Chương 16
Viên Thiển nghe thấy, không ổn, Hoàng Thử Lang tìm tới cửa rồi!
Mau mau cất miến tiết vịt đi! Nếu không hình tượng viêm dạ dày sẽ sụp đổ mất!
Giấu ở đâu? Giấu ở đâu đây?
Viên Thiển lấy tư thế sét đánh không kịp bưng tai, bỏ miến tiết vịt vào trong két sắt, sau đó gục xuống bàn giả vờ đau dạ dày.
Hoàng Thế Hoành vọt vào, túm cổ áo Viên Thiển lên: “Viên Thiển! Mày được lắm, trước mặt thì giả đò anh em với tao, sau lưng lại muốn tao chết! Mày…”
“Lại làm sao thế…” Viên Thiển ôm bụng mình, suy nhược nhìn Hoàng Thế Hoành.
“Có phải mày nói chuyện kia với chủ tịch không? Chủ tịch tự mình chỉ đích danh bảo không bao giờ ký chính thức với Quan Châu, Đỗ Thanh và Hoàng Minh! Tao đập nhiều vốn liếng như thế, bọn nó đều đã lăn lộn nhẵn mặt trên mạng xã hội rồi! Chương trình kia của tao về sau làm sao đây? Mày nói đi! Mày nói đi!”
Viên Thiển vỗ mu bàn tay Hoàng Thế Hoành: “Trước đó tôi đã báo cho ông anh rồi thôi…Tôi có bảo anh bên cạnh chúng ta có người của chủ tịch không? Có kêu anh bỏ xe giữ tướng không? Ông anh đã làm gì? Quay chương trình của ba người kia…Nếu mà chờ sau khi chương trình được phát sóng, lại vỡ lở vụ việc ba người đó toan tính ức hϊếp thực tập sinh khác trong phòng vệ sinh…”
Hoàng Thế Hoành hơi nguôi giận, đẩy Viên Thiển ra.
“Ba người đó…Không phải nói bỏ là bỏ được…”
Viên Thiển cười khẩy trong lòng, đương nhiên, chẳng phải mày sai ba tên đó làm phỏng mặt Lâm Thâm đấy ư?
Viên Thiển bổ não bộ phim máu chó nhiều tập, Hoàng Thế Hoành đe dọa Lâm Thâm, nhưng Lâm Thâm uy vũ bất khuất cuối cùng bị hãm hại.
Mặc dù anh và Lâm Thâm cũng chỉ là giao tình vài lần, thế nhưng tính cách bướng bỉnh không chịu cúi đầu của đứa trẻ này cực kỳ hợp gu Viên Thiển. Viên Thiển muốn che chở cho hắn.
Ở trong hiện thực anh không có lòng dạ đấu đá nhau, nhưng ở đây, Viên Thiển anh giải phóng.
“Có lý do gì mà không bỏ được? Bây giờ, Tần Lão Tà biết cũng đã răn anh ngay mặt, anh lập một nhóm lại từ đầu, mau chóng quay bù chương trình đã quay xong, thay nội dung của ba người Quan Châu. Nếu chờ tới khi phát sóng mà lại nổ ra cái phốt nào, vậy thì không phải là bị răn dạy, mà ngay cả cái vị trí giám đốc điều hành anh cũng chẳng giữ được”
Viên Thiển dùng ánh mắt vô cùng đau đớn, “Sao anh không hiểu được nỗi khổ tâm của tôi” nhìn Hoàng Thế Hoành.
Cơn giận của Hoàng Thế Hoành lên xuống, cẩn thận ngẫm lại lời Viên Thiển nói đúng là không sai.
Ba đứa đó, gã cố gắng động viên, lại lấy scandal để khống chế, còn sợ chúng có thể tạo phản sao?
Thế nhưng cái tên Lâm Thâm kia…Chó cắn người là chó không sủa, ngộ nhỡ đến khi nhóm Quan Châu nổi rồi, hắn cắn mạnh một cái, hậu quả khó mà lường được.
“Thế thì…chú em này, chú xem làm sao giờ?”
“Làm sao giờ cái gì?” Viên Thiển chỉ ngóng trông Hoàng Thế Hoành đi nhanh lên, miến tiết vịt của anh vẫn còn ở trong két sắt kia kìa.
“Thì là thay nhóm ba người kia ấy. Ánh mắt của chú tốt, tham mưu cho anh chút”. Hoàng Thế Hoành nói.
“A?” Một suy nghĩ lóe lên trong đầu Viên Thiển, đây chẳng phải là cơ hội cho Lâm Thâm debut làm center sao.
