Thăng Chức Toàn Diện (Q1)


Chương 17

Cuối cùng Hoàng Thế Hoành cũng đi, Viên Thiển bưng miến tiết vịt từ trong két sắt ra, miến tiết vịt trên đầu quả tim của anh! Hương vị và kỉ niệm thời đại học!

Quan trọng nhất chính là, ở trong game ăn thỏa thích, vừa không phải tiêu tiền thật, cũng chả cần lo ăn đau bụng.

“Sếp Viên ——“ Giọng thư ký vang lên.

Cái tay bê miến tiết vịt của Viên Thiển run lên, đáy hộp bỗng nhiên thủng, miến tiết vịt chảy xuống đầy người Viên Thiển.

Tay Viên Thiển cứng đờ, lần này anh thật sự nổi giận: “Rốt cuộc có để cho tôi ăn miến không hả ——“

Lại là tin Thời Đại Vàng Châm nội chiến lên hot search!

Nguyên nhân nội chiến là thành viên A và B cùng đi xem phim, B nói với A, bạn gái của gã bị C cướp.

Thành viên B lại đi dạo phố mua quần áo với thành viên C, bạn gái của gã thật ra qua lại với A.
Sau đó A và C đánh nhau.

“Này chẳng phải là tình tay ba máu chó ư…A và C yêu B hả?” Viên Thiển nói mỉa.

“Sếp Viên anh minh! Kiểu lăng xê CP như này là khiến fan gầm rú nhất đấy!”

Sau đó bức ảnh A và B cùng đi xem phim, và bức ảnh B và C mỉm cười cùng đi dạo phố được tung ra. Các fan bắt đầu hư cấu đủ loại CP cho tiểu thuyết, Thời Đại Vàng Châm lại càng chiếm đóng hot search, fan bỗng nhiên tăng lên mấy triệu.

“Ha?” Viên Thiển nghĩ thầm, tôi nói bừa thôi mà.

Còn chưa yên tĩnh được hai phút, lại nổ ra vụ bạn trai của ca hậu Hạ Ny…thật ra là con gái!

Lúc thư ký đi vào, Viên Thiển suýt nữa ré lên ——anh đang thay cái quần dính đầy miến tiết vịt!

“Sếp Viên…bạn trai, à không, bạn gái của Hạ Ny…”

Máu của Viên Thiển đã vọt lên trán, “Mặc kệ bạn trai hay là bạn gái! Bạn gái cô ta có đẹp trai không? Đẹp trai thì debut với Hạ Ny! All kill cả nam lẫn nữ!”
“Sếp…Sếp Viên anh minh! Giờ kiểu phong cách vượt giới tính này cực kỳ được yêu thích!”

Đến trưa, tin tức bạn gái thiên hậu đẹp trai ngất trời nhảy dù lên hot search, vô số fan nữ đều đang kêu gào quỳ gối cầu debut.

Viên Thiển bực bội đến buổi trưa cũng không ăn được cơm, nhưng mà nhạt mồm nhạt miệng. Lần này anh học khôn, gọi một bát mì trộn, không có nước lèo!

Ai ngờ thư ký vọt vào, Viên Thiển bị sặc không nuốt xuống được, muốn ho luôn cả phổi ra.

“Lại làm sao nữa?”

Thư ký nhìn hai mắt Viên Thiển đỏ ngầu, nuốt nước bọt nói: “Sếp Viên…Tiêu Hà vì bất mãn mình bị sinh viên học viện âm nhạc buộc tội đạo nhạc…nuốt nửa bình thuốc ngủ…lên trang nhất…”

Răng rắc, Viên Thiển bẻ gãy đôi đũa trong tay.

“Chết chưa?”

“Chưa, được cấp cứu rồi”
“Ha ha, thế thì coi là tự sát cái quần què gì? Bất mãn vì bị buộc tội đạo nhạc trốn tránh hiện thực hả! Sao không bảo là hắn tán thưởng âm nhạc và linh hồn của sinh viên đó một cách sâu sắc, muốn cả thế giới đều yêu âm nhạc của đối phương, cho nên mới không chờ được mà dùng cách này để bộc lộ! Bước tiếp theo, dứt khoát soạn nhạc soul tình ca với cậu ta luôn đi!”

