Chương 27
“Không phải thì tốt”. Lâm Thâm nhẹ giọng nói.
“Hả?”
“Đẳng cấp của tôi lớn đến nỗi đủ để làm chết anh”
“Nãy ai kêu đoan trang điềm đạm biết nguyên tắc ấy nhỉ?” Viên Thiển chau mày, nghĩ bụng cái thằng nhóc này định càng ngày càng ngang tàng à?
Vành môi Lâm Thâm cong lên, nở một nụ cười vô cùng đoan trang với Viên Thiển.
Xe chạy ra khỏi gara, đi vào trong màn đêm.
Thành phố hơn mười một giờ nhưng vẫn chưa yên tĩnh.
Viên Thiển cúi đầu, không ngừng gửi tin nhắn thoại trong Wechat, chỉ bảo công tác của cấp dưới.
Lâm Thâm chống cằm, nhìn gò má Viên Thiển.
Thỉnh thoảng anh xoa bóp khóe mắt, vẻ mặt lúc nào cũng rất tập trung, khi nói chuyện với cấp dưới đọc nhấn rõ từng chữ, điều động đâu ra đấy.
Từng mảng đèn trên đường lướt qua gò má Viên Thiển, cả người anh đều có vẻ lạnh lùng tự kiềm chế, không thể xâm phạm.
Ngẫu nhiên có xe đi ngang qua, đèn xe từ xa lại gần, giống như muốn vén lông mi và sợi tóc của Viên Thiển lên.
Lúc này, Viên Thiển mỉm cười, chắc là cuối cùng cũng đàm phán hợp đồng một cách suôn sẻ.
Khoảnh khắc nếp nhăn nông ở khóe mắt khi cười của anh được rọi sáng, không khí trở nên khô hanh, như thể có thứ gì đó đang bốc cháy.
Hai mắt Lâm Thâm u tối hơn.
Lúc bọn họ chạy tới quảng trường trung tâm, tuy không có nhiều người như ban ngày nhưng vẫn thường có nam nữ trẻ lái mô tô chạy sượt qua xe.
Lâm Thâm mở một phần ba cửa sổ ra hóng gió, đúng lúc bị một anh chàng lái mô tô nhìn thấy. Hắn có vẻ ngoài đẹp đẽ tinh xảo, chẳng biết có phải là bị đối phương nhận lầm thành con gái không.
Một tiếng huýt sáo rõ to vang lên.
Viên Thiển nhíu mày, cuối cùng không nhắn tin thoại Wechat với Amanda nữa mà nhìn về phía Lâm Thâm.
“Ra chơi tí không?” Anh chàng lái mô tô nói lớn.
Lâm Thâm nhướn mắt, trên đôi môi mỏng là nụ cười lạnh nhạt.
Chàng ta khựng lại, bỗng chẳng còn khí thế, dẫn theo mấy anh em nhanh chóng rời đi.
Viên Thiển quá rõ cái khí thế trong ánh mắt của Lâm Thâm.
Điều này cũng làm anh cảm thấy tò mò, Lâm Thâm ở trong hiện thực đến cùng là người như nào? Rốt cuộc đã trải qua chuyện gì mà có thể khiến cho hắn vừa quật cường lại kiêu ngạo, lạnh lùng rồi lại tùy hứng.
Viên Thiển xoay người, cầm mũ, ấn lên đầu Lâm Thâm từ phía sau.
“Gì thế?”
“Mặt cậu chói mắt quá”. Viên Thiển nói xong, tiếp tục cúi đầu xem tài liệu gửi đến trong Wechat.
“Chói mắt? Thế thì khác gì cay mắt? Tôi khó coi đến vậy hả?” Lâm Thâm không nhanh không chậm hỏi ngược lại.
“Cậu ưa nhìn lắm”. Ánh mắt Viên Thiển vẫn không rời khỏi điện thoại.
“Nên là anh muốn giấu tôi đi à?”
“Con nít con nôi đừng có suốt ngày hỏi vấn đề như vầy”
“Câu tiếp theo, có phải anh muốn nói ‘đọc sách nhiều vào’ không?”
Giọng Lâm Thâm rất kỳ lạ, không nghe ra được là hắn chưa tới hai mươi tuổi, nhưng cũng sẽ không cảm thấy ra vẻ người lớn trầm lắng, thậm chí còn hơi có cảm giác thần bí.
Nụ cười trên môi hắn rất nhạt, bởi vì mặt mũi lạnh lùng sắc bén mà có vẻ vô tình. Nhưng Viên Thiển lại có thể cảm giác được, cái tên này rất hưởng thụ cảm giác được anh dạy dỗ, coi hắn là trẻ con.
Điều này làm cho Viên Thiển rất tò mò, rốt cuộc Lâm Thâm ở trong hiện thực, là một người như thế nào?
Xe lái vào khu biệt thự, đỗ ở trước nhà Viên Thiển.
Tài xế nói một tiếng: “Sếp Viên, mai mấy giờ qua đón ngài ạ?”
“Vẫn tám giờ”
Nói xong, Viên Thiển mở cửa xe bước ra ngoài.
Lâm Thâm dùng ngón tay hơi nâng vành mũ.
Phải biết rằng, nhân vật cấp bậc giám đốc của một công ty giải trí, rạng sáng mang một người trẻ tuổi xinh đẹp về biệt thự của mình, hôm sau vẫn tám giờ đi làm…Hoặc là vị giám đốc này không có ý định phát triển gì đó, hoặc là đang giấu đầu hở đuôi giả vờ đoan chính.
Viên Thiển mở cửa biệt thự, cúi người lấy dép cho Lâm Thâm.
Lâm Thâm đứng ở huyền quan, cúi đầu có thể thấy rõ đường nét phần eo của Viên Thiển kéo dài xuống dưới, sự nhấp nhô nào đó không hề phòng bị được phác họa ra.
“Cơm nước xong thì về nhà luôn. Tôi không chứa chấp cậu ngủ qua đêm đâu”
“Vậy tôi về bằng cách nào?”
“Trong gara vẫn còn một chiếc Buick đấy”
Viên Thiển vừa nói vừa cởϊ áσ vest của mình ra, đi vào nhà bếp.
Lâm Thâm đánh giá phòng khách của căn biệt thự này. Không giống những người có tiền khác, trong biệt thự của Viên Thiển không có bất kỳ tranh vẽ hiện đại, tượng hay tác phẩm nghệ thuật “đắt giá” tiêu biểu nào.
Trên bàn trà xếp mấy cuốn sách, Lâm Thâm tùy ý ngồi ở góc bàn, cúi đầu, nhấc bừa quyển sách đầu tiên lên ——《Xây dựng vương quốc giải trí》, là tiểu sử của một ông trùm Hollywood.
Lâm Thâm thảy nó xuống, cuốn thứ hai là 《Tất cả nguy cơ đều là cơ hội——Trường hợp khủng hoảng truyền thông giới showbiz》.
Hắn cứ tưởng những cuốn sách này Viên Thiển chỉ mua xem cho vui, thế nhưng mở ra, mới phát hiện có kẹp sách, có ghi chú, có khoanh tròn.
Lâm Thâm cầm mấy cuốn sách đó đi tới cửa nhà bếp, thấy Viên Thiển đã xắn tay áo sơ mi đến khuỷu tay, đang đánh trứng.
“Này, giới showbiz không có sách giáo khoa đâu. Anh xem mấy thứ này, cũng giống như xem tiểu thuyết ‘Tổng giám đốc bá đạo yêu tôi’ thôi, chả có ý nghĩa gì sất”