Chương 19
Tối hôm đấy, Lâm Thâm trở về phòng ngủ.
Trương Tử Thiên thấy hắn đổ ra một đống thuốc lá 555 từ trong ba lô.
“A Thâm này…Tao thấy…tao thấy dạo này mày không được bình thường cho lắm…Trước đây ngay cả xì gà đặt làm mày cũng gai mắt cơ mà…”
Lâm Thâm mở bao thuốc lá ra, lấy một điếu đặt trên chóp mũi ngửi thử.
“Ừm…đúng là mùi này rồi”
“A Thâm…mày đừng như vậy mà, tao sợ”
“Mày sợ cái gì hả Mập, tao lại chẳng gai mắt mày”. Lâm Thâm cười nói.
Trương Tử Thiên nuốt một ngụm nước bọt, quyết định mau mau trốn về phòng ——cái thằng này càng ngày càng biếи ŧɦái.
“Mày biết không, hôm nay có người nói, mong muốn cả thế giới đều yêu tao”
“Mày tự kỷ thế, hợp với mày lắm đó”
“Cả thế giới, cũng bao gồm anh ta, đúng không?”
“Ừ ừ!” Trương Tử Thiên vội vã gật đầu.
Lâm Thâm cong khóe miệng ngoắc ngoắc ngón tay với Trương Tử Thiên: “Ê Mập, lại đây”.
“Không…” Trương Tử Thiên lắc đầu, chỉ thiếu điều cắn khăn tay.
“Tao lại chả hϊếp mày, mày sợ cái gì”
Trương Tử Thiên lấy tốc độ ốc sên, cực kỳ không tình nguyện lết tới trước mặt Lâm Thâm.
“Thấy mày dạo này chăm chỉ tập nhảy như thế, rút kẻ cao trong đám lùn, mày debut với tao đi”
“Hả? Gì cơ? Hoàng Thế Hoành bị mày thủ tiêu rồi hả? Bọn mình đều được thả rồi?”
Lâm Thâm lắc ngón tay: “Cứ thế mà gϊếŧ thì hời cho gã quá. Tuy mày debut với tao nhưng tao mới là center, biết chưa?”
Trương Tử Thiên cười nói: “Đương nhiên rồi! Tao mà làm center cho mày thì chỉ có center đưa tang thôi, ha ha…”
Lâm Thâm đặt thuốc lá dưới mũi nhẹ nhàng ngửi, chợt phản ứng lại gì đó, hung tợn ném thuốc sang một bên.
Trương Tử Thiên quên cầm điện thoại vào phòng, chạy ra trước bàn trà tìm, nhìn vẻ mặt Lâm Thâm, hiểu rõ bảo: “Cuối cùng mày cũng nhận ra việc mình cố chấp với mùi thuốc lá 555 là rất biếи ŧɦái rồi hả?”
Lâm Thâm không nói gì.
Trương Tử Thiên thấy sắc mặt hắn trở nên khó coi, vội vã chạy về.
Ngồi một mình rất lâu, Lâm Thâm cau mày lại cầm lấy điếu thuốc, ngón tay vân vê nó, dùng sức như đang oán giận ai đó.
Lớp giấy bên ngoài rách ra, mùi thuốc lá vấn vít ở đầu ngón tay hắn.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Thâm và Trương Tử Thiên ra ngoài chuẩn bị đi tập luyện thì thấy ba người Quan Châu kéo va li, cúi đầu đi ra cửa.
Lúc đối diện với Lâm Thâm, mắt Quan Châu đỏ ké, điệu bộ muốn bóp chết Lâm Thâm, nhưng lại không thể không nhịn.
“Woa…mày gây thù rồi đó”. Trương Tử Thiên thở dài nói.
“Tao lại thích dáng vẻ muốn tao chết, lại không thể cắn tao của chúng nó”
Cứ thế, Lâm Thâm, Trương Tử Thiên và một người khác tên là Ngô Vân tạo thành boy group mới.
