Thăng Chức Toàn Diện (Q1)


Chương 32

Giọng điệu Viên Thiển rất nhạt, giống như chỉ thuận miệng hỏi, nhưng thật ra trong lòng anh lại nhát.

Nếu Lâm Thâm mà tới, cứ cảm thấy thằng nhóc kia sẽ nói lời gây sốc, không biết chừng anh lại bị hắn làm cho sặc chết, trực tiếp logout.

“A Thâm? Nó…nó tới muộn một chút….”

Không biết có phải ảo giác hay không, nụ cười của Trương Thử Thiên đối với Viên Thiển tràn đầy thương hại.

“À”. Viên Thiển cúi đầu, không quan tâm những người khác mời rượu, vội vàng ăn cháo, tránh đi…trước khi Lâm Thâm tới.

Trương Tử Thiên uống một chén, ngã “Bịch” xuống đất, bát cháo trước mặt Viên Thiển suýt thì bị rung rớt xuống đất.

“Ầy, rõ là vô dụng! Tony, về sau phải luyện cái này cho giỏi vào đấy!”

“Vâng! Nhất định!” Tony hì hục kéo Trương Thử Thiên lên ghế sô pha bên cạnh nghỉ ngơi.

Lúc này Trương Thử Thiên nghe được gợi ý của hệ thống: Người chơi Trương Thử Thiên một chén là gục, tiến vào hình thức say rượu, khóa ba tiếng.

Ba tiếng? Mặc kệ mấy người muốn dỡ nhà hay nổ cao ốc, ông logout đi ngủ đây!

Thế là người chơi Trương Thử Thiên offline.

Sau đó là Ngô Vân, Viên Thiển thấy cậu nhóc này cố hết sức lại vẫn cứ im thin thít, vội vàng ngăn lại.

“Không cần đâu, mọi người ăn cơm cùng nhau, nói rõ ràng hiểu lầm là được rồi”

Tuy đã làm giám đốc lâu như vậy, Viên Thiển vẫn không quen mời rượu người khác, cũng không quen để người khác mời rượu mình.

Thế nhưng Hoàng Thế Hoành lại cảm thấy bầu không khí chưa đủ, vỗ vỗ vai Ngô Vân bảo: “Ngô Vân! Tôi quý cậu lắm đấy! Mời giám đốc Viên trăm phần trăm nhé!”

Ngô Vân gật đầu, lại là một hơi uống cạn.

Cậu ta dốc ngược chén, lúc Hoàng Thế Hoành đang muốn khen cậu ta có tiềm năng, cậu ta lại lung lay mở cửa sổ, định trèo ra ngoài.

“Ngô Vân! Cậu làm gì thế! Làm gì thế!”

“Tôi…tôi muốn đi WC!”

“WC không ở bên đó! Đây là tầng ba, cậu nhảy từ trên bệ cửa sổ sẽ té gãy chân đấy!”

“Không! Đây là WC! Đây là WC!”

Hoàng Thế Hoành đen mặt, nghĩ thầm trong cái nhóm này sao không có lấy một đứa biết uống, về sau làm sao mang ra ngoài xã giao được!

Viên Thiển không nhanh không chậm ăn xong cháo trong bát, đứng dậy sửa sang lại ống tay áo: “Thế thì giám đốc Hoàng, tôi về trước đây. Yên tâm, giữa chúng ta vốn không tồn tại hiểu lầm”.

Viên Thiển vỗ vai Hoàng Thế Hoành, đang định đi.

Hoàng Thế Hoành sốt ruột, lại kéo Viên Thiển về.

“Chú em ——chú vội cái gì! Màn kịch quan trọng của chúng ta còn chưa lên! Chưa để chú đoán ai là ‘thật’ mà!”

Viên Thiển căng thẳng, sao lại tới rồi!

“Không…không không…trò này anh chơi là được, tôi không chơi đâu! Dạ dày tôi…”

Viên Thiển ấn bụng, còn chưa kịp nói xong, cửa đã mở ra, mười mấy cô gái đi vào, vẻ mặt tươi cười.

