Chương 15
Viên Thiển hít một hơi thật sâu, may mà anh không làm chuyện gì xấu.
Điểm cao nhất là lúc bảo vệ Lâm Thâm trong nhà vệ sinh, xem ra Tần Lão Tà vô cùng tán thưởng thấy việc nghĩa hăng hái làm.
Hệ thống điểm này, Viên Thiển thích.
Anh cho rằng mình đi ngồi đến là ngay ngắn, không sợ Tần Lão Tà phái người đến giám thị.
Tối hôm đó, Lâm Thâm trở về phòng ngủ, vừa bật đèn đã thấy Trương Tử Thiên ngã ụp trên sô pha, y như chó chết.
Lâm Thâm cười nhạt, trực tiếp nâng chân đá vào lưng Trương Tử Thiên.
“Mày đúng là chán sống rồi, bố mày suýt thì bị hủy dung, được người ta đưa vào viện, mà mày lại chẳng lo lắng tí nào”
Trương Tử Thiên như chim sợ cành cong, ôm người mình không ngừng rụt lại, giương mắt nhìn Lâm Thâm tha thiết chờ mong, nói: “Tao…tao mới nhảy cả ngày…xương sắp gãy hết rồi…Xin mày đừng hành hạ tao nữa…”
Lâm Thâm thấy Trương Tử Thiên đã nhường hơn nửa cái sô pha, vô cùng hài lòng ngồi xuống.
Sau đó ngửa mặt, nhìn trần nhà sáng loáng, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu, hắn mở miệng nói: “Mập này…bị thuốc lá làm phỏng lòng bàn tay, mày nghĩ có đau không?”
“Đừng có kêu tao Mập…Ở đây tao không mập tí nào hết…”
“Hả?” Lâm Thâm quay mặt sang, liếc Trương Tử Thiên.
“Đau! Tất nhiên là đau rồi! Mày có biết nhiệt độ của đầu thuốc lá là bao nhiêu không? Năm trăm đến tám trăm độ C đấy!” Trương Tử Thiên trả lời cực kỳ nghiêm túc.
Lâm Thâm vươn tay ra, nhìn lòng bàn tay mình.
“Tao lớn vầy…chưa từng được ai bảo vệ bao giờ”
“Mày lớn tướng thế, cũng chả có đứa nào dám bắt nạt mày đâu. Đυ.ng phải mày á, người khác mới cần phải được bảo vệ ấy…” Trương Tử Thiên nhỏ giọng lẩm bẩm.
“Mày cho tao ủi phát đi, xem có đau thật không?”
Lâm Thâm ném cái túi trên lưng về phía mặt bàn, sau đó đổ ra ào ào rất nhiều loại thuốc lá.
Trương Tử Thiên sợ hết hồn, cảm thấy Lâm Thâm muốn làm phỏng lòng bàn tay mình thật, liên tục lăn lộn vào phòng ngủ của mình, khóa cửa lại.
“Sẽ hơi đau ——nhưng không đau như bị bỏng thật!” Giọng của Trương Tử Thiên truyền ra từ phía bên kia cánh cửa.
Lâm Thâm bóc một bao thuốc, hút một điếu bên cửa sổ, cười khẽ một tiếng.
Đương nhiên hắn biết không thể đau như bị bỏng trong hiện thực.
Thế nhưng lúc người kia lao tới bảo vệ hắn, là bản năng.
Đau hay không đau, đều sẽ làm thế.
Chậc, thuốc này không phải mùi trên người Viên Thiển.
Lâm Thâm dụi tắt, lại mở một bao thuốc, hút một điếu, vẫn không giống mùi trên người Viên Thiển.
Bất tri bất giác, tất cả bao thuốc trên bàn đều đã mở, mỗi bao Lâm Thâm đều hút một điếu.
Nhưng đều không phải mùi của Viên Thiển.
“Rốt cuộc anh ta hút loại gì?”
