Thăng Chức Toàn Diện (Q2)


 Chương 4 : Chương 23: Mỗi Boss đều có một giấc mộng công chúa 21

“Quả thật, ngay cả nhìn từ góc độ của đàn ông, cũng có hứng thú”. Ngô Vân trả lời.

Trương Tử Thiên không ngăn được.

“A Thâm…trong giới showbiz của chúng ta không thiếu người đẹp. Theo lý giám đốc Viên có gì mà chưa thấy, đều là chuyện đã qua rồi”. Trương Tử Thiên cười ha hả.

Anh Thâm của tao ơi, chúng ta cố gắng qua cái màn này đã, đừng gây sự nha!

“Ý của mày là, không phải Viên Thiển ngắm trúng cái mặt Mộ Dung Tiêu, mà là tài năng của hắn?” Lâm Thâm lại hỏi ngược lại.

Lúc này, Ngô Vân cũng nghe thấy giọng Lâm Thâm lạnh đến bất thường, giống như khối băng đông quá lâu, nén vô hạn, sắp rạn nứt.

“Cái…cái thứ tài năng này, giống như danh hiệu ‘tài tử kiểu sáng tác’ của Tiêu Hà, đều là đóng gói ra mà!”

“Đây không phải là vì nhan sắc, cũng không phải vì tài năng, mà là bởi một phần của hắn đặc biệt tài năng xuất chúng, có thể khiến cho Viên Thiển thán phục?”
Trương Tử Thiên ho đến phổi cũng muốn phọt ra.

Thế nên Lâm Thâm bắt đầu ăn dấm của Mộ Dung Tiêu rồi?

Ngô Vân nhanh nhanh chóng chóng che miệng Lâm Thâm: “Cậu đừng nói mò chứ!”

Nhưng Lâm Thâm lại đẩy Ngô Vân ra.

Lúc này, cái video xin lỗi của Viên Thiển đã hơn mười nghìn lượt share, comment mắng anh cũng vượt ba mươi nghìn.

Chờ đến khi Viên Thiển về tới nhà, thoải mái nằm trong bồn tắm, suýt nữa ngủ luôn.

Anh quá mệt mỏi, bây giờ thần kinh căng thẳng rốt cuộc có thể thả lỏng.

Thế nhưng có người cứ nhấn chuông biệt thự miết, ầm ĩ khiến đầu Viên Thiển muốn nổ tung.

Viên Thiển mở màn hình intercom, phát hiện là Lâm Thâm đứng ngoài cửa.

“Thằng nhóc này làm cái gì vậy! Đã giờ nào rồi!”

Viên Thiển tiện tay lau người, rồi mặc áo choàng tắm, đi tới cửa.

Vừa mở cửa ra, Lâm Thâm đã nhào lên, Viên Thiển hoàn toàn không lường trước, trực tiếp ngã ở huyền quan.
Đầu chấn động đến kêu ù ù.

Thằng nhóc này muốn làm gì?

“Lâm Thâm! Cậu đứng lên cho tôi! Lập tức, ngay lập tức!”

Thế nhưng Lâm Thâm lại chộp lấy cổ tay của anh, hung hăng đè ở hai bên tai.

Sàn nhà gạch men sứ và mu bàn tay tiếp xúc nhau, đau nhói khiến nước mắt Viên Thiển muốn ứa ra.

“Cậu muốn làm gì?” Viên Thiển nâng đầu gối lên, định húc mạnh vào bụng Lâm Thâm.

Thế nhưng anh không ngờ rằng, chỉ khẽ nhúc nhích lại khiến Lâm Thâm chiếm được tiên cơ, ghì chặt anh.

Viên Thiển: Tao muốn đổi điểm, hất tung thằng nhóc thối này lên!

Hệ thống: Vượt quyền hạn hệ thống.

Cái gì? Vượt quyền hạn hệ thống! Thế mà vượt quyền hạn hệ thống! Bố mày khó lắm mới muốn dùng điểm, mày lại bảo với tao “Vượt quyền hạn hệ thống”!

“Nếu Mộ Dung Tiêu tới, anh sẽ mặc áo choàng tắm ra gặp hắn? Hay là không mặc gì cả?”
Giọng nói lạnh như băng vang lên, Viên Thiển cũng cảm giác được ý lạnh trong xương.