Hoàng Thế Hoành, huấn luyện viên trưởng, trợ lý huấn luyện viên và người đại diện nhóm, kèm theo ba người Lâm Thâm mở một cuộc họp, thảo luận tên nhóm mới.
Huấn luyện viên trưởng bảo: “Không thì dùng tên của nhóm trước đi, như vậy các khách mời không cần phải sửa lời thoại!”
“Nhóm đó đã giải tán rồi, còn chưa đủ xui hả? Vẫn kêu cái tên đó thì xúi quẩy quá!” Hoàng Thế Hoành hừ lạnh một tiếng.
Đối với Lâm Thâm, nhóm tên là gì cũng được.
Hắn không quan tâm nhìn lòng bàn tay mình, nghĩ Viên Thiển lúc này đang làm gì.
Trương Tử Thiên thoáng thấy vẻ mặt nhìn lòng bàn tay của Lâm Thâm, rùng mình một cái, biết trong đầu Lâm Thâm đang tư xuân, nhanh chóng giữ im lặng.
Một người khác trong nhóm tên là Ngô Vân cũng là một người không thích nói chuyện.
Hoàng Thế Hoành vốn hơi mê tín, nhóm mới này có thể xem là gã tử chiến đến cùng, nhất định phải cày đủ độ hảo cảm trước mặt Boss, kiếm đủ điểm.
Điểm nhất định phải vượt qua 70% người chơi, mới có thể vào phó bản kế tiếp. Còn bảo Boss nói “Cảm ơn cậu”, Hoàng Thế Hoành cảm thấy độ khó này còn lớn hơn việc ra ngoài trời nắng bị sét đánh, vẫn nên tập trung cày điểm thôi.
Gã nhớ tới boy group số một “Thời Đại Vàng Châm”, gần đây được Viên Thiển lăng xê CP, không hot cũng phải hot.
“Giám đốc Viên thì sao? Lúc trước anh ta tới, không cho ý kiến gì à?”
“Giám đốc Viên…trước đó giám đốc Viên thấy nhóm Quan Châu, bảo gọi họ là ‘Ba Bào Thai’…”
Hoàng Thế Hoành ngây ra, “Ba Bào Thai” là cái khỉ gì?
Lâm Thâm vẫn lạnh nhạt bỗng bật cười.
Tiếng cười kia rất êm tai, lại như gợn sóng nhẹ trong giếng cổ ngày mùa hè.
Ngay cả Hoàng Thế Hoành cũng không nhịn được mà nhìn sang.
Khuôn mặt của cái tên Lâm Thâm này đúng là ghẹo người, lúc trước gã cũng chỉ muốn đùa giỡn một chút, bị thằng nhãi này dùng dao gọt hoa quả xém nữa đâm vào chỗ hiểm nhất. Cái cảm giác hoảng sợ ấy là bóng ma đời này của Hoàng Thế Hoành.
Hoa hồng có gai, chạm cái có thể cứa một lớp da thịt.
Mọi người đều đang suy đoán cái tên này của Viên Thiển rốt cuộc có ý gì.
Mỉa mai Quan Châu, Đỗ Thanh và Hoàng Minh đều sửa mặt thành một khuôn?
Hay là trào phúng ba người họ ôm đoàn làm chuyện xấu?
Bọn họ hoàn toàn bẻ lái mong ước tốt đẹp trước đây của Viên Thiển là hy vọng ba người đó đoàn kết như anh em.
“Tên nhóm vẫn rất quan trọng…” Hoàng Thế Hoành suy nghĩ, gần đây Viên Thiển phất như vậy, cứ để cho anh đặt tên nhóm đi.
Với cả Tần Lão Tà chỉ định Viên Thiển tới giám sát nhóm mới, chuyện gì cũng thông báo cho anh một tiếng sẽ tương đối an toàn.