Chương 23
“À đúng rồi, tên mập nhà cậu cũng chỉnh hình ảnh của mình khoa trương đúng không? Trương Tử Thiên Dark Fringe? Tôi nhìn cậu mà cũng thấy ngại nữa là”
“Ông thì vừa mở miệng cái là tôi nhận ra ngay, rặt cái vẻ lả lơi ta đây——Mộ Dung Tiêu”
“Cái gì?” Giản Hàn nhíu mày lại.
“Không phải tôi nói, là A Thâm”. Đàm Tử nhanh chóng đổ tội, mặt không đỏ tim không đập.
“Đi thôi”
“Đi đâu?”
“Tất nhiên là đi xem chủ tịch của chúng ta rồi”
“Ông biết A Thâm ở đâu à?”
“Đương nhiên là đang ở trong phòng giám sát, ngắm Viên Thiển rồi”
Đàm Tử bày ra vẻ mặt chỉ sợ thiên hạ không loạn, đuổi theo bước chân Giản Hàn.
Viên Thiển dùng xong buffet, đi tới phòng phản hồi của trung tâm closed beta. Ở đây có hơn mấy trăm máy tính, kết nối với trung tâm số liệu closed beta của game này.
Phần lớn người chơi tham gia closed beta, đều là thật lòng chờ mong game thực tế ảo, cho nên lúc viết ý kiến phản hồi, hết sức nghiêm túc.
Viên Thiển vào giao diện phản hồi, nhập account người chơi của mình, sau đó nhớ lại chi tiết từ lúc vào game đến khi thoát, anh bắt đầu nhập ý kiến của mình theo thứ tự.
Một khi tiến vào trạng thái làm việc, Viên Thiển có thể không để ý đến chuyện bên ngoài, hai mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, ngón tay thon dài nhanh chóng gõ bàn phím.
Thứ anh muốn biểu đạt nhiều lắm, hơn một tiếng còn chưa viết xong.
Dù sao hệ thống hiển thị anh qua màn có thể là bug, đây có lẽ là lần cuối cùng anh vào game, vẫn nên giãi bày tất cả những gì mình muốn, mới không để lại tiếc nuối.
Chơi game lâu quá, đầu hơi nặng, mí mắt cũng đang đánh nhau, Viên Thiển chậm rãi gục xuống bàn, ngủ một lúc.
Một lúc là được…
Khôi Khoát Thiên Hạ không thiếu tiền, cho nên điều hòa mở hết nấc, Viên Thiển rùng mình một cái, nhưng rất nhanh lại ấm áp.
Trong lúc mơ màng, Viên Thiển cảm giác có thứ gì đó rất cẩn thận, rất dịu dàng nhẹ nhàng gạt sợi tóc ở thái dương anh ra, giống như là muốn nhìn anh cho rõ.
Loại cảm giác này rất quen thuộc…giống như tên nhóc Lâm Thâm trong game rúc vào cạnh anh vậy.
Lúc này, bên trong phòng giám sát của trung tâm closed beta, tất cả bảo vệ đều rất căng thẳng ——vậy mà có tận hai sếp sòng từ tổng bộ tới!
Giám đốc bộ phận pháp lý Giản Hàn, và Đàm Tử mập trạch của bộ phận kỹ thuật!
Các bảo vệ trao đổi với nhau ánh mắt bất an.
Ôi trời ôi trời, miệng Giản Hàn, quỷ gϊếŧ người! Ổng chạy tới phòng giám sát của chúng ta định làm gì thế?
Không biết! Tại sao Đàm Tử cũng tới! Cái ông này chỉ nhúc nhích ngón tay phát thôi, nghe bảo có thể tìm ra phim con heo thím xem từ mấy trăm năm trước đấy!
Giản Hàn đút tay vào túi, mắt kính không gọng khiến anh ta trông càng thêm thờ ơ lạnh lùng.
