Thăng Chức Toàn Diện (Q2)


Chương 31

Lương Ngạo Thiên khó có thể tin quay đầu, nhìn về phía Dạ Hàn.

“Dạ Hàn, ý cậu là sao? Cậu ở cùng nó nửa tiết?”

“Ừ”. Dạ Hàn ngồi vào chỗ trước, rất lười biếng dựa vào lưng ghế, thản nhiên lên tiếng.

Trần Trấn cũng bất mãn: “Dạ Hàn, cậu và thằng này có gì hay ho mà trò chuyện?”

“Tôi và anh ta là bạn cùng phòng. Anh ta chiếm giường dưới, tôi muốn anh ta nhường lại, có vấn đề gì không?” Dạ Hàn hỏi lại.

“Không…không có vấn đề gì…” Trần Trấn lúng túng nhìn về phía Lương Ngạo Thiên.

Lương Ngạo Thiên chậc một tiếng, nếu không phải phòng ngủ của bọn họ đều do hệ thống sắp xếp, Dạ Hàn đã có thể ở cùng với bọn hắn, đâu ra nhiều chuyện vớ vẩn như vầy.

Lương Ngạo Thiên buông cổ áo Viên Thiển ra, ném lại một câu: “Về cho Dạ Hàn giường dưới, nghe thấy chưa?”
Viên Thiển chẳng thèm để ý đến hắn, nhìn màn hình 3D của mình không chớp mắt.

Về anh cũng sẽ không nhường giường dưới.

Lương Ngạo Thiên xoay người lại, kéo Cảnh Thanh một cái, cúi người xuống: “Giờ mày nói cho tao, kẻ dùng bình chữa cháy đập tao là ai, tao sẽ bỏ qua cho mày”.

Cảnh Thanh lộ biểu cảm kiên nghị, lạnh lùng nói: “Tôi không biết cậu ấy là ai”.

“Mày xác định muốn đắc tội tao?”

“Cậu cũng đâu phải máy chủ Thiên Khuyết, không phải cậu muốn người ta làm gì, người ta phải làm cái đó”. Cảnh Thanh nói từng câu từng chữ.

“Được lắm, có cốt khí đấy. Nhưng mà mày gầy như này, xương giòn quá dễ nứt. Muốn cốt khí cũng vô dụng thôi”

Lương Ngạo Thiên cười, xoay người lại, vỗ tay, lập tức hấp dẫn sự chú ý của cả phòng học.

“Mọi người nghe cho kỹ đây, Lương Ngạo Thiên tao chính thức khiêu chiến Cảnh Thanh, muốn tiến hành một trận battle toán học với nó”
Cả phòng học xôn xao.

“Cái gì? Battle toán học? Lương Ngạo Thiên là học sinh giỏi hạng nhất khối bọn mình đấy!”

“Đúng thế, cậu ta giỏi toán nhất trong đám tụi mình! Cảnh Thanh làm sao thắng lại được”

“Tiêu rồi! Tiêu rồi! Có người đề xuất battle nhất định phải nghênh chiến! Thua, sẽ bị trừ mười điểm thi tháng!”

“Mười điểm, đủ để rớt khỏi hạng năm trăm rồi! Có khi còn bị đào thải luôn!”

Viên Thiển nghe chung quanh nghị luận, lập tức hỏi hệ thống: Hệ thống, battle là cái gì?

Hệ thống: Battle là một cuộc tranh tài do Thiên Khuyết lập ra để cổ vũ học sinh tiến bộ.

Một khi có học sinh đề xuất battle, như vậy bên kia không thể từ chối, nhưng có thể đưa ra điều kiện kèm theo.

Bên thua, sẽ mất mười điểm thi tháng, bên thắng sẽ thêm mười điểm vào thi tháng.
Viên Thiển nhìn về phía Cảnh Thanh.

Căn bản toán của cậu nhóc này tạm được, nhưng so với loại hạng nhất khối như Lương Ngạo Thiên, Viên Thiển biết chênh lệch cỡ nào.

“Tao có thể nhường mày. Chỉ cần mày có thể làm hết tất cả đề, coi như mày thắng tao”

Lương Ngạo Thiên nhếch khóe miệng, cuồng ngạo đến là xứng với tên hắn.

“Tôi ứng chiến, phạm vi battle do tôi quyết định, trước khi thi nói cho cậu”. Cảnh Thanh ngẩng đầu lên nói.

“Được. Phạm vi nào chả quan trọng”. Lương Ngạo Thiên sờ mặt cậu, thấp giọng, nói bằng giọng điệu giễu cợt, “Thi gì mày cũng sẽ thua thôi”.

Chờ Lương Ngạo Thiên xoay người, lại thấy Trần Trấn đè Cảnh Thanh làm một động tác cắt cổ.

“Lần này tiêu rồi, Lương Ngạo Thiên chính là muốn hại chết Cảnh Thanh, muốn thi tháng của cậu ấy thiếu mười điểm, có khi thứ hạng sẽ rớt khỏi top 500”

“Rớt khỏi top 500 thì sẽ bị đào thải hả?”

“Cũng không phải, thi tháng ba lần liên tục đều ngoài hạng năm trăm, sẽ bị đào thải”. Lâm Tử trả lời.

“À… Thế còn may…”

“May cái gì chứ? Anh không thấy bảng xếp hạng của khối chúng ta à? Thành tích lần trước của Cảnh Thanh đã ngoài hạng năm trăm rồi”

“Ồ…”

Viên Thiển nhìn về phía Cảnh Thanh, nét mặt đối phương rất căng thẳng, tay nắm thành đấm, cắn răng hàm.