Lâm Thâm cúi đầu, tầm mắt dọc theo cổ Viên Thiển xuống dưới, không ngờ áo choàng tắm của Viên Thiển bọc kín kẽ, không có khe hở nào, lại càng chẳng có gì để tưởng tượng xa xôi. Tầm mắt Lâm Thâm càng lấp đầy năng lượng.

Dù biết rõ từ góc nhìn của Lâm Thâm không thấy gì hết, nhưng Viên Thiển lại cảm thấy nóng kinh khủng.

“Cậu xằng xiên cái gì đấy?”

Viên Thiển dùng sức vặn cổ tay, thế nhưng lại bị Lâm Thâm nhấn chặt.

“Tôi còn tưởng anh đứng đắn thế nào cơ? Suốt ngày dạy dỗ tôi như này như kia, không ngờ hóa ra anh lại thích Mộ Dung Tiêu”

Viên Thiển ngẩn ra, tức khắc ánh mắt anh cũng lạnh như băng.

“Nếu như ở trong lòng cậu tôi là người như thế, vậy thì cậu không nên xuất hiện ở đây. Lâm Thâm, cậu có gương mặt khiến vô số fan chết mê chết mệt, trẻ tuổi, hơn nữa cậu quả thật có tài năng…”

“Vậy anh theo đuổi tôi thử đi. Càng không từ một thủ đoạn nào. Sau đó lại đăng một video xin lỗi, thế là tôi có thể lên hot search một lần rồi”

Mắt Lâm Thâm vẫn rất lạnh, nhưng cẩn thận cảm nhận, lại mang theo sự đau lòng và mềm mại mơ hồ.

Lòng tên nhóc này trong suốt, cái gì cũng nhìn thấu!

“Cậu biết tại sao tôi làm như thế, còn chạy tới hù dọa tôi làm gì! Cút dậy!”

Viên Thiển tức chết, anh hi sinh như vầy là vì ai! Thằng nhóc thối này lại chơi cái trò trong gara!

Hù chết người không đền mạng! Hắn thích làm người ta sợ hãi đến vậy à?

“Tôi không dậy, tôi muốn nghe chính miệng anh nói, vì sao anh lại làm thế!” Lâm Thâm vẫn giữ chặt anh, ngón tay càng thêm dùng sức, quả thực muốn bóp nát cổ tay anh.

“Cậu đứng lên”. Viên Thiển lại cựa quậy, thế nhưng vị trí kìm kẹp của Lâm Thâm quá tiện.

“Không đứng. Lực cánh tay và thể lực của tôi đều rất tốt, có thể kiên trì như vầy đến bình minh”

Lâm Thâm cúi đầu, đôi mắt nhìn Viên Thiển, tùy hứng lại cố chấp.

Viên Thiển bị hắn nhìn cho yếu thế.

“…Tôi lạnh”

Nằm trên sàn nhà gạch tráng men không phải cậu.

“Tôi rất nóng”

Lâm Thâm cúi thấp người, cố ý áp sát vào Viên Thiển.

Viên Thiển đột nhiên cảm thấy rất nóng, rất muốn cởϊ áσ choàng tắm ra, nhưng lại vẫn cứ cứng đờ ở đó không thể nhúc nhích. Tuy Lâm Thâm và anh duy trì khoảng cách vi diệu, nhưng hắn nhấp nhổm ở đó, có trời mới biết liệu có chống không nổi mà nện xuống không.

“Tôi đã bảo cậu rồi, tôi là giám đốc! Giám đốc! Giám đốc!”

Việc quan trọng phải nói ba lần!

“Ừ, anh vẫn luôn là giám đốc mà. Tôi sợ anh chắc?” Lâm Thâm thản nhiên vặn ngược lại.

“Cậu…cậu…”

Đúng vậy, tên khốn này, Hoàng Thế Hoành không sợ, đám Quan Châu làm phỏng mặt hắn cũng không sợ, không debut được cũng chẳng sợ…Vua cũng thua thằng liều…Có phải là chỉ dạng như Lâm Thâm không?

Coi như Viên Thiển anh sợ hắn đi!

“Rồi! Rồi! Rồi! Tôi nói ——nội dung tôi xin lỗi là thật! Thế nhưng chuyện trước đây tôi làm sai, đâu có nghĩa là tôi không có quyền ăn năn sửa chữa chứ?”