Về phần Đàm Tử, vẫn cau mày suốt, dùng ánh mắt đồng tình thương hại nhìn một trong số màn hình theo dõi.
Trên màn hình là căn phòng vắng vẻ, thi thoảng vẫn có mấy người đang gõ chữ trên máy tính, còn có một người đàn ông nằm úp sấp trước máy tính ngủ ngon lành.
Ngồi bên cạnh anh, là một chàng trai khôi ngô tuấn tú đến vô thực, ngũ quan lạnh lùng nhìn như vô tình lại quyết đoán, nhưng lại cứ rũ mắt, chuyên chú ngắm nhìn người đàn ông ngủ trước máy tính, vậy mà có chút dịu dàng.
Giống như đó là bảo vật mất đi mà có lại được.
Không cách nào thỏa mãn cứ nhìn người nọ ngủ say như thế, chàng trai trẻ cúi đầu xuống, nhẹ nhàng ngửi mùi dầu gội nhàn nhạt giữa những sợi tóc của người kia, vài sợi tóc của chàng trai lướt qua khóe miệng người đàn ông.
Chàng trai cuối cùng vẫn không nhịn được, bờ môi nhẹ nhàng mân mê tai người đàn ông.
Một lần không đủ, hắn càng thêm dùng sức nhấp cái thứ hai.
Người đàn ông ngủ say phát ra một tiếng “Ừm…”
Giọng nói kia không hề bố trí phòng vệ, rơi vào tai chàng trai.
“Hàn Hàn này… Ông nói xem sao A Thâm ngồi ở đó hơn nửa tiếng rồi mà còn chưa chiếm chốt (1) nữa?”
Đàm Tử lần mò trong túi một lúc lâu mà không tìm được gì, thế là cầm snack bảo vệ trực ban để trên bàn, bắt đầu ăn rôm rốp.
Bảo vệ trực ban há hốc mồm, đó là khoai tây chiên vị mỡ hành tỏi mới đưa ra thị trường ——bọn họ còn chưa nếm thử mà!
Giản Hàn nhấc mắt kính lên một chút: “Thú vị thật đấy, nhiều năm vậy mà lần đầu tiên thấy nó sợ như thế. Thời mẫu giáo, nó cướp đồ chơi của tôi, cướp không được thì trực tiếp giẫm vỡ, cũng chẳng cẩn thận dè dặt như hôm nay”.
“Nó đâu thể xác định, ngồi ở đằng kia chính là Viên Thiển trong game! Không chừng nó nhận lầm thì sao! Một ngàn người cơ mà!” Đàm Tử nghiêng đầu suy nghĩ.
Giản Hàn mỉm cười: “Chỉ cần A Thâm lưu tâm, thì có thể thận trọng vô cùng, tất cả mọi thứ trong mắt nó đều để lại dấu vết, càng không cần phải nói Viên Thiển sau khi vào game không hề chỉnh sửa tham số nhân vật. Liếc cái đến tôi cũng có thể nhận ra anh ta”
“Nhưng chỉ ngồi như vầy…vẫn không phù hợp với tác phong của A Thâm”. Đàm Tử vét sạch gói snack, cậu ta xốc ngược lắc lắc, xác định không còn gì nữa mới hài lòng để lại trên bàn bảo vệ.
“Tác phong của A Thâm là như nào?” Giản Hàn buồn cười hỏi lại.
“Không phải ông bảo ——hồi mẫu giáo, đồ chơi A Thâm thích đều muốn cướp sao? Thế thì lúc này nó phải cướp chứ! Trực tiếp hất máy tính lên, dẹp sạch mặt bàn, lật người, nhấc chân lên——“
Đàm Tử bắt đầu phát huy tình tiết máu chó trong phim rác rưởi không não cậu ta xem ở nhà.
“Cậu và tôi đều không phải người thích kết bạn, A Thâm cũng không cướp của chúng ta, chúng ta chủ động thành bạn nó mà”
“Nó hành chúng ta…hành lấy hành để…hoặc là làm ngựa chết của nó, hoặc là bị nó hành, ông chọn cái nào?”