Dáng vẻ cậu tính toán mạnh tay đánh cược một lần, Viên Thiển lại cảm thấy thuận mắt rất nhiều.

Không sợ bạn lùn, chỉ sợ bạn lùn còn tưởng mình lý lẽ bất di bất dịch.

Đến lúc ăn trưa, quả nhiên Cảnh Thanh lại một mình.

Khi cậu chọn một bàn ngồi xuống, những người khác trên bàn bưng khay đi, không thể thực tế hơn.

Cảnh Thanh cúi đầu, rầu rĩ đưa thức ăn vào miệng.

Viên Thiển thở dài, bưng khay ngồi xuống đối diện cậu.

Cảnh Thanh rất kinh ngạc, cậu nhìn Viên Thiển ở đối diện, thật lâu mới hỏi: “Anh vẫn đừng nên gần em quá. Một… một mình em không sao đâu”.

Ngoài miệng thì nói thế, khi cậu phát hiện Viên Thiển ăn cơm ở đối diện mình, không giấu được vẻ mừng rỡ nơi đáy mắt.

Viên Thiển lắc đầu bất đắc dĩ: “Cậu không sao? Vậy cậu có biết mình cầm đũa ngược không?”

“Ơ?” Cảnh Thanh cúi đầu, đũa mình rõ ràng đúng mà.

“Dù sao, không ngồi cùng cậu, Lương Ngạo Thiên cũng chẳng có khả năng nhìn tôi thuận mắt”. Viên Thiển cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Lúc này, Lâm Tử cũng bưng khay, ngồi xuống cạnh Viên Thiển.

“Ồ, cậu không sợ Lương Ngạo Thiên xử cậu à?”

Lâm Tử sờ mũi: “Xử thì xử thôi. Dù sao thành tích của tôi cũng vứt đi, không bị Lương Ngạo Thiên xử, chẳng biết chừng rất nhanh cũng bị đưa tới Trái Đất tự sinh tự diệt. Gì thì gì cũng là chết, trước khi chết vẫn nghe theo lòng mình đi”.

Nói xong, Lâm Tử còn ấn l*иg ngực mình, giống như đọc thơ diễn cảm.

“Ha ha”

Viên Thiển liếc nhìn Cảnh Thanh, tên này còn bị Lâm Tử chọc cho cười ngây ngô đây này.

Mắt cũng cong thành hai cái khe nhỏ hẹp, trông đến là ngọt ngào.

Có điều, từ lần đầu tiên thấy cậu đến giờ, cậu vẫn luôn rất nhút nhát, đề phòng tất cả mọi người, cười đến vui vẻ như vậy vẫn là lần đầu.

Haizz, Viên Thiển lại bắt đầu đau răng.

“Như thế… các cậu cũng sẽ bị cô lập…”

Cười xong, sau khi tỉnh táo lại, Cảnh Thanh vẫn thở dài.

Viên Thiển ngừng đũa, giương mắt lên nhìn thẳng cậu: “Cảnh Thanh, có người cô lập cậu, xua đuổi cậu, cũng sẽ có người tiếp nhận cậu”.

Cảnh Thanh sửng sốt, hỏi bằng giọng lầu bầu: “Anh lúc nào cũng thế à?”

“Cái gì?”

“Bọn họ…đều không dám tới gần em, nhưng anh thì không”

“Tôi hỏi cậu, nếu như bọn họ có bệnh, tôi cũng phải giả bệnh theo sao? Hay là thế giới này có bệnh, uống thuốc nhất định phải là tôi?” Viên Thiển nhìn Cảnh Thanh.

Nếu như Cảnh Thanh trốn tránh, lùi bước, cúi đầu giống những người khác, Viên Thiển sẽ mặc kệ cậu.

Thế nhưng khi cậu biểu hiện ra những khía cạnh cứng cỏi kiêu ngạo của mình, Viên Thiển cảm thấy, cậu là đồng bạn của anh.

Cảnh Thanh nhìn Viên Thiển, bỗng nhiên vươn tay ra, giống như là kìm nén muốn chạm vào anh. Thế nhưng lúc Viên Thiển ngẩng đầu lên nhìn cậu, cậu lại cúi đầu xuống, nắm tay rút về.

Tới buổi trưa, Viên Thiển liền hỏi Cảnh Thanh: “Cậu định như thế nào?”

Chỉ cần là người chơi, đáp đúng cái “kiểm tra chỉ số IQ” kia, thì chắc sẽ có điểm tích lũy ban đầu.

Mặc dù Cảnh Thanh trông không tính là thông minh lanh lợi, nhưng cũng không phải kẻ ngu, kiểm tra IQ người chơi cũng không đến nỗi không qua chứ?

“Dự định của em à? Sẵn mấy ngày này học tập cho giỏi?” Cảnh Thanh nói.

Viên Thiển bó tay, còn học tập cho giỏi nữa?

Thứ này cũng ngang với ngày mai sẽ phải thi đại học, cậu em cậu còn chưa học thạo hàm số lũy thừa đâu đấy!

“Thế cậu định học như nào?” Viên Thiển lại hỏi.

“Em cũng không biết nữa”. Cảnh Thanh còn cười ngây ngô với anh.

Hoàng đế không vội, lão thái giám đã gấp chết.