Chương 22
Thành thật mà nói, lần đầu tiên Viên Thiển nhìn thấy bức ảnh đó cũng ngẩn ra.
Rõ ràng tên nhóc này cũng “thật” như anh, hơn nữa còn nhỏ hơn anh nhiều tuổi thế. Nhưng trong nháy mắt đối diện với cặp mắt ấy, tim Viên Thiển nhẹ nhàng rung động.
Chợt nhớ lại rất nhiều năm trước, khoảnh khắc anh giúp cô gái mình thích trèo tường. Đối phương giẫm lên vai Viên Thiển leo lên đầu tường, sau đó cúi đầu cười với anh.
Mắt Lâm Thâm có một cảm giác trong sáng thuần khiết không hề có gì cả, nhưng Viên Thiển lại cảm giác mình như một con nai, bị cánh rừng này nhốt lại, cho dù thăm dò thế nào cũng không tìm được lối thoát.
“Sếp Viên, sếp Viên!”
Giọng của thư ký kéo Viên Thiển trở lại hiện thực.
“Sao vậy?” Viên Thiển sửa sang cổ áo, che giấu sự mê mẩn xấu hổ của mình khi thấy bức ảnh của Lâm Thâm.
“Nhan sắc của Lâm Thâm đúng là biết đánh nhau (2). Giờ comment bên dưới thông báo đã thay đổi rồi”
“Thật hả?”
Viên Thiển mở bình luận ra nhìn, đúng là thay đổi lớn 360 độ.
Áo bông nhỏ của anh Quan Châu: Anh trai này là ai thế! Sắc đẹp thần tiên ai có thể đứng vững!
Idol đầu tường một trăm năm bất biến: Tấn công trái tim nhỏ của mị dữ dội thiệt chớ! Quỳ cầu chàng debut nhanh chút đi!
Bánh bao hấp của A Thanh: Trời ơi trời ơi trời ơi! Em bị anh nhìn mà tim đập bịch bịch!
Đương nhiên, người qua đường và anti fan vẫn có rất nhiều.
Ví dụ như:
Clone của lạnh lẽo: Mặt mũi như này? 90% bỏ ra mấy triệu để dao kéo chứ đâu. Nếu không hot nổi chắc chắn không kiếm lại vốn ban đầu!
Chanh chua thành tinh: Kỹ thuật photoshop của Khôi Khoát Entertainment có thể sánh với phẫu thuật thẩm mĩ luôn đấy!
Người sử dụng 7453: Lại là bình hoa chỉ có cái mặt là trông được…Có thể khai thác phái thực lực không?
Tương tự anti fan cũng không ít.
Không biết đến cùng là anti từ trước tới giờ, hay là thủy quân do một vị giám đốc điều hành khác của Khôi Khoát Entertainment, đối thủ cũ của Hoàng Thử Lang, Lương Thu Vũ mua.
“Không sợ kẻ địch như thần, chỉ sợ…”
“Chỉ sợ đồng đội như heo?” Thư ký tiếp lời Viên Thiển.
Viên Thiển lắc đầu, trả lời: “Chỉ sợ đồng đội như bệnh thần kinh”.
Heo, ít nhất sau khi bị hãm hại rất nhiều lần bạn còn có thể đoán được cách nó lòe mình.
Bệnh thần kinh…thì không thể phán đoán theo lẽ thường.
Kể từ khi đăng thông báo nhóm, Hoàng Thế Hoành vẫn run mũi chân dưới bàn làm việc. Hầu như cứ cách một phút gã lại nổi giận đùng đùng gọi điện cho đội ngũ PR khống chế bình luận.
“Có chuyện gì với mấy người thế? Không photoshop cái cậu Ngô Vân này đẹp được hơn hả? Không thấy bên dưới đang nói kháy sao? Những bạo dân này đánh rắm nhiều! Ngay cả chân tóc cũng bới móc được!”
“Tôi bảo mấy người bị sao vậy? Mặt Trương Tử Thiên không cho nhỏ chút được hả? Tôi mở ảnh cậu ta ra nhìn mà sợ suýt tăng huyết áp —— đây là Garfield chứ gì nữa!”
