Thăng Chức Toàn Diện (Q1)


Chương 28

Lâm Thâm những tưởng Viên Thiển sẽ lại như ông cụ non trách hắn không khiêm tốn học hỏi, nhưng Viên Thiển lại trả lời rất thản nhiên: “Tôi cũng biết là vô dụng. Thế nhưng chúng ít nhiều có thể giúp tôi hiểu rõ quy tắc đối xử trong cái giới này, cũng có thể cho tôi một vài ý tưởng để giải quyết vấn đề”.

Viên Thiển bắt đầu xào rau, tư thế anh lắc chảo rất vững, xem ra thường xuyên tự nấu cơm.

Lâm Thâm từ tốn kẹp mấy cuốn sách kia dưới cánh tay, dựa vào cửa nhà bếp nhìn bóng lưng Viên Thiển.

Có thể là do Lâm Thâm vẫn không lên tiếng, lại thành ra khiến Viên Thiển không quen, anh chếch gò má: “Sao thế? Ngủ rồi à?”

“Chưa”

“Nếu cậu không hứng thú với những quyển sách đó thì có thể lên mạng. Cơm xong tôi sẽ gọi”

Lâm Thâm không nhúc nhích, vẫn cứ nhìn anh.

“Anh đã quen với việc chuẩn bị sẵn sàng bất cứ lúc nào, bất kể là tri thức, kỹ năng hay kinh nghiệm”

“Đúng thế”. Viên Thiển vừa đáp vừa cho trứng xào nấm, cà rốt xắt hạt lựu vào đĩa.

“Anh rất nghiêm khắc với mọi thứ, cố gắng hết sức không gây phiền phức cho người khác”

Viên Thiển cho đậu khô xào vào chảo, giọng nói lạnh lùng của Lâm Thâm như xuyên qua tiếng nồi chảo loảng xoảng.

“Tôi không thích làm phiền người khác, cũng không thích người khác làm phiền mình”. Viên Thiển cười bất đắc dĩ, “Nhưng phiền thức lại rất thích tìm tới tôi”.

“Anh rất nghiêm túc, trước giờ sẽ không hời hợt với những người tin tưởng anh”. Lâm Thâm lại nói.

Viên Thiển cười khẽ: “Hai điểm trước đó, có thể do cậu quan sát ra. Nhưng còn điểm thứ ba? Cậu làm sao mà kết luận được?”

Trong cái thế giới này, anh cũng không biết phải tin ai, chớ nói chi đến hời hợt?

“Tôi đoán thôi. Người như anh chắc là ít lắm”

“Người như tôi, hẳn phải có rất nhiều. Chẳng qua phần lớn thời điểm, làm tốt còn quan trọng hơn nói hay. Thế nên người như tôi, khó xuất hiện ở những nơi dễ thấy lắm”

Viên Thiển bưng đồ ăn lên bàn.

Món ăn gia đình rất đơn giản, trứng xào, đậu khô xào, đậu Hà Lan xào lạp xưởng.

“Trong tủ lạnh có sườn và gà đông lạnh, nhưng chờ rã đông chắc đến hai giờ đêm chúng ta vẫn chưa được ăn cơm”

Viên Thiển gõ ngón tay lên bàn: “Ăn cơm đi, nhóc con”.

Lâm Thâm kéo ghế ra ngồi, thấy trên cơm trong bát còn có miếng nhỏ màu nâu nhạt, đã được hấp cùng cơm tẻ mềm dẻo.

“Đây là cái gì?”

“Khoai lang xắt hạt lựu”

Lâm Thâm gắp một ít, bỏ vào miệng ngậm, rất thơm ngon.

“Cậu ăn cơm của tôi mà ngay cả câu ‘Cảm ơn’ cũng không nói à?” Viên Thiển giễu cợt.

“Tôi chưa bao giờ nói ‘Cảm ơn’”

Viên Thiển nghĩ thầm, thật mừng là thằng nhãi cậu không phải Boss màn, bằng không tất cả mọi người đều phải cày điểm đàng hoàng, đến đường tắt cũng chẳng có.