Ánh mắt Lâm Thâm hơi dịu đi, cảm giác ngột ngạt cũng không mãnh liệt nữa, nhất là lúc Viên Thiển nói “ăn năn sửa chữa”, khóe miệng hắn dường như còn nhoẻn cười?

“Vả lại Hạ Ny và Mộ Dung Tiêu từng có khúc mắc, Mộ Dung Tiêu không chịu ký hợp đồng cam đoan làm theo kịch bản của Diệu Tinh, đã nói lên anh ta có ý định làm Hạ Ny khó xử. Rất có thể là bảo Hạ Ny hát ngay ở hiện trường, hoặc là muốn Hạ Ny và nhóm chiến thắng thi xem highnote của ai cao hơn…Bất kể thế nào, đều không có lợi cho Hạ Ny…”

“Nếu anh mà không nói vào trọng điểm, tôi sẽ xem xét đối xử với anh như trước đây anh từng làm với Mộ Dung Tiêu”. Lâm Thâm nhướn chân mày, hắn lại mất hứng.

“Ha?”

Nhân vật này của anh trước đây từng có ý đồ không an phận với Mộ Dung Tiêu, chẳng lẽ nói…Lâm Thâm cũng muốn…

Nếu hắn dám thật, Viên Thiển cá hắn chắc chắn sẽ bị cưỡng chế logout!

“Cậu đứng dậy cho tôi! Dậy! Mợ nó, thằng ranh cậu đứng dậy cho tôi!”

Có phải cậu muốn bị khóa acc không!

Viên Thiển không hiểu sao lại sợ hãi, vùng vẫy đủ kiểu nhưng càng giãy càng lúng túng, bất kể mặt anh hướng sang bên nào, Lâm Thâm sẽ cố ý hướng sang bên đó.

Lâm Thâm còn thổi khí vào lỗ tai Viên Thiển.

“Chủ nhiệm Viên? Ba ba Viên? Làm việc tốt cho người khác mà nói thật cho người ta biết thì anh chết à?”

Lâm Thâm cười khẽ, rõ ràng là đang rất hưởng thụ bộ dạng bối rối của Viên Thiển.

Viên Thiển ngẩn người, đây là lần đầu tiên anh thấy Lâm Thâm cười thành dáng vẻ này, mang theo sự tùy hứng, làm càn, còn có một chút tính trẻ con.

Một giây đó, Viên Thiển biết, Lâm Thâm tin anh, thậm chí ỷ lại anh.

Những đồng nghiệp làm việc tám năm không hiểu anh, nhưng Lâm Thâm rõ ràng chỉ ở chung với anh trong game, Viên Thiển lại cảm thấy hắn hiểu anh.

Tất cả tính toán trong đầu Viên Thiển, lưu tâm, nỗ lực, muốn bảo vệ, Lâm Thâm đều biết.

“Được rồi được rồi! Các cậu cùng một công ty với tôi, tôi lo Mộ Dung Tiêu trong chương trình cũng gây khó dễ cho các cậu! Tôi tin các cậu có thể đạt được sự phối hợp tốt nhất! Đến lúc đó nếu Mộ Dung Tiêu trực tiếp làm single debut cho các cậu, tôi hy vọng anh ta không có bất kỳ thù oán gì với Khôi Khoát Entertainment, dốc hết sức vào single của các cậu! Được chưa? Thả tôi ra!”

Lâm Thâm buông tay Viên Thiển ra, Viên Thiển tưởng thằng nhóc này cuối cùng cũng ngừng, ai dè hắn bỗng nhiên tựa đầu vào cần cổ Viên Thiển.

“Anh là người tốt nhất tôi từng gặp”

Lâm Thâm nói.

Viên Thiển ngẩn người, trong lòng bỗng ấm lên, giống như nỗ lực không được người ta quý trọng cho đến giờ của anh, với Lâm Thâm, đều quan trọng.

Viên Thiển cười bảo: “Cậu phát cho tôi thẻ người tốt đấy à?”

“Tôi không muốn anh bị bất cứ kẻ nào ức hϊếp. Cũng không muốn bất cứ kẻ nào nói anh không tốt”. Giọng Lâm Thâm rầu rĩ.

Quả nhiên, thằng nhóc vô lại này chỉ muốn ép anh nói hết những gì dồn nén trong lòng ra thôi.