“Bình luận bên dưới là làm sao? Thủy quân của mấy người đâu? Cho lên đi! Chặn hết mấy cái bình xịt (3) kia cho tôi!”
Mãi đến khi bức ảnh của Lâm Thâm được công bố, Hoàng Thế Hoành mới nghênh đón bước ngoặt.
Bình luận bên dưới tỏa ra bong bóng hồng phấn, nhan sắc của Lâm Thâm cuối cùng cũng kiểm soát được tình hình. Hoàng Thế Hoành lau mồ hôi trên trán, thở ra một hơi thật sâu.
“Quả nhiên…Vẫn là mắt của tên Viên Thiển độc. Hắn nói ai nổi, người đó sẽ có khả năng nổi nhất…Có ánh mắt này sao không đi mua xổ số nhỉ?”
Hoàng Thế Hoành không hiểu sao nảy sinh sự đố kị dày đặc với Viên Thiển, nhưng sau đố kị lại là cảm giác ưu việt mãnh liệt.
“Cũng may đối thủ của mình là thằng đ* chó Lương Thu Vũ ra vẻ hiền lành! Ánh mắt của Viên Thiển cho dù có tốt, Lâm Thâm chẳng phải vẫn là người của mình ư?”
Lâm Thâm và Trương Tử Thiên chụp tuyên truyền cả ngày trở lại ký túc xá.
Trương Tử Thiên thở dài, nằm nhoài trên ghế sô pha, “Hóa ra làm ngôi sao cũng chẳng dễ gì…Chụp ảnh không thôi cũng có thể vét cạn người ta…”
Lâm Thâm không nói một lời, ngồi trên ghế, ôm điện thoại di động bắt đầu lướt Weibo.
Hắn tìm được Weibo của Viên Thiển, nội dung chứng thực rất đơn giản: Giám đốc điều hành Khôi Khoát Entertainment.
Weibo gần nhất của anh vẫn là bài post sau khi anh được xe cứu thương đưa vào bệnh viện, chỉ có vài chữ mà thôi: Tôi còn sống, cảm ơn đã quan tâm.
Thế nhưng mấy nghìn bình luận bên dưới, đều chúc anh “sớm về miền cực lạc”, “may mắn mọc khối u”.
Đại thể đều là fan của Thời Đại Vàng Châm và ca hậu Hạ Ny.
Lâm Thâm dùng sức liếʍ khóe miệng mình: “Không ngờ sếp Viên của chúng ta lại nhiều scandal thế, từ thiên hậu đến sao nam đông fan…Mấy fan đó đều muốn lấy mạng anh ta”.
“Chúng ta xây dựng hình ảnh giám đốc điều hành công ty giải trí của màn này, về cơ bản đều là con đường cặn bã…Hoàng Thế Hoành đi rất triệt để…” Trương Tử Thiên uể oải nói.
Lâm Thâm gõ nhẹ điện thoại lên đầu Trương Tử Thiên: “Mày nói thử coi, vì sao anh ta không follow Weibo của bọn mình?”
“Ai cơ? Hoàng Thế Hoành á?”
“Tao bảo Viên Thiển”
“Bởi vì…bọn mình không đủ đẳng cấp…” Trương Tử Thiên chớp mắt một cái. Lâm Thâm không tiếp tục dằn vặt cậu nữa, cậu lại thấy không quen, vừa ngẩng đầu lên thì phát hiện Lâm Thâm tì cằm lên điện thoại, ánh mắt u ám vô cùng.
“A Thâm à…Nếu mày không hài lòng gì với màn này…về tao sẽ sửa…”
“Mày nói coi, đối tượng scandal của sếp Viên chúng ta nhiều thế, tại sao có thể không có tao?”
“Không phải tao đã nói rồi ư…Không đủ đẳng cấp đấy”
Hệ thống big data (4) của game chỉ có thể chọn sao nam nhiều fan tạo scandal với giám đốc điều hành thôi.
“Ừm”. Lâm Thâm ngẩng đầu lên, không biết đang nghĩ gì.