Giản Hàn sờ cằm: “Vậy thì chúng ta nhìn xem, là A Thâm hành Viên Thiển, hay là Viên Thiển hành A Thâm?”
“Ơ…” Đàm Tử dùng ngón tay chỉ vào Giản Hàn, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở họng, không nói nên lời.
“Màn tiếp theo, tăng mức độ khó lên đi. Tôi không thích lãng phí thời gian với người chơi ngốc”. Giản Hàn xoay người sang chỗ khác, dường như không có hứng thú với cảnh chàng trai dục cầu bất mãn nhưng lại không dám nhào tới đánh thức người đàn ông.
“Người chơi ngốc? Ông nói Viên Thiển hả?”
Đàm Tử vội vã đuổi theo.
“Ý tôi là cái loại giống Hoàng Thế Hoành”. Giản Hàn thở dài một hơi, xoay người nhìn về phía Đàm Tử, “Tiểu Đàm này, cậu mà cứ ăn hết như thế, Khôi Khoát Thiên Hạ không còn cái ghế nào có thể gánh nổi cậu đâu”.
“Của tôi là bản gia cố đặc chế! Không giống của các ông”
“Ý cậu là, ghế làm việc của cậu lớn bằng bàn tròn trong căn tin ấy hả?”
“…”
“Với cả… miệng cậu toàn mùi hành tỏi thôi, đừng có đi chung một thang máy với tôi”
“Đã bảo là làm thiên sứ của nhau rồi cơ mà?”
Không biết qua bao lâu, Viên Thiển rốt cuộc tỉnh lại.
Màn hình máy tính trước mặt đã biến thành màu đen, quơ con chuột, mới phát hiện đã qua ba giờ!
Cánh tay cũng ngủ đến tê rần.
Viên Thiển cử động bả vai, bấy giờ mới phát giác trên người mình đang đắp một chiếc áo vest.
“Ơ… Cái này của ai đây?”
Còn có người tốt bụng, lo anh ngủ thϊếp đi bị cảm lạnh như vậy sao?
Viên Thiển nhấc chiếc áo vest kia lên nhìn thử, đây là một chiếc áo chất lượng rất tốt, đường may tinh tế, nhìn chiều dài tay áo là biết chủ nhân của nó vóc dáng rất cao.
Cái này trông giống phiên bản Châu Âu.
Khôi Khoát Thiên Hạ cũng có không ít chuyên viên kỹ thuật nước ngoài, nhưng bọn họ thích dùng nước hoa Cologne. Chiếc áo vest này không hề có mùi Cologne, trái lại bên trên cổ áo hơi có mùi dầu gội thơm mát của nam giới như có như không.
Sau khi Viên Thiển nhập ý kiến phản hồi vào hệ thống, mang chiếc áo vest tới trung tâm quản lý, viết một tờ giấy nhỏ để vào trong túi áo: Cảm ơn.
Đêm hôm đó, Tần Thâm ngồi trên ghế sô pha, xem «The Amazing Spider Man» cả đêm.
Mỗi khi chiếu đến đoạn Người Nhện cố hết sức kéo nữ chính lại, nhưng nữ chính vẫn rơi xuống đất bỏ mình, hắn sẽ nhớ tới Viên Thiển trong game.
Câu nói sau cùng anh nói với hắn là “Có thể buông bỏ thứ không có được”.
Vấn đề là đời này Tần Thâm hắn chưa từng đau lòng, nhưng trở lại sau khi chơi game này, hơn nữa còn là account Boss người chơi, vậy mà vừa nhắm mắt chỉ toàn nhớ tới dáng vẻ Viên Thiển ở trong xe đưa lưng về phía hắn.
“Anh cũng đã làm tôi suy nhược thần kinh rồi, còn muốn kêu tôi buông bỏ ư?”
