Chương 12
Mắt thấy có thể trút giận, lại bị người khác ngăn. Đỗ Thanh đang muốn đẩy Viên Thiển. Viên Thiển trông thì cao một mét bảy, mét tám đấy nhưng nào có kinh nghiệm đánh nhau bao giờ, người khác đẩy anh một cái, anh liền lảo đảo ra sau.
“Viên…Viên Thiển…” Đầu Lâm Thâm càng ngày càng nặng, một tay chống sàn gạch men, muốn đứng lên lại bị Hoàng Minh nhấn.
Ô cậu nhóc giỏi nhỉ, tôi đã khiêm tốn thế rồi mà cậu vẫn biết tôi là ai luôn.
Nghe thấy hai chữ “Viên Thiển”, đám Quan Châu dường như phản ứng lại.
Viên Thiển cười khẩy, đi tới kéo Lâm Thâm lên.
Kẽo kẹt một cái, suýt nữa đau xốc hông.
Tên nhóc này ăn xi măng mà lớn hả?
Nhìn gầy gò như đứa bé ấy mà sao nặng thế?
Viên Thiển một tay không đỡ được hắn, chỉ có thể ôm người vào ngực bằng hai tay.
“Mấy người lợi hại quá nhỉ. Cánh cứng rồi muốn bay lượn ngoài vũ trụ—— học được cách hại người đúng không? Chờ ra tòa đi!”
Lâm Thâm dựa vào l*иg ngực Viên Thiển, trong mũi là mùi thuốc lá nhàn nhạt, không hề gay mũi, nhưng lại khiến người ta rất yên tâm.
Ba người Quan Châu đờ ra đó, hoàn toàn không ngờ sự việc sẽ thành ra thế này.
“Việc này… Giám đốc Viên…Anh hiểu lầm rồi, là giám đốc Hoàng sắp xếp bọn em…”
Quan Châu sốt ruột muốn tiến lên giải thích, lúc này Hoàng Thế Hoành và huấn luyện viên trưởng đã tới ngoài cửa.
Hoàng Thế Hoành lớn tiếng nói: “Các cậu đang làm gì thế! Ăn gan hùm mật báo rồi!”
Đám Quan Châu khựng lại, không dám nói lấy một câu, nhưng đáy mắt lại tràn đầy sự hoảng sợ về tương lai.
Viên Thiển giơ tay lên, sờ sau gáy Lâm Thâm: “Cậu không sao chứ? Đứng lên được không?”
“Ừm…” Lâm Thâm chỉ muốn ngủ một giấc thật sâu.
Viên Thiển nhìn huấn luyện viên trưởng, nói: “Ba người này bỏ thuốc vào nước của Lâm Thâm, muốn làm phỏng mặt cậu ấy. Các anh mau đưa Lâm Thâm vào bệnh viện đi, xem có phải rửa ruột không”.
“Mau! Mau!” Huấn luyện viên trưởng và các trợ lý đi tới, ba chân bốn cẳng đỡ Lâm Thâm từ trong lòng Viên Thiển.
“Ối! Chú em! Tay chú bị sao vậy ——” Hoàng Thế Hoành kinh ngạc tiến lên.
“Không sao, bị đầu lọc làm phỏng ấy mà”
Lâm Thâm được dìu đi, mơ màng nghe thấy Viên Thiển kêu “Ss…” vì đau, ý thức sắp chìm xuống, nhưng ấn đường nhăn lại theo bản năng.
“Anh đưa chú đi viện nhé? Phải xử lý cái này ngay, đừng để bị lan ra!”
Dáng vẻ Hoàng Thế Hoành lo lắng ghê gớm, nhưng Viên Thiển lại không hề bị lay động.
Phản ứng ban nãy của Quan Châu giúp Viên Thiển suy đoán, kẻ chủ mưu đứng sau màn của tất cả những việc này, hẳn là Hoàng Thế Hoành.
Dựa theo quy tắc quan lại bao che cho nhau ở nơi làm việc, Viên Thiển biết nên “dừng ở đây”, để chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, như vậy có thể xem như Hoàng Thế Hoành thiếu anh một món nợ ân tình.
Nhưng Viên Thiển mà mạnh vì gạo, bạo vì tiền được thật thì cũng chẳng tới nỗi giậm chân tại chỗ tám năm.