Lâm Thâm nhíu mày, buồn bực chẳng hiểu vì sao.
Lúc này Viên Thiển đang ăn miến chua cay ở một quán nhỏ.
Thư ký ngồi ngay ngắn ở đối diện, tốt bụng nhắc nhở: “Sếp Viên, ngài bị viêm dạ dày”.
“Không sao”
Đã lâu không được ăn miến chua cay, đột nhiên được ăn, quá ghiền.
“Tôi chỉ lo có truyền thông chụp được ngài, lên tin ‘Quản lý cấp cao của Khôi Khoát Entertainment ăn miến ven đường, nước mắt nước mũi giàn giụa’ gì đó”.
“Làm hỏng hình tượng công ty?” Viên Thiển hỏi.
“Không, tôi lo ngài không diễn tiếp được hình tượng bị viêm dạ dày, bất cứ lúc nào cũng có thể đau bụng ngã xuống đất không dậy nổi”
“…”
Phải cẩn thận đến thế hả?
Ngay cả ăn miến ven đường cũng không được?
Vào lúc này, gợi ý của hệ thống: Chức năng tàng hình ăn miến ven đường 5 điểm, có đổi không?
Viên Thiển lập tức sặc, cái này mà cũng dùng điểm để đổi được?
Ế? 150 điểm của anh biến thành 165 hồi nào vậy?
Chả nhẽ ăn miến chua cay ven đường có thể tăng điểm?
Viên Thiển mở chi tiết điểm ra nhìn, sững sờ, cái trò gì đây?
Boss thích mùi hương trên người bạn, +5 điểm.
Boss thích cái ôm của bạn, +5 điểm.
Boss thích nhiệt độ lòng bàn tay của bạn, +5 điểm.
Đờ mờ? Xảy ra chuyện gì thế này?
Mùi gì trên người anh? Mùi miến chua cay á! Chả nhẽ Tần Lão Tà thích miến chua cay?
Thích cái ôm của anh? Cái ôm của anh là sao, sao Tần Lão Tà lại biết?
Còn nhiệt độ lòng bàn tay anh? Anh còn chưa bắt tay Tần Lão Tà cơ mà!
Cái này…cái này là bug của hệ thống đúng không?
Ghi lại, chờ đến khi thoát game nhất định phải phản hồi với công ty.
Cái bug này cũng hài quá thể.
Mười giờ tối, còn có điều gì không thể tưởng tượng nổi hơn việc chủ tịch thích mùi trên người anh, thích cái ôm và nhiệt độ lòng bàn tay anh?
Chẳng nhẽ, Tần Lão Tà đang nghe bài hát của Tân Hiểu Kỳ——Nhớ nụ cười của anh, nhớ chiếc áo khoác anh mặc, nhớ đôi tất trắng anh mang, và nhớ cả hương vị trên người anh?
Viên Thiển hoàn toàn chẳng còn tâm trạng ăn miến nữa, sau khi đứng dậy trả tiền thì về nhà.
Hôm sau, cả công ty truyền nhau, bảo lúc Hoàng Thế Hoành đi ra khỏi phòng làm việc của chủ tịch trông y như một con chó chết.
Đối thủ cũ của gã, một trong ba giám đốc điều hành lớn Lương Thu Vũ bật ca khúc vàng thịnh hành mới nhất trong văn phòng——Cảm giác đời người đã đạt đến đỉnh cao.
Viên Thiển đang định hưởng thụ miến tiết vịt vừa mới giao tới một cách ngon lành, bên ngoài lại truyền đến tiếng của thư ký.
“Giám đốc Hoàng, xin chờ tôi thông báo cho sếp Viên rồi ngài hẵng vào”
“Tránh ra! Hoàng Thế Hoành tôi đây còn không vào được cửa của Viên Thiển sao? Thằng đấy có bản lĩnh đến chỗ chủ tịch đâm cột sống tôi mà không có can đảm gặp tôi à?”