Chương 25
Viên Thiển tìm một lúc mà vẫn không thấy thuốc lá 555 của mình.
Ngay lúc đó, có người tới bên cạnh anh, đưa cho anh một điếu thuốc.
Viên Thiển dừng lại, phát hiện đây là chàng trai đã thấy hôm nộp đơn từ chức.
“Cảm ơn”. Viên Thiển nhận lấy điếu thuốc, mới nhớ ra lần gặp mặt chàng trai này trước đó, anh cho hắn cái bật lửa.
Chỉ là…có lẽ người ta đã sớm vứt cái bật lửa đó rồi.
Ai ngờ chàng trai lấy ra từ trong túi cái bật lửa nhựa, tay đưa tới bên mặt Viên Thiển, chắn gió thay anh, châm thuốc cho anh.
Viên Thiển ngây ngẩn.
Đặc biệt là hình dáng lông mày của đối phương khi nghiêng mặt, khiến Viên Thiển nghĩ đến Lâm Thâm trong game.
“Hút một hơi đi”
Giọng nói ấy giống như rượu nho lấy ra từ trong hầm rượu, tinh tế thưởng thức, lạnh buốt nhưng lại mang dư vị đậm đà.
“Ừ, cảm ơn…” Viên Thiển hút một hơi, mới nhận ra đó là thuốc lá 555, “Nè, cậu cũng hút nhãn này à?”
“Người tôi thích hút nhãn này, cho nên tôi giữ lại một hộp bên người. Lúc nhớ người ấy thì ngửi một chút”
Viên Thiển ngẩn ra, suýt nữa mở miệng “Còn có con gái hút thuốc 555 ư”, nhưng lại cảm thấy cà rốt bắp cải đều có người thích, mình nhiều chuyện vậy làm chi.
Sau khi hút vài hơi, cảm giác không chân thật trong lòng Viên Thiển cuối cùng cũng tiêu tan rất nhiều.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Chàng trai hỏi.
Kỳ thật Viên Thiển rất thích nghe giọng của hắn, không chút gợn sóng, lại có thể xuyên thấu tất cả ồn ào huyên náo.
“Đáng lẽ là tôi muốn từ chức, tám năm không thăng chức, tự nhiên điều tôi đi làm quản lý cấp cơ sở của một bộ phận rất tốt”
“Vậy anh còn muốn đi không?”
“Muốn chứ. Khôi Khoát Thiên Hạ đã sớm không phải tập đoàn khí thế tám năm trước rồi, tôi không hề muốn chìm cùng với nó”
Chàng trai trẻ chống cằm, nghiêng mặt nhìn anh.
Không biết vì sao, hắn rõ ràng không có biểu cảm gì, Viên Thiển lại có thể thấy được trong ánh mắt hắn một sự lưu luyến không thôi.
Rõ ràng đây mới là lần thứ hai họ gặp mặt.
“Sao thế?” Viên Thiển hỏi.
“Tôi vừa mới tới đây, người đầu tiên quen biết chính là anh”
“Thật sao?”
“Có thể đừng đi không?” Giọng nói của chàng trai đè xuống thấp, nhưng nghe vào tai Viên Thiển, lại có cảm giác làm nũng.
Tim bỗng chốc mềm nhũn.
“Có phải quản lý bộ phận làm khó cậu không?” Viên Thiển nghĩ thầm hắn còn trẻ như này, nhất định là vừa mới vào tập đoàn không bao lâu.
“Nếu như anh ở lại đây, biết đâu có một ngày chúng ta lại làm việc cùng một bộ phận cũng nên”. Chàng trai nói.
“Cuối cũng vẫn phải dựa vào chính mình thôi”. Viên Thiển nhịn không được, xoa đầu đối phương.
Cứ tưởng hắn sẽ né ra, không ngờ lại cúi đầu, bộ dạng mặc Viên Thiển nhào nặn.
“Được, tôi sẽ tiếp tục ở lại một thời gian”
Chàng trai chậm rãi nở nụ cười, Viên Thiển có thể tưởng tượng, nụ cười như vầy đủ mưu sát nhân viên nữ của cả tòa nhà. Có gì không giải quyết được, các cô chắc chắn sẽ tranh nhau giúp hắn.
