Thăng Chức Toàn Diện (Q1)


Chương 37

Viên Thiển cảm thấy có phải sọ mình rỗng tuếch rồi không, bởi vì đại não vẫn đang chập trùng lên xuống tại chỗ.

Bỏ đi, logout vào nhà vệ sinh, về lại nhìn xem “trạng thái say rượu” đã mất chưa.

Viên Thiển quyết đoán out khỏi game, vào nhà vệ sinh.

Lúc này ở trong game, đầu của anh đang tựa trên cửa xe, bởi vì đường chạy không bằng phẳng, thái dương của anh đυ.ng nhẹ vào kính hai lần.

Lâm Thâm vươn tay ra, che thái dương của anh, kéo anh về.

Cuối cùng cũng lái tới cổng biệt thự của Viên Thiển, tài xế vốn định giúp, ai ngờ Lâm Thâm dễ dàng ôm Viên Thiển từ ghế sau ra.

Tài xế không khỏi bùi ngùi: “Người trẻ tuổi đúng là thể lực tốt…”

Viên Thiển ở trong nhà vệ sinh, trở lại game, phát hiện độ phối hợp tay chân mình vừa mới từ 10% chầm chậm tăng lên 20%.

Lâm Thâm mở đèn phòng khách, đặt Viên Thiển trên ghế sa lông.
Viên Thiển chậm chạp mở mắt ra, quầng sáng vẫn hoàn toàn mờ mờ, nhưng Viên Thiển cuối cùng cũng có thể thấy rõ đường nét ngũ quan của người trước mặt.

“Tôi cảm giác…đã gặp cô ở đâu đó…”

Một lúc lâu, Viên Thiển mở miệng nói.

Lâm Thâm không lên tiếng, chỉ duỗi tay sờ mặt Viên Thiển.

Vẫn là cô bé kia đúng không?

Là cô, thế thì mau mau thừa dịp hình thức say rượu chưa khiến anh ói trong khoang trò chơi, phải khuyên cô xong rồi logout ngủ.

“Tôi…bảo này…Cô không giống những cô gái kia…cô hoàn toàn không muốn bợ đỡ con chồn ấy…”

Lâm Thâm cười khẽ một tiếng, ngón cái xoa nhẹ trên môi Viên Thiển, nhưng Viên Thiển lại quay đầu đi chỗ khác.

Sao cứ ấn miệng không cho người ta nói chuyện thế nhở? Lời thật mất lòng mà!

“Trong xương cô vẫn kiêu ngạo lắm…Không hạ mình nhượng bộ…Tôi bảo với Hoàng Thử Lang muốn cô qua…bồi dưỡng cô hướng tới tầng lớp quản lý. Cô còn nhỏ, cố gắng học tập…đi theo Amanda…để cô ấy dạy cô…”
Đầu Viên Thiển dần dần thấp xuống, tất cả những gì anh nói như độc thoại, rõ ràng là không tỉnh táo, có thể nói ra đoạn thoại kia đã là mạch lạc rõ ràng lắm rồi.

Điều này chứng tỏ, anh đã nghĩ ở trong đầu rất nhiều lần.

“Cô tên là gì vậy…” Viên Thiển nhẹ nhàng hỏi.

Mọi thứ trở nên mềm mỏng không hiểu sao.

Lâm Thâm ngồi đối diện anh, nhìn anh cúi đầu, trán chúi vào l*иg ngực, sau đó Lâm Thâm giơ cánh tay lên, ôm anh về.

“Anh theo tôi có được không?” Lâm Thâm dán vào bên tai anh nhẹ giọng hỏi.

Thính giác của Viên Thiển chỉ tăng trở lại 35%, điều này khiến cho anh hoài nghi có phải mình nghe lầm không.

Cô nhóc nói theo hay không theo cái gì cơ?

“Không theo…về sau tôi muốn tự làm Boss”

Không được không được, đêm nay chơi không nổi nữa rồi, trời đất quay cuồng, logout thôi.
Viên Thiển quả quyết rời mạng.