Nằm mơ đấy à?
Chín giờ sáng hôm sau, vừa mới đi làm, rất nhiều nhân viên hãy còn ở trong pantry chờ cà phê.
Trong văn phòng của chủ tịch Tần Thâm, giám đốc bộ phận nhân sự có phần căng thẳng đứng trước bàn làm việc.
Chủ tịch trẻ vuốt một bộ hồ sơ trong tay, rất cẩn thận nhìn từ đầu tới cuối.
Trước khi Tần Thâm nhậm chức, đã có rất nhiều truyền thuyết về hắn.
Một trong số đó chính là Tần Thâm giỏi đọc nhanh, một bản báo cáo mấy chục nghìn chữ, hắn có thể xem hết trong vòng ba phút, lại còn tìm được trọng điểm.
Nhưng hồ sơ trong tay hắn lúc này, chưa đến một nghìn chữ, hắn đã nhìn gần mười phút.
Ngón tay Tần Thâm nhẹ nhàng sờ lên tấm ảnh nền xanh năm centimet trên hồ sơ.
Chàng trai trên tấm ảnh rất trẻ, đôi mắt sạch sẽ có thần, cười lên nhìn rất đẹp.
Đó là Viên Thiển tám năm trước, non nớt khiến người ta muốn cắn một cái.
“Anh làm giám đốc ở bộ nhân sự được bao lâu rồi nhỉ?” Cuối cùng Tần Thâm ngước mắt lên nhìn.
Trên trán giám đốc Trần của bộ phận nhân sự rịn một lớp mồ hôi lạnh: “Bốn năm năm rồi ạ”.
“Bốn năm năm rồi à? Thế Khôi Khoát Thiên Hạ của chúng ta đề bạt thăng chức như thế nào?” Tần Thâm ngả ra sau, dựa vào lưng ghế, đôi mắt lạnh lẽo khủng khϊếp.
“Tất nhiên là quản lý các bộ phận tiến cử lên, sau đó bộ phận nhân sự chúng tôi tiến hành đánh giá năng lực làm việc của ứng cử viên, rồi…”
“Vậy nếu như quản lý bộ phận không tiến cử, cấp dưới không chịu nịnh hót, quan hệ với quản lý không tốt, thì không có cơ hội thăng chức sao?” Trong giọng nói của Tần Thâm mang theo chút trào phúng.
“Không…dĩ nhiên không phải thế, chủ tịch hiểu lầm rồi…”
“Hiểu lầm? Vậy anh có thể nói cho tôi chuyện này là sao không? Background tốt nghiệp khoa máy tính đại học Thanh Hoa, du học nước ngoài, thông thạo tiếng Anh, có thể giao lưu thường ngày bằng tiếng Đức và tiếng Pháp, vào Khôi Khoát Thiên Hạ của chúng ta tám năm mà vẫn chỉ là một nhân viên cơ sở? Nếu không phải anh ấy nộp đơn từ chức, tôi còn chẳng hay biết. Ai là quản lý trực tiếp của anh ấy?”
“Để… để tôi đi kiểm tra”
Trên lưng giám đốc bộ nhân sự đã ướt đẫm.
“Anh có thể đi được rồi. Lời gì nên nói, lời gì không nên nói, anh hiểu chứ?”
“Tôi hiểu ạ!”
Khi giám đốc bộ nhân sự đi ra khỏi phòng chủ tịch, hai cái đùi run dữ dội.
Anh ta đi tới bên cạnh thư ký trưởng Amanda của chủ tịch, nhỏ giọng nói: “Tôi muốn hỏi chút… có phải chủ tịch…”
Amanda mỉm cười: “Tốt nhất là đừng nên đoán suy nghĩ của Boss, đoán sai Boss sẽ giận, đoán đúng Boss sẽ muốn mạng anh”.
“…Thế…Thế thì tôi phải làm gì đây…”