Thăng Chức Toàn Diện (Q2)


Chương 7: Chương 25: Mỗi Boss đều có một giấc mộng công chúa 23

“Nếu Lâm Thâm mà là con anh, tôi ban đầu còn muốn cha nợ con trả cơ…”

“Mộ Dung Tiêu! Anh làm cái gì đó! Lâm Thâm mới bao lớn? Tôi còn tưởng anh là chính nhân quân tử chứ? Không ngờ anh…”

Mộ Dung Tiêu đưa tay tới, sờ lỗ tai Viên Thiển.

“Anh đã bảo cậu ta không phải con anh, vậy thì anh đền mình cho tôi là được”

Viên Thiển ngẩn người, hồi lâu mới nâng một cái tay lên, quay người mở cửa xe.

Nhưng cửa xe khóa rất chặt.

Mộ Dung Tiêu không nói câu nào, chỉ thờ ơ nhìn Viên Thiển vật lộn với cửa xe.

“Cho tôi xuống xe, tôi muốn xuống xe”

Viên Thiển xoay người lại, qua phía Mộ Dung Tiêu tìm nút mở khóa.

Mộ Dung Tiêu tựa vào thành ghế, mặc cho Viên Thiển gần như nằm nhoài trên người anh ta, duỗi dài cánh tay cuối cùng cũng mở được khóa xe.

“Nhìn anh hoảng sợ lúng túng như này, tôi cảm thấy đã báo được thù”
Mộ Dung Tiêu mở miệng nói.

“Hả?”

“Tôi thích nhỏ tuổi”

“…”

Này xem như… sợ bóng sợ gió một hồi?

“Nhưng mà nghĩ lại thì, trông anh có vẻ còn nhỏ hơn tôi thì phải?” Mộ Dung Tiêu lại nói.

Ngài đừng đùa!

Viên Thiển vội vàng mở cửa xuống xe, đương lúc đang chạy trối chết thì Mộ Dung Tiêu lớn tiếng nói: “Viên Thiển này, trông anh hoảng sợ quá đấy”.

Viên Thiển vì để mình có vẻ bình tĩnh, không sợ hãi, cứng đờ xoay người lại, nhìn Mộ Dung Tiêu.

“Sau này mà thấy tôi chắc sẽ đi đường vòng nhỉ”

“Ha…ha ha…”

“Sớm biết thì trước đây khi anh làm phiền tôi, phải dùng chiêu này”

“…”

“Chuyện đã qua, dừng ở đây. Hy vọng về sau, có thể hợp tác tạo ra âm nhạc hay. Anh không khiến người ta ghét như tôi tưởng”

Nói xong, Mộ Dung Tiêu lái xe nghênh ngang rời đi.

Viên Thiển nhanh chóng mở cửa xe ra, đóng lại, mở một chai nước suối, tu ừng ực nửa chai cho đỡ sợ.
Chờ đến lúc tỉnh táo lại, anh rốt cuộc lấy lại tinh thần, Mộ Dung Tiêu…đang giỡn anh đây mà.

Cái này, oan gia nên giải không nên kết, chỉ cần có thể hòa giải với Mộ Dung Tiêu, bị anh ta đùa giỡn…thế thì đùa giỡn đi.

Vừa nghĩ tới ba tháng nghỉ của mình, Viên Thiển cảm thấy tâm trạng rất tốt.

Anh chỉnh điện thoại sang chế độ máy bay, ngủ một giấc đến giữa trưa hôm sau bác gái tới nấu cơm cho anh.

Viên Thiển vừa chuyển điện thoại về chế độ bình thường thì phát hiện mình có mười mấy cuộc gọi nhỡ.

Thư ký Amanda có ba cuộc gọi nhỡ, Hoàng Thế Hoành hai cuộc, còn lại toàn bộ đều là của Lâm Thâm.

Viên Thiển có một loại dự cảm không được tốt.

Anh gọi cho Amanda trước, “Alo, Amanda…Có chuyện gì không?”

“Sếp Viên, ngài lại lên trang nhất rồi”

“Cái gì? Tôi lại lên trang nhất? Tôi đâu phải ngôi sao giải trí! Cũng chả phải sao nam nhiều fan! Tại sao lại lên trang nhất nữa rồi?”
“Ngài và Mộ Dung Tiêu cùng lên. Tối qua có paparazzi quay được video…ngài và Mộ Dung Tiêu ở chung”

“Hả? Không phải ảnh chụp? Mà là video?”

Ảnh thì còn có thể giải thích là paparazzi “nói theo ảnh”, video thì chính là chứng cớ rành rành!

“Vâng…ngài nằm nhoài trên người Mộ Dung Tiêu, Mộ Dung Tiêu không hề từ chối, còn cúi đầu xuống mỉm cười nhìn ngài…”

“Đó là tôi mở khóa xe!”

“Biệt danh của Mộ Dung Tiêu là Tây Môn Xuy Tuyết giới nhạc pop, tất cả mọi người đều nói Kiếm Thần cười một tiếng thực sự hiếm thấy”

“Tiêu Hà tự tử nuốt cái gì thế? Cho tôi một tá”. Viên Thiển ấn khóe mắt mình nói.

“Sáng nay còn có phóng viên đi phỏng vấn Mộ Dung Tiêu, hỏi anh ta lúc trước cũng bởi vì ngài quấy rầy mà không thể không qua Đế Thần ăn máng khác, làm sao lại bằng lòng chở ngài về nhà?”

“Anh ta…anh ta nói thế nào?”

“Anh ta nói ngài không quấy rầy anh ta, là ngài nhát gan, không dám đáp lại, anh ta khổ sở cho nên mới nản lòng qua Đế Thần”

“Tôi thậm chí còn quay cả video xin lỗi anh ta rồi! Mà còn không phải quấy rầy!”

“Anh ta bảo là, bây giờ ngài đã chín chắn, biết chịu trách nhiệm, cho nên xin lỗi vì sự yếu đuối trước đó… Nhưng mà anh ta có đạo đức nghề nghiệp, sẽ không vì ngài ‘dùng tình động tâm’ mà trở lại”

“Thế mà vẫn có người tin hả?”

“Tin chứ… Mộ Dung Tiêu là nhà sản xuất có danh tiếng cỡ nào trong showbiz mà”

“Anh ta không nên làm nhà sản xuất…phải tới Oscar mới đúng”

“Nhưng mà đợt hot này, mọi người lại bắt đầu mãnh liệt chờ mong trận chiến cuối cùng của ‘Kỷ sáng thế’. Với cả, có không ít người trước đó mắng ngài là ‘chó Viên’ đột nhiên cảm thấy ngài đáng yêu đấy”

“Được rồi, có lẽ mấy ngày này tôi sẽ ở trong nhà… Có chuyện…”

“Có chuyện tôi sẽ gọi điện báo ngài?”

“Không, có chuyện thì hóa vàng mã cho tôi”

Viên Thiển cúp máy, sau đó trong Wechat còn có tin nhắn chưa đọc, đầu tiên là giọng nói của Hoàng Thế Hoành.

“Chú em ơi! Chú đúng là chịu chơi thật đấy! Ban đầu hội đồng quản trị cũng bởi vì chú dây dưa với Mộ Dung Tiêu mới tạm thời cách chức chú, giờ anh nghe được tin, bọn họ còn muốn chú dùng mỹ nam kế câu Mộ Dung Tiêu về đây này! Phỏng chừng chẳng mấy chốc chú sẽ trở về thôi!”