“Cậu ăn gì mà lớn thế?” Viên Thiển cười nói.
Chàng trai ngẩn người: “Sao cơ?”
“Trông đẹp trai vậy”
Chàng trai nghiêng mặt đi, nhưng Viên Thiển vẫn thấy tai hắn đỏ lên.
Quả nhiên là quá non, lão lưu manh trong văn phòng càng nhiều nữa, loại cấp bậc hóa thạch như Viên Thiển thuận miệng nói một câu mà hắn cũng đỏ mặt được.
“Mau về đi. Không thôi quản lý của cậu lại mất hứng”
“Ừm”. Chàng trai gật đầu, bấy giờ mới xoay người đi.
Trong lòng Viên Thiển rất vui, có người trẻ tuổi chờ mong mình thế này, bỗng nhiên có động lực ở lại.
Buổi tối, Viên Thiển tăng ca đến mười giờ, bắt tàu điện ngầm về nhà.
Thành phố này, tàu điện ngầm chuyến muộn cũng không trống.
Viên Thiển một tay kéo vòng treo, tay kia lướt điện thoại, bỗng cảm giác có thứ gì đó đυ.ng vào hông mình.
Chân mày Viên Thiển nhíu lại, lại là cái gã đàn ông đeo kính đen và khẩu trang kia!
Kẻ này hình như tối nào cũng ở trong tàu điện ngầm chờ Viên Thiển tan tầm. Viên Thiển ở toa xe nào, gã đều có thể tìm tới.
Đại khái là bởi khoảng thời gian trước closed beta, Viên Thiển không ngồi tuyến này về nhà, gã đàn ông bịt khẩu trang lâu lắm rồi không thấy Viên Thiển, lúc này xa cách đã lâu được gặp lại, tâm trạng kích động, sắp dán hẳn lên người Viên Thiển.
Viên Thiển cảm thấy thật xui xẻo, người ta không trộm điện thoại của anh, cũng không vồ lên, chỉ đυ.ng chạm như có như không, cũng chẳng tìm được lý do để đánh gã.
Bỗng nhiên, hông anh bị siết lại, một cái tay trực tiếp chụp lên, gã đàn ông bịt khẩu trang đúng lúc đυ.ng vào tay của đối phương.
“Hóa ra anh cũng ngồi tuyến này về nhà”
Giọng nói trầm thấp lại cực kỳ quen thuộc vang lên.
Viên Thiển bỗng ý thức mình gần như được người ôm vào lòng, anh nghiêng mặt qua, thấy được chàng trai cùng mình hút thuốc kia.
“À…đúng vậy…”
Tên nhóc này đúng là cao thật.
Hắn rủ mắt xuống, cười một tiếng với Viên Thiển, rõ ràng vừa nhìn là biết nhỏ hơn Viên Thiển bốn năm tuổi, nhưng lại có loại phong độ trưởng thành khiến người an tâm.
Gã đàn ông bịt khẩu trang phát hiện Viên Thiển có bạn, bèn rời đi, nhưng gã lại không cam tâm đi không xa.
“Nè, cậu tên gì thế?” Viên Thiển dùng cùi chỏ đυ.ng nhẹ hắn một cái.
“Brevin”
“Xì tai Tây phết đấy”. Viên Thiển cười.
Rất nhiều nhân viên mới của tập đoàn bọn anh đều gọi nhau bằng tên tiếng Anh, gì mà một lô một lốc Victor, Vincent, nhưng Brevin thì là cái tên đầu tiên.
“Có phải gã kia định làm gì anh không?” Brevin nói sát bên tai Viên Thiển.
Lúc giọng của hắn trầm xuống rất có sức quyến rũ, hơi thở ấm áp chui vào tai Viên Thiển, khiến anh vô thức muốn tránh đi, nhưng đối phương vẫn giữ chặt lấy hông anh.
“Này, gã không dám qua đây đâu. Cậu có thể đừng mở miệng ngậm miệng đều thế không?”
Viên Thiển buồn cười vỗ tay đối phương để trên eo mình.
