Chương 20
Nếu như nhóm mới này lại đi đời, gã còn có thể đẩy một phần trách nhiệm lên người anh.
“Tôi hẹn giám đốc Viên ăn một bữa. Nhóm này ra sao vẫn nên để anh ta cho ý kiến”
Tan họp.
Hoàng Thế Hoành vừa mới đi ra đã bị Lâm Thâm gọi lại.
“Giám đốc Hoàng”
Nghe thấy giọng hắn, Hoàng Thế Hoành liền rụt rè.
Nhưng mà không thể bơ hắn được, đành phải xoay người lại, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Tiểu Lâm đấy à, muộn lắm rồi, về nghỉ ngơi đi”.
“Tôi muốn báo với ông một tiếng, giám đốc Viên rất thích kế hoạch đoán xem ai là ‘thật’”
Hoàng Thế Hoành lập tức nở nụ cười xấu xa, vỗ đùi nói, “Tôi đã bảo mà, cái tên Viên Thiển đó trước đây thích nhất là chơi với mấy người trẻ tuổi xinh đẹp, sao thoắt cái lại thanh cao cho được! Quả nhiên là giả vờ giả vịt! Chỉ là kế hoạch đó thất bại rồi, cho dù anh ta có thích…”
“Bao giờ ông hẹn anh ta, tôi sẽ trang điểm rồi đi cùng. Anh ta vui, sẽ để tâm nhóm của chúng ta hơn”
“Cậu hiểu biết đấy!” Ánh mắt Hoàng Thế Hoành sáng lên, “Trước đó nếu cậu mà cũng lạc quan được như vầy thì giữa chúng ta làm sao có nhiều hiểu lầm thế chứ”
“Tôi về nghỉ đây”
Nói xong Lâm Thâm xoay người rời đi.
Ở nơi Hoàng Thế Hoành không nhìn thấy, Lâm Thâm nhíu mày, lạnh lùng nói: “Mày tưởng bố rảnh phát sợ, ai cũng cợt nhả được à?”
Về phòng ngủ, Trương Tử Thiên sợ hãi nhìn Lâm Thâm mở từng gói chuyển phát nhanh, tất cả đều là quần áo nữ.
Hắn cầm một cái váy dài có tay, ướm lên vai mình, xoay một vòng đối diện với Trương Tử Thiên.
“Đẹp không?”
Trương Tử Thiên ráng sức nuốt nước miếng: “Tao…Tao không mặc đâu…”
“Ai bảo mày mặc?” Lâm Thâm đi tới, cúi đầu nhìn Trương Tử Thiên, “Tao hỏi là ——bố mày mặc vào có đẹp không!”
“Mày không mặc…”
Mày không mặc như này còn đẹp hơn ấy!
Trương Tử Thiên còn chưa nói xong, Lâm Thâm đã mỉm cười, còn cười cực kỳ không đứng đắn.
“Mập này, tuy cái câu ‘em không mặc càng đẹp hơn” lỗi thời quá rồi, nhưng nếu mà nói ra chắc chắn anh ta sẽ đỏ bừng cả mặt. Tao thích”
Trương Tử Thiên nhìn điệu bộ Lâm Thâm chăm chú nghiên cứu cái váy, nghĩ bụng rốt cuộc là ai xui xẻo bị cái thằng cha máy bay chiến đấu trong biếи ŧɦái này tia trúng vậy?
Người anh em à, đừng giãy giụa, sớm chết sớm siêu sinh nha!
Địa ngục vắng vẻ, Lâm Thâm ở nhân gian.
Thế nhưng, lúc Viên Thiển nhận được điện thoại mời ăn cơm của Hoàng Thế Hoành, lại một lần nữa phát huy diễn xuất vượt xa người thường của mình, bày tỏ cơ thể anh suy yếu, không ăn được cơm nước đầy dầu mỡ bên ngoài, cũng không uống được rượu.