“Sếp Viên anh minh! Cái này được đó! Vừa làm netizen cảm động, vừa cho sinh viên bị đạo thể diện, ngay cả tương lai của cậu ta cũng được sắp xếp xong xuôi, cậu ta còn muốn tranh cãi gì với chúng ta nữa”

Rất nhanh, top hot search lại bị “Tiêu Hà, ca sĩ nhạc soul” thay thế.

Sinh viên học viện âm nhạc bị đạo lúc nhận phỏng vấn rưng rưng nước mắt, nói là vui lòng ngồi xuống bàn chuyện âm nhạc, sáng tạo kiệt tác với Tiêu Hà.

“Bàn chuyện âm nhạc má mày, sao không yêu đương luôn đi!”

Mặt Viên Thiển lại bị lem.

Ngày đó, anh không ăn nổi một món mình muốn thật ngon lành.

Lúc này, Hoàng Thế Hoành còn nhắc anh, đừng quên buổi tối hứa đi khuyên Lâm Thâm.

Viên Thiển lê thân xác đói bụng và linh hồn uể oải, đi tới trại huấn luyện.

Giờ này phần lớn buổi tập đều đã kết thúc, thế nhưng Lâm Thâm vẫn còn ở phòng nhảy chưa đi.

Viên Thiển đi trong hành lang yên tĩnh, đi tới mặt khác của bức tường, nhìn Lâm Thâm hãy còn luyện tập một mình.

Hắn thật sự rất chăm chỉ, rất nỗ lực.

Mỗi một động tác đều tràn đầy sức mạnh, đập thẳng vào mắt.

Rõ ràng trông như thiếu niên nhỏ xinh, giờ khắc này lại tràn ngập hormone nam tính.

Bất kể là đường cong vai, hay là động tác vung chân ra ngoài, tự nhiên mà giữ chặt tầm mắt Viên Thiển.

Cậu nhóc này sẽ nổi.

Chỉ cần nhìn thấy hắn, tuyệt đối không thể rời mắt.

Bài nhảy kết thúc, Lâm Thâm thở một hơi thật dài.

Hắn bước từng bước tới trước mặt tường kia, ngón tay vạch cổ áo T-shirt xuống dưới, lộ ra xương quai xanh.

Tiếp đó đổ cả bình nước suối từ trên đỉnh đầu, dòng nước chảy qua xương lông mày, lông mi, môi hắn…

Viên Thiển vô thức lùi về sau một bước.

Lần đầu tiên anh nhìn Lâm Thâm một cách rõ ràng, người này có vẻ đẹp đặc biệt, lại như lưỡi đao sắc giấu trong vỏ, đóa hoa ngoan cường trong khe đá. Khi hắn mở mắt ra nhìn về phía Viên Thiển, giống như một phát bắt được trái tim Viên Thiển, không thể động đậy.

Lâm Thâm đưa tay vuốt sợi tóc trên trán lên, cần cổ duỗi thẳng thon dài, ngay cả con mắt nửa mở…cũng như một thế giới thần bí khác đầy mê hoặc chuẩn bị mở cửa.

Mời vào.

Có dám không?

Viên Thiển hít một hơi, vất vả cúi đầu.

Tim đập rất nhanh…

Đừng hiểu lầm, đó là do anh không ăn uống nên bị tụt huyết áp thôi.

Viên Thiển giơ tay lên, gõ hai tiếng trên tường kính, ra hiệu cho Lâm Thâm có người ở mặt khác chờ hắn.

Lâm Thâm xoay người, lôi một chiếc khăn mặt từ trong cái túi trên đất, vắt lên vai, đi qua.

Viên Thiển an vị trên một chiếc ghế, anh hất cằm, ra hiệu Lâm Thâm ngồi ở ghế trước mặt mình.

Thế nhưng Lâm Thâm lại không ngồi xuống, mà đứng đối diện Viên Thiển, cúi đầu, hai tay để ở sau lưng, như là học sinh đi thi đến gặp giáo viên.