“Không phải anh xấu hổ đấy chứ?” Giọng Brevin chững chạc đàng hoàng, không hề có ý trêu chọc.
Nhưng Viên Thiển lại càng cảm thấy xấu hổ.
Hắn buông Viên Thiển ra, nhưng lại vòng sang bên khác, vừa vặn chắn gã bịt khẩu trang.
Gã bịt khẩu trang mang vẻ mặt u ám xuống xe ở trạm số ba.
Brevin đi theo Viên Thiển ra khỏi tàu điện ngầm, Viên Thiển có thể cảm giác được là đối phương vẫn luôn bảo vệ mình.
“Hôm nay cảm ơn cậu nhé”
“Anh thường xuyên đυ.ng phải gã kia à?” Vẻ mặt Brevin có phần lạnh lẽo.
“Cũng may gã không thể làm gì được tôi”. Viên Thiển mỉm cười.
“Anh có từng nghĩ đến, biết đâu có một ngày gã sẽ đi theo sau anh về nhà, lúc anh mở cửa, bịt miệng anh, trên khăn tay có lẽ còn có thứ gì đấy, sau đó anh…”
Giọng Brevin rất đặc biệt, nghe như không có tình cảm, chỉ là đang trần thuật một khả năng, nhưng giống như đã được thực hiện. Viên Thiển theo bản năng tưởng tượng cảnh đó theo giọng nói của hắn, vai vô thức run lên một cái.
“Cậu yên tâm, bảo vệ của tiểu khu tôi ở cảnh giác lắm, người không quen biết không vào được đâu”
Bọn họ đã tới cửa tiểu khu.
“Vậy sau này anh cũng đừng về muộn quá. Nếu như toa xe kia trống, anh có tin gã sẽ trực tiếp bổ nhào vào anh không?”
Viên Thiển lại cười: “Ôi trời…tôi cũng không biết tàu điện ngầm là nơi nguy hiểm vậy đấy”.
“Anh phải nhớ rõ lời tôi nói đó”. Brevin nói rất chân thành.
Giờ phút này, Viên Thiển có thể cảm giác được sự quyết đoán và sắc sảo dưới vẻ ngoài trẻ tuổi của đối phương.
“Ừ, tất nhiên”
“Vậy thì anh vào đi”
Viên Thiển đi hai bước, bỗng nhớ đến cái gì đó, không cam lòng lại quay người về, anh đập vào ngực Brevin một cái: “Không đúng ——”
“Không đúng chỗ nào?” Ấn đường Brevin nhíu lại.
“Cậu còn nguy hiểm hơn tôi nhiều! Cậu đã từng chơi Final Fantasy (1) chưa?”
“Tôi không cùng thời với anh”. Brevin cười nhạt, loại hormone giống đực trẻ tuổi không để lại dấu vết phóng thích ra ngoài.
“Mặt cậu giống y chang nhân vật nam chính, cậu đi tàu điện ngầm mới phải coi chừng bị tấn công ấy”
Viên Thiển rốt cuộc biết cảm giác không thích hợp kia là gì rồi, bị một đàn em đẹp trai cao gầy dặn dò đi tàu điện ngầm phải cẩn thận, lòng tự trọng của Viên Thiển bị tổn thương.
“Tôi mà ẻo vậy á?” Brevin cười nhẹ, khóe mắt hiện ra nếp nhăn nông, thật sự có vẻ trưởng thành không thuộc về cái tuổi này của hắn.
“Tôi khen mặt cậu đẹp mà, cảm ơn cậu nhé, hôm nay muộn quá rồi, lần sau mời cậu ăn cơm”
“Được. Mời tôi ăn gì thế?”
“Miến chua cay, miến tiết vịt, bún ốc, tùy cậu chọn”
“Hóa ra anh thích đồ chua cay”
Khi Viên Thiển đi vào tòa nhà của mình, nụ cười trên mặt Brevin dần dần lạnh lẽo.
“Anh nói đúng, tôi nguy hiểm hơn anh nhiều”
Bởi vì người muốn kéo anh vào toa tàu điện ngầm không người, là tôi.
Hôm sau, Viên Thiển đi tới bộ phận marketing III báo cáo.