không biết ư? Ngạo Thiên khinh dùng mà thôi!”
Trần Trấn ám chỉ Cảnh Thanh dùng điểm người chơi đổi đáp án.
Trong phòng bỗng nhiên im lặng trở lại.
Thật ra Viên Thiển cũng không chắc, trong trận battle này, Cảnh Thanh đến cùng đổi đáp án mấy lần.
Cái thằng nhóc ngốc này, battle kiểu này thua thì thua, anh sẵn lòng tiếp tục luyện toán lý hóa lần lượt cùng Cảnh Thanh.
Điểm tích lũy của người chơi, tất nhiên là phải giữ lại đến thi tháng dùng chứ!
“Ê này, Trần Trấn… Mày tưởng Cảnh Thanh giàu nứt đố đổ vách thật đấy à. Thi tháng mất 10 điểm rồi, không thua nổi 10 điểm này nữa, Lương Ngạo Thiên cũng có thể đổi mà! Có phải trước kia đổi nhiều quá, giờ không đủ xài rồi không?” Lâm Tử đứng lên, hất cằm về phía Trần Trấn.
“Mày…” Trần Trấn bị đốp lại nói không nên lời, “Mày chờ đấy!”
“Rồi, tao chờ!” Lâm Tử ha ha hai tiếng, “Không phải mày muốn tìm người đánh tao đấy chứ? Mọi người nghe cho kỹ đây——không ai trong chúng ta biết bao giờ Viên Thiển bất chợt luyện đề công khai. Nếu ai theo đám bọn nó ỷ mạnh hϊếp yếu, thì đừng nghĩ chia sẻ với Viên Thiển nữa”.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía Viên Thiển.
Mặc kệ Viên Thiển có bản lĩnh lớn ra sao, lúc anh giảng hình học không gian, đúng là dễ hiểu hơn hệ thống.
Mấu chốt không phải trình độ anh giỏi bao nhiêu, mà là anh bằng lòng giảng.
Loại chuyện giảm tỉ lệ sống của mình xuống, người ta căn bản không coi là gì đã làm.
“Cao thủ chân chính, thì không sợ dạy cho người khác thứ mình biết. Bởi vì họ có tự tin——dù mở đầu mình ra cho người khác nghiên cứu kỹ lưỡng, những kẻ đó vẫn không đấu lại mình”. Lâm Tử liếc mắt nhìn Trần Trấn.
Trần Trấn tức giận muốn nhào lên đánh tên mập này một trận.
Ai ngờ Lâm Tử lại mở miệng trước: “Riêng tao thì hưởng thụ bộ dạng bây giờ của mày lắm——muốn cắn tao, lại nhào không tới”.
Sau một trận im lặng, toàn bộ phòng học bỗng bật cười.
Giây phút này, quy tắc dùng thành tích thi tháng quyết định sống chết, dường như bởi vì sự tồn tại của Viên Thiển mà lỏng ra một chút.
Lúc này, Lương Ngạo Thiên cũng hoàn thành đề cuối, thuận lợi ra khỏi trường thi.
Cảnh Thanh nhảy cẫng lên như con thỏ, vui vẻ chạy tới.
“Anh ơi——Anh ơi——”
Giọng cậu vang vọng từ xa trên hành lang.
Viên Thiển có một dự cảm mình lại bị ngọt đến đau răng.
Cảnh Thanh chạy ào vào trong phòng học, nhào vào lòng Viên Thiển. Viên Thiển phát hiện tên nhóc này một khi phấn khởi lên, có thể siết chết một con trâu.
Hoàn toàn không ăn nhập gì với ngoại hình yếu đuối của cậu ta.
“Ặc… Mau buông tay… Mau buông tay…”
“Anh! Anh lợi hại quá! Toàn là đề anh dạy em! Anh lợi hại quá đi!”
Viên Thiển nghiêng mặt đi, không muốn nhìn dáng vẻ tươi cười của Cảnh Thanh.
Thi đại học quá khổ, Cảnh Thanh quá ngọt.
Anh đưa tay sờ đầu Cảnh Thanh, nói: “Ừ, làm tốt lắm”.
“Ý? Anh, lòng bàn tay anh có mồ hôi này, có phải anh vẫn luôn rất hồi hộp không!”
Bỗng nhiên bị vạch trần Viên Thiển cảm thấy thật mất mặt, nhưng lại không có cách nào phản bác, chỉ có thể giữ im lặng.
Lúc này, Lương Ngạo Thiên trở về.
Vẻ mặt hắn rất lạnh, toàn bộ phòng học bỗng rơi vào áp suất thấp.
Tất cả bạn học vô thức tránh ra, Lương Ngạo Thiên cứ thế đi tới trước mặt Cảnh Thanh.
“Mày cũng được lắm, đề cuối mấy giây đã ra được đáp án rồi”
Lương Ngạo Thiên suýt nữa bùng nổ trong trường thi.
Hắn tức á!
“Đề kia tôi từng làm rồi… Tuy số liệu hơi thay đổi, nhưng trước đấy tôi đã luyện tập trình tự giải đề đó, có thể ra ngay kết quả”
Cảnh Thanh xoay người lại, rõ ràng còn thấp hơn Viên Thiển gần nửa cái đầu, lại che chở anh sau lưng mình.
“Vậy giờ mày làm đi”. Lương Ngạo Thiên duỗi tay tới túm cổ áo Cảnh Thanh.
“Làm thì làm. Nếu như tôi làm được, về sau cậu đừng tới làm phiền tôi và bạn bè tôi nữa”
“Được”. Lương Ngạo Thiên không tin cậu biết làm.
Cho dù đập đầu cũng không tin!
Viên Thiển giữ cổ tay Lương Ngạo Thiên: “Làm đề thì làm đề, bây giờ vẫn chưa đến tình trạng cày mạng đâu”
Lương Ngạo Thiên lạnh lùng nhìn Viên Thiển: “Mày giỏi lắm”.
Hắn buông tay, Cảnh Thanh lùi về sau một bước, bẻ cổ áo của mình xuống.
Cậu ngồi trước màn hình 3D, rất bình tĩnh lại thành thạo bắt đầu giải đề.
“Tôi biết cậu đang nghi ngờ tôi dùng cách khác để thắng cậu. Đề này, tôi liệt ra ba cách giải cho cậu xem. Con đường nào cũng dẫn tới thành Rome!”
Tất cả mọi người kinh ngạc, thảo luận với nhau.
“Nếu có thể dùng được ba cách, vậy chắc cú đề này Cảnh Thanh đã làm nát rồi”
“Tui nhớ rồi, nhớ rồi, lúc Viên Thiển luyện đề với cậu ta, Cảnh Thanh cứ kêu không hiểu suốt, Viên Thiển liền đổi ba loại đường phụ để dạy!”
“Thế là hiểu hay là không hiểu?”
Sắc mặt Lương Ngạo Thiên càng lúc càng khó coi, cứ thế trơ mắt nhìn Cảnh Thanh thật sự dùng ba phương pháp đường phụ làm xong đề cuối.
“Trăm sông đổ về một biển. Đề này tôi vốn đã biết rồi”
Cảnh Thanh xoay người lại, nhìn về phía Lương Ngạo Thiên.
Khoảnh khắc này, Viên Thiển chợt nhận ra Cảnh Thanh giống như trưởng thành trong một đêm.
Cậu không còn cúi đầu né tránh, không còn run rẩy, không còn dè dặt.
Cậu trở nên tự tin, thậm chí mạnh mẽ.