Lâm Thâm ngẩn người, sau đó nở nụ cười.

“Vậy anh làm Boss của tôi”. Lâm Thâm nhẹ nhàng lay Viên Thiển, ai dè anh ngửa mặt ra sau, hô hấp đều đều, rõ ràng là trạng thái người chơi rời mạng.

“Ha…lại logout ngay trước mặt tôi. Anh được lắm”

Lâm Thâm bế người đàn ông đi lên phòng ngủ chính ở trên tầng, một tay mở cửa, đặt anh lên giường.

Lâm Thâm thở ra một hơi, cũng nằm xuống.

Biết người bên mình chỉ là cái xác không, Lâm Thâm vẫn không nhịn được đạp anh hai cái.

“Cho anh logout! Không phải anh muốn dạy dỗ tôi sao! Anh chơi game như thế đấy hả?”

Đạp hai cái, Lâm Thâm lại nghiêng người sang.

Kích động trước đó trong bãi đỗ xe đã biến mất, nhưng khi hắn nằm bên cạnh Viên Thiển, nhìn gò má của người đàn ông lún vào trong gối, lông mi thuận theo rủ xuống, Lâm Thâm phát hiện mình vẫn rất muốn anh.

Hắn không biết Viên Thiển có biết điều chỉnh tham số hình ảnh của bản thân trong game không, ví dụ như Trương Tử Thiên, điều chỉnh cân nặng của nhân vật bằng một phần hai người chơi. Nhưng trực giác nói cho hắn, đầu đất nghiêm túc như Viên Thiển, đừng nói là tham số của nhân vật, không biết chừng ngay cả tên người chơi cũng không đổi.

Anh rất giống người hắn từng gặp trên sân thượng, giọng điệu nói chuyện cũng y chang.

Hắn vươn tay ra, sờ xương mày Viên Thiển, đầu ngón tay trượt nhiều lần trên mũi Viên Thiển, sau đó thấp giọng nói: “Anh chắc chắn cũng trông như này, đúng không?”

Không có ai trả lời hắn.

Lâm Thâm chầm chậm cuộn tròn, lần đầu tiên hắn cảm thấy hơi cô đơn.

“Này…anh không dạy bảo tôi nữa à? Không thế này, không thế kia, phải như vầy, bla bla…”

Hắn ôm chặt lấy cánh tay Viên Thiển, nhắm mắt lại ngủ thẳng tới hừng đông.

Hôm sau là cuối tuần, chuông báo thức điện thoại của Viên Thiển không kêu, mãi đến khi đói bụng ngực dán vào lưng, anh mới tỉnh lại.

Ăn bữa sáng ở trung tâm thử nghiệm, chậm rãi login.

Quả nhiên, mấy cái chỉ số độ rõ nét thị giác, độ cân bằng thân thể gì đấy đều bình thường.

Anh ấn khóe mắt, vừa mở mắt ra là thấy ga trải giường họa tiết ca rô màu xanh lam, đây không phải là phòng ngủ của anh sao? …Nói cách khác tối qua sau khi anh say rượu logout, có người đã đưa anh về!

…Rồi sau đó thì sao?

Viên Thiển nghiêng mặt sang bên, thấy váy dài màu đen vứt tùy ý trên tủ đầu giường, toàn thân giống như bị sét đánh trúng, uỳnh cái ngồi dậy.

Xong đời rồi!

Anh uống say, là cô bé kia đỡ anh ra khỏi phòng riêng.

Sau đó…sau đó…

Ông trời ơi! Anh vậy mà làm cô bé…

Đây đúng là không bằng súc sinh!

Chờ đã, này không phải game ư?

Game thực tế ảo còn có thể thực hiện…chức năng lăn giường à?

Quan trọng hơn là anh logout nhá! Chuyện gì đang xảy ra vậy nè?

“Ừm…”