Nếu đây là game, không làm được ở hiện thực, anh lại càng muốn làm trong game.
Tao sẽ không cho cái loại cặn bã như mày dễ chịu đâu.
Nếu mày là NPC thì miễn, nhưng nhỡ là người chơi thì sao!
Chơi game mà mày còn làm thế được, thì ở thế giới 3D chỉ sợ còn hung hăng càn quấy hơn.
Nếu để cho cái loại cặn bã như mày qua màn, cả đời bố mày sẽ có cảm giác ăn phân.
Viên Thiển duỗi hai ngón tay nhúc nhích, chỗ bị bỏng rất đau.
“Chúng ta vẫn nên giải quyết vấn đề của ba người này trước đã”. Viên Thiển nhướn mắt nhìn về phía Hoàng Thế Hoành.
Hoàng Thế Hoành lập tức đi lên, khoác vai Viên Thiển: “Chú em à, chắc là chú không biết…Ba người này là hàng hot trong đám thực tập sinh. Nếu mà làm lớn chuyện, những ngày vất vả của chúng ta sẽ uổng phí hết”.
Viên Thiển cong khóe môi cười: “Anh gọi tôi một tiếng chú em, tôi mới nhắc nhở anh. Anh cũng biết cơ thể tôi không khỏe, vốn chẳng muốn tiếp tay làm việc xấu, nhưng Tần Lão Tà vẫn cứ kêu tôi để ý tới dự án này, anh nói xem là vì sao?”
Hoàng Thế Hoành khựng lại, bước nhanh ra ngoài với Viên Thiển.
“Tần Lão Tà bất mãn với anh?”
“Thật ra ông chủ biết tất cả mọi thứ về đám cấp dưới chúng ta. Vứt xe giữ tướng mới là vương đạo ông anh ạ”. Viên Thiển dùng nắm đấm đυ.ng l*иg ngực Hoàng Thế Hoành.
“Thế anh phải làm gì?”
“Cái này thì khó nói lắm”
Ba người này là “hàng hot” của Hoàng Thế Hoành, nếu mà không dùng được, tâm huyết của Hoàng Thế Hoành vừa trôi theo dòng nước vừa không cày được cảm giác tồn tại.
Viên Thiển mừng thầm.
Tối hôm đó, Lâm Thâm tỉnh lại trong bệnh viện.
Một trợ lý sinh hoạt trông ở bên cạnh hắn, thấy hắn tỉnh lại lập tức gọi điện báo cho công ty.
“Lâm Thâm, giám đốc Hoàng sẽ tới đây thăm cậu ngay! Cậu xem, công ty quan tâm cậu biết bao!”
Lâm Thâm hừ lạnh một tiếng, nếu không phải cái gã Hoàng Thế Hoành rác rưởi đứng đằng sau gây chuyện, liệu hắn có bị ấn xuống sàn nhà vệ sinh không? Có suýt bị ủi lủng một cái lỗ trên mặt không?
Tác giả:
diễn đàn công nhân viên Khôi Khoát Thiên Hạ
(o^^o): Lão Viên kiên quyết muốn từ chức kìa!
(^^): Cái gì? Ổng còn muốn từ chức? Cô gái đẹp nhất của cả cái tòa nhà ngắm trúng ổng rồi, ổng không ở lại đây yêu đương còn muốn thế nào!
^-^: Ổng cứ đòi đi, cái tên đầu óc thẳng tuột này làm cho giám đốc bộ phận nhân sự cũng phải òa khóc!
(o^^o): Ố! Cái cô gái ở phòng chủ tịch lại tới nữa kìa! Người của bộ phận nhân lực đều đi ra hết!
(^^): Má ơi! Ngả bài chia tay hay là muốn đánh nhau đây?
(o^^o): Lão Viên đang đập cửa! Ổng muốn đi ra! Ổng còn la cứu mạng? Người của bộ phận nhân sự mặc kệ ổng, đi mua trà chiều rồi!
^o^: Ngồi chờ lão Viên bị bạn gái trị!
Người vào lượn diễn đàn càng ngày càng ít, Boss bày tỏ không vui!
Chú thích:
(1) Anh em đôi đũa hay Chopstick Brothers là một bộ đôi người
Bắc Kinh
–