Nhìn dáng người của các cô, hẳn đều là người mẫu, chân dài cao ráo.

Một người trong đó mỉm cười lại gần Viên Thiển, một tay ấn trước mặt anh, hạ thấp xuống, mơ hồ có thể thấy đường sự nghiệp, đưa một chén rượu đến bên môi Viên Thiển.

Viên Thiển đề phòng ngửa ra sau, lại như con đà điểu bị dọa. Cho anh một chậu cát, anh có thể đâm đầu vào.

“Ôi, rượu của người đẹp đưa đến miệng rồi mà không uống. Uống đi, thi xem thị lực của chú có còn không, đây là em gái xinh đẹp, hay là em trai xinh đẹp?”

Giọng Hoàng Thế Hoành nâng lên, chính gã cũng uống say.

“Không…không cần đâu…Tôi…Ngày mai tôi còn có việc…Về trước đây”

Đầu Viên Thiển kêu ong ong, từ cổ đến lỗ tai đều hồng thấu, hai tay bấu chặt cái ghế, chỉ sợ không cẩn thận chạm vào đối phương.

Anh càng như vậy, những cô gái khác càng lấn tới, dựa vào cạnh anh.

“Chú em! Chú đừng im thế chứ!” Hoàng Thế Hoành vừa nói, vừa ra hiệu cho những người khác lại đây mời rượu.

Một tiếng “Choang”, chai rượu vang đỏ ở cạnh bàn bị xô xuống đất, vỡ tung tóe.

Các cô gái vây quanh Viên Thiển đều nhìn sang.

“Ai vậy! Ai mà bất cẩn thế! Làm giám đốc Viên của chúng ta sợ rồi kìa, phạt rượu!” Hoàng Thế Hoành lớn giọng kêu.

Viên Thiển nâng mắt, lúc này mới phát hiện một cô gái mặc váy dài tay màu đen, bưng chén rượu, có chút luống cuống đứng ở đó.

Chẳng phải đó là cô gái lần trước Viên Thiển đưa về ký túc xá thực tập sinh sao?

Cô hôm nay còn đẹp hơn hôm đó, váy đen càng làm tôn lên nước da trắng nõn của cô, giống như chỉ cần ngắt nhẹ cái sẽ để lại dấu vết.

Áo đầm cổ V, làm cho Viên Thiển nhìn thấy xương quai xanh của cô đầu tiên, bên dưới xương quai xanh còn có gì đó…

Viên Thiển vốn không biết đối phó thế nào với tình cảnh như vậy, bỗng nhiên đứng phắt dậy.

Anh nhỏ giọng nói: “Tránh ra”.

Mấy cô gái kia còn đang nâng chén đưa tới mép anh, thậm chí còn có người muốn dựa hẳn lên người anh, đều bị anh trực tiếp đẩy ra.

“Tôi bảo là tránh ra”

Câu này so với câu trước còn lạnh lẽo hơn. Các cô đều biết tùy mặt gửi lời, lúc này Viên Thiển thật sự không thích, lập tức đứng thẳng.

Viên Thiển đứng dậy, đi tới trước mặt cô gái mặc váy đen kia, nhíu mày, dùng giọng điệu chỉ có cô mới nghe thấy được: “Tôi nhớ lần trước đã từng nói với cô, cô không hợp với bàn rượu. Nếu cô không đi được, có thể nói với tôi lý do. Nếu như cô chờ mong cuộc sống như này, thì về sau tôi sẽ không ngăn cô nữa”.

Cô gái này hình như lại cao lớn hơn so với lần trước, vậy thì chứng tỏ tuổi cô thật sự rất nhỏ, còn nhỏ mới cao được.

Suy nghĩ này càng làm Viên Thiển cảm thấy, cô không nên ở lại đây.

…Nhưng hình như cũng cao quá rồi, cô nên đi sàn diễn thời trang mới đúng! Đi theo Hoàng Thế Hoành không phải lãng phí ưu thế chân dài à?