“Lời tôi nói, cậu đã nhớ chưa?” Viên Thiển nhìn dáng vẻ ăn cơm của Lâm Thâm, lông mày nhíu lại, nghĩ thầm nhóc này đói bụng đến vậy à?

Cái gọi là ba món “chúc mừng” đặc trưng của Hoàng Thế Hoành, không ngoài ăn cơm uống rượu hát hò thêm gái gú. Nhưng điệu bộ lùa từng miếng cơm vào miệng của Lâm Thâm, rõ ràng chưa ăn cơm tối.

Hơn nữa, có lẽ khuôn mặt chính là ưu thế, Viên Thiển cũng không cảm thấy dáng vẻ ăn cơm của hắn tục tĩu mà trái lại còn rất đáng yêu.

“Ba ba Viên à, anh có biết trong phim giáo dục thanh xuân, câu nói đầu tiên của mấy ông bố bà mẹ bảo thủ kia chính là ‘Lời bố mẹ nói, con đã nhớ chưa’ không”

“Thế cậu đã nhớ chưa?” Trong giọng nói của Viên Thiển tuy có cảm giác bề trên, nhưng cũng mang theo sự bao dung và kiên nhẫn.

Lâm Thâm nhướn mắt lên hỏi ngược lại: “Câu nào?”

“Không được nói xấu Hoàng Thế Hoành ở trước mặt bất cứ ai, không được bàn luận chuyện đúng sai của gã với bất cứ ai, không được biểu hiện suy nghĩ muốn gần gũi với tôi trước mặt gã”

Viên Thiển biết Lâm Thâm cố ý nhưng anh không ngại lặp lại lần nữa.

Bao nhiêu người mới ở nơi làm việc đều chết ở phương diện này.

“Vậy tôi thêm Wechat của anh được không?”

“Đó là chuyện khác”

“Thế nghĩa là tôi có thể thêm Wechat của anh”. Lâm Thâm ngả ra sau, dựa vào lưng ghế. Khi hắn không cười trông có vẻ lạnh lùng, nhưng lúc này trong mắt hắn lại có sự trêu tức rõ ràng, “Nhưng không thể để cho Hoàng Thế Hoành phát hiện”.

“Ừm”

Đây là nhượng bộ lớn nhất của Viên Thiển. Anh biết, mình không nên quá thân thiết với nghệ sĩ của giám đốc khác. Điều này sẽ làm cho đồng nghiệp hiểu lầm và khó chịu, cũng rất có thể khiến Lâm Thâm vừa mới bắt đầu sự nghiệp đã bị Hoàng Thế Hoành nghi kỵ.

“Tôi có thể trò chuyện với anh, nhưng không thể cho người khác biết. Thế chẳng phải là ——vụиɠ ŧяộʍ à?”

Một hơi xộc lên, Viên Thiển không nhịn được bắt đầu ho lụ khụ.

Thằng nhóc này đang nói cái gì đấy?

Anh vừa che miệng không cho cơm phọt ra, vừa trợn tròn mắt nhìn Lâm Thâm.

Nhưng Lâm Thâm lại như chưa từng nói gì, cúi đầu càn quét đồ ăn trên đĩa đến sạch sành sanh.

“Cơm khoai lang ngon lắm, nếu trong trứng xào không có cà rốt hạt lựu thì tốt…Đậu xào thịt rất đưa cơm, đậu Hà Lan cũng rất ngon”

“Cảm ơn lãnh đạo khen ngợi”. Viên Thiển đứng dậy, đi tới bên cạnh Lâm Thâm gõ bàn một cái, “Dọn bàn đi, bát đĩa cũng rửa sạch, lau khô để vào tủ khử trùng”.

“Gì cơ?” Lâm Thâm nhíu mày, trong đôi mắt tràn đầy không thể tin.

“Làm sao? Cậu ở trên địa bàn của tôi, ăn của tôi, uống của tôi, tôi là giám đốc, cậu là nghệ sĩ hạng bét mới debut của công ty, không phải cậu đi cọ nồi rửa bát thì ai?” Viên Thiển mở miệng nói.