Thăng Chức Toàn Diện (Q1)


Chương 38

Trong chăn truyền tới tiếng động vô cùng bất mãn, một cái tay vói ra trực tiếp túm lấy eo Viên Thiển.

Đầu của đối phương thì tì lên sườn Viên Thiển, thậm chí còn…cọ cọ?

Viên Thiển cứng đờ tại chỗ, ngay cả động đậy một tí cũng không dám.

Trong chăn là ai?

Viên Thiển nắm một góc chăn, chầm chậm vén lên.

Thứ đầu tiên anh thấy là tóc ngắn màu đen, sau đó là một đoạn gáy rất trắng, cùng với…đồ ngủ của Viên Thiển.

Đây là ai thế?

Tối hôm qua cô bé kia…rõ ràng tóc dài mà! Trong chăn lại là tóc ngắn!

Còn có…nếu như xảy ra cái gì, đối phương cũng phải để trần chứ, sao còn mặc đồ ngủ?

Vô số nghi vấn vang vọng trong đầu Viên Thiển, anh nhẹ nhàng gạt sợi tóc trên mặt người kia, nhìn thấy chiếc mũi cao thẳng, lông mi nhỏ mảnh, cùng với…

“Lâm…Lâm Thâm!”

Chuyện gì thế này!

Viên Thiển suýt nữa lăn xuống giường, Lâm Thâm bỗng nhiên duỗi cánh tay dài kéo anh về.

Hắn căng khóe miệng, cười nhạt nhìn Viên Thiển.

“Giám đốc Viên, anh đây là tỉnh rượu, xách quần chạy liền đấy à?”

“Không…không phải! Tôi…tôi đâu có…” Đầu lưỡi Viên Thiển xoắn lại.

Anh đã từng đối phó vô số tình huống, nhưng chỉ có loại này…một loại anh hoàn toàn không có kinh nghiệm.

“Anh không có?”

Lâm Thâm nhíu mày lại, trở mình đè lên người Viên Thiển.

Đầu gối của hắn ở ngay bên eo Viên Thiển, cổ tay Viên Thiển bị ép ở bên gối. Rõ ràng Lâm Thâm không dồn sức nặng toàn thân lên người anh, nhưng Viên Thiển vẫn cảm thấy đối phương nhìn từ trên cao xuống như vậy…hoàn toàn không thở nổi.

Lưng toát mồ hôi lạnh.

“Tôi…tôi…”

“Tối qua, là anh muốn tôi đi theo anh, anh bảo chỉ cần tôi theo anh, anh sẽ cho tôi mọi thứ. Anh nói anh sẽ không để Hoàng Thử Lang ức hϊếp tôi nữa, còn có thể cố gắng nâng đỡ tôi…Anh làm tôi đau thế đấy, một lần không được còn có lần hai! Hai lần không được lại lần ba! Thấy bộ dạng chột dạ hiện tại của anh, là định thừa nhận phải không?”

Viên Thiển đần ra đến não cũng muốn chết máy!

Chuyện gì thế này? Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Rõ ràng tối qua anh kéo cô bé kia, sao giờ lại biến thành Lâm Thâm ở trong phòng anh rồi…

Viên Thiển trợn to hai mắt, ráng sức nhìn Lâm Thâm.

Dung mạo của hắn, mũi của hắn, cằm của hắn…

“Cậu là cô gái tối qua! Cậu…cậu!”

Viên Thiển kinh sợ đến suýt không nói nên lời.

“Ái chà…giờ anh mới nghĩ ra à, thật là không dễ dàng”

Bỗng dưng, một cơn giận từ trong lòng xộc lên đầu Viên Thiển, anh giãy mạnh ra, vừa dùng đầu gối húc, vừa vặn vẹo vai, thế nhưng Lâm Thâm không những chỉ cần một tay đè Viên Thiển xuống, mà còn chỉ dùng một tay đã có thể giữ cổ tay Viên Thiển trên đỉnh đầu.

“Thả tôi ra! Đồ khốn nạn!”

“Này này này, Viên Thiển…Cả hai đều là đàn ông, anh chẳng lẽ không biết…”

Viên Thiển lập tức nghĩ đến sáng sớm tùy tiện đυ.ng chạm cũng dễ xảy ra chuyện, lập tức cứng đờ bất động.

Nhưng lại nghĩ ngay đến đây chẳng phải thế giới 3D, xảy ra cái lông ấy!

“Chẳng lẽ anh không biết, càng giãy giụa, càng kí©h thí©ɧ du͙© vọиɠ chinh phục của người khác?”

Lúc Lâm Thâm lạnh lùng không cười, cười lên…gian tà khiến Viên Thiển tê dại cả da đầu.

“Xuống! Đi xuống cho tôi! Đồ vô liêm sỉ! Lừa người khác vui lắm hả!”

Lâm Thâm nhìn ra Viên Thiển giận thật, lập tức buông tay anh ra, xoay người nằm sang một bên.

Viên Thiển muốn xuống giường, một chân tìm ở dưới giường một lúc lâu mà không thấy dép.

“Tôi bế anh lên, không có dép”

Lâm Thâm vừa nói thế, trên mặt Viên Thiển lại nóng bừng, cho dù đi chân đất anh cũng sẽ không nằm cùng một chỗ với Lâm Thâm!

Ai ngờ hai chân còn chưa chạm đất, đã bị Lâm Thâm chặn ngang eo kéo về.

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì!”

Viên Thiển gầm nhẹ một tiếng, lại không ngờ Lâm Thâm áp vào lưng anh, nói một tiếng “Xin lỗi”.

Cái tên này bướng như thế, suýt nữa bị Hoàng Thế Hoành hại chết mà cũng không thấy hắn cúi đầu, giờ lại nói “Xin lỗi” với Viên Thiển.

Tuy rằng rất mất tự nhiên, còn có sự cam lòng không rõ, một giây ấy cơn giận của Viên Thiển không hiểu sao tiêu tan hơn nửa.

Nhưng vẫn giận!

“Sở thích của cậu cũng khác biệt quá nhỉ! Tối qua nhìn tôi uống rượu vì cậu, có phải là sắp cười đến điên rồi không?” Viên Thiển lạnh nhạt hỏi.

“Không…tôi cảm động lắm”

“Thật không?”

Viên Thiển thử dời cánh tay Lâm Thâm, không ngờ tên nhóc này lại ôm đến là chặt.

“Từ nhỏ tới lớn, không có ai tốt với tôi giống như anh”

Giọng Lâm Thâm rầu rĩ, như đứa nhỏ thừa nhận mình sợ tiêm.

“Thằng nhóc lừa đảo, thôi đi. Nếu cậu thật sự cảm thấy tôi tốt với cậu, thì tại sao không hề ám chỉ cậu là ai? Tôi thấy cái kế hoạch không đáng tin Hoàng Thế Hoành bày ra kia hợp với cậu lắm đấy! Cho cậu giả gái lên sân khấu, khán giả nhất định đoán không ra!” Viên Thiển giận không có chỗ trút.

“Tôi không cho anh ám chỉ, là bởi tôi muốn nhìn anh tốt với tôi thêm một lúc nữa…Nơi này là nhà của anh, phải đi thì cũng là tôi”