Viên Thiển giơ tay lên, sờ đầu hắn.

“Người khác nghĩ như nào, không quan trọng. Quan trọng là…cậu hiểu, cố gắng nắm lấy cơ hội của mình”

“Ừm…”

“Dậy được chưa? Lưng tôi lạnh”

“Được”

Lâm Thâm chống thân trên, Viên Thiển còn chưa kịp thở một hơi, thằng nhóc thối này bất thình lình lao tới.

Viên Thiển suýt nữa giật bắn tại chỗ.

“Cậu làm gì thế ——”

“Ầy, lại mặc vào. Tiếc ghê”

Lâm Thâm không nhanh không chậm đứng dậy, Viên Thiển tức sùi bọt mép, rượt theo hắn một mạch.

“Tôi gϊếŧ thằng nhóc thối tha nhà cậu ——Còn chạy! Cậu chạy đi đâu?”

Sau khi thằng nhóc này cao lên, chân cũng dài ra, lúc chạy lên tầng, một bước ba bậc thang, Viên Thiển căn bản không đuổi kịp.

Hắn chạy ào vào phòng ngủ của Viên Thiển, còn bệ vệ ngã ra giường Viên Thiển.

“Tôi muốn ngủ ở đây”

“Cậu đứng lên cho tôi! Ai quen biết cậu! Cho tí màu đã muốn mở phường nhuộm! Đã bảo cậu tôi là giám đốc rồi, cậu cút đi cho tôi!”

“Bây giờ anh không phải giám đốc”

Lâm Thâm vừa nói, vừa chui vào trong chăn.

“Này…này là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh!” Viên Thiển tức đến phát run.

“Gâu gâu gâu!” Lâm Thâm lại còn không biết xấu hổ kêu ba tiếng.

Gương mặt lạnh băng đó, vậy mà…

Lần đầu tiên Viên Thiển biết, cái gì gọi là…đáng yêu tương phản (1).

“Cậu về đi”. Viên Thiển thở dài, đứng ở mép giường, sờ đầu Lâm Thâm.

“Tôi phải ngủ ở đây cùng anh”

Giọng nói của hắn vốn mang theo ý lạnh, càng yên tĩnh, lại càng giống tiếng đàn cello trầm thấp vang lên, rõ ràng êm tai dễ nghe, nhưng hết lần này đến lần khác lại nói năng không đứng đắn.

“Được, cậu ngủ ở đây, tôi qua phòng khách”

Viên Thiển xoay người, đang định đi, ai ngờ Lâm Thâm mở miệng nói: “Được thôi, anh qua phòng khách ngủ, tôi lập tức đăng Weibo, bảo tôi ngủ trên giường của giám đốc Viên”.

“Cái gì?” Viên Thiển xoay người lại, khó có thể tin nhìn Lâm Thâm, anh thật sự không hiểu mánh khóe của thằng nhỏ chết bầm này.

“Tôi muốn tâm sự với anh. Nếu như anh không nghe, tôi không biết có thể nói với ai”. Lâm Thâm nói.

Viên Thiển dừng bước, thanh niên như Lâm Thâm, trời sinh quật cường không chịu cúi đầu, không chỉ bởi bản thân tùy hứng, nhất định còn có lý do khác.

“Tôi phải mặc đồ ngủ”. Viên Thiển nói.

“Vậy tôi nhìn anh mặc”

“Không muốn cho cậu nhìn”. Viên Thiển ôm một bộ đồ ngủ, sang phòng khách sát vách, thay áo choàng tắm.

Một lát sau, Viên Thiển vén chăn lên nằm vào, Lâm Thâm lập tức sán tới.

Thằng nhóc này sức lớn, Viên Thiển cảm giác nguy hiểm tăng cao, vẫn dựa vào mép giường suốt, mắt thấy sắp rớt xuống giường, kết quả Lâm Thâm chỉ tắt đèn ngủ, lại trở về chỗ hắn.

“Anh sợ cái gì?” Giọng nói của hắn vang lên bên tai Viên Thiển.

“Sợ cậu lên cơn”

Cả phòng tối om, bởi vì không nhìn thấy, cảm giác của anh lại trở nên nhạy cảm hơn.

Ví dụ như tư thế nằm trong chăn của Lâm Thâm, ví dụ như tiếng thở của hắn, ví dụ như tiếng động lúc hắn nghiêng người, Viên Thiển đều xốc hết tinh thần để cảm nhận.