“Chú em ơi! Sao chú lại thành Lâm Đại Ngọc yếu đuối mong manh thế này?”
“Ôi…đành chịu thôi, xin lỗi, xin lỗi!”
Tôi cũng sắp vượt qua Lâm Đại Ngọc, có thể biểu diễn hộc máu rồi đây!
“Chả là anh muốn mời chú đặt tên cho nhóm mới đó mà”
“Tên nhóm mới? Anh quyết định ai là thành viên nhóm mới rồi?”
Viên Thiển từ tư thế nằm úp sấp đổi thành ngồi.
“Haizz, chẳng phải là Lâm Thâm, Trương Tử Thiên và Ngô Vân đấy à. Rút kẻ cao trong đám lùn! Chữa ngựa chết thành ngựa sống!”
Viên Thiển rũ mắt, mỉm cười.
Người khác anh không biết, nhưng chỉ riêng cái người Lâm Thâm kia, tuyệt đối không phải chú lùn, càng không phải ngựa chết.
Đó là thiên lý mã, một ngày có thể đi ngàn vạn dặm.
Nếu đã có tên nhóc ấy vậy thì anh phải để tâm rồi.
“Dark Fringe”
“Cái gì?”
“Rìa bóng tối, trước bình minh”
Rất hợp với Lâm Thâm.
“Ha ha ha, nghe Tây phết! Vậy thì cái này đi!”
Hoàng Thế Hoành có được tên, cảm thấy rất thỏa mãn, cũng không giày vò “Viên Đại Ngọc” nữa.
Thế nhưng Lâm Thâm ngồi trên ghế sô pha hút thuốc lá 555 hiển nhiên không sao vui nổi.
“Anh ta dám từ chối ăn cơm với tao?”
Trên mặt Trương Tử Thiên là biểu cảm “Tao lấy làm tiếc cho mày”, trong lòng lại khoan khoái lắm. Lâm Thâm càng không vui, Trương Tử Thiên lại càng có cảm giác đến đỉnh cao nhân sinh.
“Chắc là anh ta chỉ không muốn ăn cơm với Hoàng Thử Lang thôi”. Trương Tử Thiên an ủi nói trái lương tâm.
Lâm Thâm nhíu mày, cả người trông phiền muộn lại u ám, “Muốn bóp chết ngay cái con chồn đó quá”.
“Về rồi bóp! Về thì tùy mày muốn vặt lông trước, trụng nước sôi hay là bóp thẳng cẳng”
Trương Tử Thiên bảo “về”, đương nhiên là về hiện thực.
“Chậc”. Lâm Thâm cau mày, lại nhìn lòng bàn tay mình.
Trương Tử Thiên quay đầu lại liếc Lâm Thâm, trên người hắn mặc một cái quần jean chín phân sẫm màu, chỉ là quần chín phân càng ngày càng có xu thế biến thành tám phân.
“Nè A Thâm, có phải mày cao lên không?”
Lâm Thâm thở dài một hơi: “Ờ…thế nên tao mới muốn ăn cơm với anh ta…”
“Mày cao lên thì liên quan gì đến việc ăn cơm với giám đốc Viên?”
“Ngu thế…Mày có đi bảo vệ một đứa con gái mặc váy cao một mét tám mấy không?”
“Không, đó là King Kong Barbie mà!”
Trương Tử Thiên vừa dứt lời đã bị Lâm Thâm ấn đầu đánh một trận no đòn.
“Mày bảo ai là ‘King Kong Barbie’?”
“Tao…là tao…tao là King Kong Barbie!”
Lúc này Tony, người đại diện của nhóm gọi điện đến báo với họ.
“A Thâm, Tử Thiên ới! Báo cho các cậu một tin tốt đây——tên nhóm các cậu đã được quyết định rồi!”
Lâm Thâm đã bất mãn cái tên tiếng anh như HKT (1) của người đại diện này từ lâu rồi, càng chẳng cần phải nói đến âm điệu rất chi là khoa trương của anh ta.