“A cái gì mà a, nói tiếng người”
“Chọn ai thì tôi không biết, thế nhưng cái cậu Lâm Thâm kia, anh phải thả cậu ấy ra, hơn nữa nâng đỡ càng cao càng tốt”
“Cái gì? Nâng đỡ nó? Bảo nó đi uống rượu mà làm như đi uống thuốc độc! Giám đốc là anh nói chuyện với nó mà nó toàn lạnh nhạt, thái độ đó sánh ngang với đạo diễn xuất sắc nhất đạt giải Oscar đấy! Không có cửa đâu!”
Viên Thiển thở dài một hơi: “Ông anh ơi, anh ở trong cái giới này lâu vậy, uống thuốc hẳn là nhiều hơn tôi ăn cơm nhỉ?”
“Chú ví von gì đấy?”
“Anh đừng có ngắt lời tôi, không tôi lại quên phải nói gì giờ”
“Chú nói đi, nói đi, anh rửa tai lắng nghe”
“Cậu ta dám đốp chát với anh, là bởi cậu ta hai bàn tay trắng, chẳng có gì để mất, thế nên không sợ gì. Một khi cậu ta nổi tiếng, thành danh rồi, anh muốn cậu ta té cậu ta sẽ té, anh muốn đóng băng thì đóng băng, lúc đấy mới có thể thật sự kiểm soát được cậu ta. Khi đó, anh kêu cậu ta ra uống rượu, nhảy disco hát karaoke với phú bà ông chủ lớn nào, cậu ta có thể không đến ư?”
Hoàng Thế Hoành nghe, đúng là có lý.
Cho dù là Ảnh hậu, Ca hậu chẳng phải cũng cung cung kính kính với gã. Lâu rồi không gặp loại kiêu ngạo như Lâm Thâm, cũng quên mất phải khống chế như nào.
“Chờ cậu ta hot rồi, nếu mà lại vênh váo nữa, anh có thể nói ngược lại cậu ta quên nguồn gốc, ăn cháo đá bát, không biết điều bịa đặt bôi nhọ công ty. Bất kể là đối với công chúng hay là chủ tịch, cái tội vong ân bội nghĩa cứ để Lâm Thâm tự gánh”
Hoàng Thế Hoành cũng là kẻ cực kỳ khôn khéo, nghĩ bụng nếu chủ tịch thật sự cử người đến giám thị gã, chắc chắn là biết mối bất hòa giữa gã và Lâm Thâm. Dưới tình huống đó gã vẫn chịu nâng đỡ hắn chẳng phải chứng minh gã chí công vô tư, hết thảy xuất phát từ góc độ công ty, lại có thể cày độ hảo cảm!
“Còn chuyện gì khác không?”
Viên Thiển sốt ruột lắm, miến tiết vịt của anh ở trong két sắt sắp vữa ra rồi!
“Hết rồi, tìm chú ăn cơm!”
“Ừm, chờ dạ dày tôi khỏi đã!”
Dạ dày của tôi sẽ mãi mãi không khỏi đâu!
Hoàng Thế Hoành vừa đi, Viên Thiển vội vội vàng vàng bấm mật mã, mắt thấy sắp bấm con số cuối cùng, Hoàng Thế Hoành lại quành về.
“Chú em này! Anh nghĩ, cái tên Lâm Thâm không dễ khuyên đâu! Hay là chú đi thăm dò ý của cậu ta giúp anh, làm công tác tư tưởng cho cậu ta?”
Viên Thiển suýt sụp đổ, anh chỉ muốn ăn miến tiết vịt thôi mà!
“Biết rồi biết rồi!”
“Thế bao giờ chú đi? Anh bảo thư ký đi với chú!”
Đây là tiết tấu không thấy anh đi không được chứ gì!
“Tối, buổi tối tôi đi! Anh yên tâm!”
Tác giả:
diễn đàn công nhân viên Khôi Khoát Thiên Hạ
(o^^o): Chẳng biết có phải ảo giác không…
^o^: Ảo giác gì?
(o^^o): Gần đây mấy món chua cay ở căng tin nhân viên nhiều dã man. Nào là miến dưa chua, khoai tây sợi chua cay, cá dưa chua, súp chua cay…
^_^: Sếp nào có thai à? Vừa chua vừa cay, là nam hay nữ nhỉ?
(o^^o): Đáng nhẽ hôm nay lão Viên tới bàn giao từ chức, thấy thức ăn ở căng tin, ăn một bát cơm to bự.
^_^: Sau đó ổng hoài niệm.
(o^^o): Bạn gái ổng vừa mới ngồi đối diện ổng, ổng đã phun miến chua cay lên mặt người ta!
^o^: Đây là tiết tấu muốn chia tay hả?
(o^^o): Bạn gái ổng lại xới cho ổng một bát, ổng xoay người định đi, bạn gái ổng lại đỏ mắt muốn khóc! Ổng còn kêu không phải ổng làm, là mắt của cổ bị ớt cay!
^o^: Tra nam!
(^-^):Tra nam!
^ ^: Tra nam!
(^_^)a: Tra nam +10086