“Lúc tôi bảy, tám tuổi thì bố mất, mẹ tìm cho tôi một ông bố dượng”

Giọng Lâm Thâm rất lạnh, thế nhưng sâu trong sự rét lạnh mơ hồ có khát vọng đeo đuổi ấm áp.

“Bố dượng đối xử với cậu không tốt?” Viên Thiển mềm lòng.

Mềm mại vô cùng.

“Anh đoán là không tốt như nào?”

Lâm Thâm xoay người lại, Viên Thiển biết hắn đang nhìn mình trong bóng tối.

“Đánh cậu này?”

“Không phải”

“Đánh mẹ cậu?”

“Cũng không phải”

“Đánh bạc?”

“Không phải”

Sau khi liệt kê tất cả những việc khả thi, Viên Thiển chợt nghĩ đến gương mặt xinh đẹp này của Lâm Thâm, mơ hồ có dự cảm cực kỳ không tốt.

“Gã đàn ông đó…không…với cậu….”

“Rất gần. Lão không làm gì tôi, nhưng lão bắt tôi đi lấy lòng mấy ông chủ lớn trên phương diện làm ăn của lão”

Nháy mắt, trái tim Viên Thiển co thắt, yết hầu như bị bóp nghẹt không thể thở nổi.

“Anh đoán tôi đã làm gì?”

“Cậu đánh đám tai to mặt lớn kia?”

“Sai, tôi đánh bố dượng, sau đó bỏ chạy. Mẹ tôi đòi ly hôn với bố dượng, lão ta gọi điện kêu tôi về. Tôi không chịu, lão không cho tôi dù chỉ một cắc. Tôi lang thang ở đầu đường rất nhiều ngày, nghĩ làm thế nào để kiếm tiền, người của Khôi Khoát Entertainment mấy anh lại tìm tới tôi”

Hơi thở bị nghẹn kia của Viên Thiển, cuối cùng cũng có thể thở ra.

“Chủ nhiệm Viên, ba ba Viên, anh ôm tôi một lúc nhé?”

Trong giọng nói của Lâm Thâm mang theo sự trêu ghẹo, còn có một chíu xíu mềm yếu.

Viên Thiển nghiêng người sang, ấn hắn vào l*иg ngực mình.

“Nè…Viên Thiển, anh có thể đồng ý với tôi, dù cho chuyện gì xảy ra, về sau bất kể tôi chọc giận anh thế nào, anh cũng sẽ không buông tôi ra không?”

“Chỉ cần cậu không phạm pháp, không hút hít thứ không nên, thì tôi sẽ không buông cậu ra”

“À được… Chuyện bố dượng nãy tôi kể cho anh, là tôi lướt điện thoại trên đường tới tìm anh thì thấy được đấy”

Viên Thiển sửng sốt, lửa giận nháy mắt xộc lên trán, muốn bóp chết cái thằng ranh vô liêm sỉ này!

“Cậu muốn chết hả!”

Viên Thiển ầm cái đứng dậy, muốn bật đèn, mặc kệ thằng nhóc vô lại này lát nữa đăng Weibo khỉ gì!

Thế nhưng không ngờ Viên Thiển lại bị giữ lại, tên đểu cáng hơi dùng sức đã kéo anh về, còn đè rất chặt.

“Anh chạy cái gì, tôi ngủ cùng anh, chứ có phải muốn ngủ với anh đâu”

Mặc Viên Thiển vừa đá vừa đạp thế nào, Lâm Thâm vẫn ôm anh chặt cứng.

“Rồi, rồi…Chuyện bố dượng là tôi lừa anh, thế nhưng chuyện tôi bảy, tám tuổi không có bố, thì là thật”

Viên Thiển hoàn toàn không muốn nghe thằng nhóc lừa đảo nói dóc, thấp giọng: “Buông ra!”

“Không buông! Buông rồi trên đời này không còn ai tốt với tôi hơn anh nữa”

Viên Thiển ngơ ngác.

“Buông ra. Cậu siết làm tôi không ngủ được”

“Vậy anh ngủ lại đi”

Viên Thiển thở ra một hơi: “Cậu không gây chuyện, tôi sẽ ngủ lại”.

“Anh không đi, tôi sẽ ngoan”