Chương 10
Ngón tay A Thâm dựng cổ áo Viên Thiển, chỉnh giúp anh, lại có chút hiền huệ?
“Ừ, đó là anh em của tôi mà, tất nhiên là có rồi”
“Anh em à…” A Thâm ngẩng đầu lên, nụ cười nhạt trên môi khiến Viên Thiển hơi lóa mắt.
A Thâm giữ vai Viên Thiển xoay anh về phía gương: “Thế nào, cũng không tệ lắm phải không?”
Viên Thiển ngẩn người: “Đúng là người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân”.
“Anh nói gì thế? Anh đẹp trai sẵn rồi”
Được trai đẹp nhan sắc phá trần như A Thâm khen đẹp trai, Viên Thiển muốn cười: “Tôi có thể đẹp trai hơn cậu không?”
“Anh đẹp trai hơn em nhiều”
Viên Thiển nhìn A Thâm đứng sau lưng mình trong gương, ánh mắt của hắn rất sâu xa, giống như Viên Thiển thật sự là người đàn ông đẹp trai nhất hắn từng thấy.
Viên Thiển lại thử mấy chiếc áo sơ mi, anh vừa đi ra, thì nghe thấy nhân viên cửa hàng đang nói chuyện phiếm với A Thâm.
“Ngài Viên mặc quần áo của chúng tôi rất có khí chất”
“Đó là bởi vóc người anh ấy đẹp. Chân dài eo thon, chín chắn chững chạc lại không ra vẻ người lớn”
“Lại còn khá giống Kim Thành Vũ hồi trẻ nữa”. Nhân viên cửa hàng khoác lác theo.
“Kim Thành Vũ không đẹp trai bằng anh ấy”
Giọng điệu này, cực kỳ chắc chắn và quả quyết.
Viên Thiển không khỏi cười ra tiếng, “Cậu có khen kiểu đó tôi cũng sẽ không cho tiền nịnh bợ đâu A Thâm ạ”.
“Mời em ăn cơm là được”
“Cậu đói bụng chưa? Đã muộn vầy rồi…”
“Không sao, nhìn anh thử đồ cũng hưởng thụ lắm”
Viên Thiển lại đi thử âu phục.
A Thâm vậy mà không hề mất kiên nhẫn, còn một mực nói nếu là đặt làm thì nhất định phải chọn kiểu dáng hợp mình nhất, không thì sẽ lãng phí phúc lợi của nhân viên.
Viên Thiển đứng ở trước gương, A Thâm đi tới chỉnh cổ áo phía sau cho anh.
Đốt ngón tay hắn luồn vào bên trong cổ áo, cọ qua phần gáy của Viên Thiển, rất ấm.
“Đột nhiên phần nào hiểu được cảm giác con gái mong bạn trai đi shopping cùng”
A Thâm ở sau lưng dừng một lúc, nói khẽ: “Vậy sau này em cũng đi mua quần áo cùng anh”.
“Ha ha ha! Tôi có phải con gái ngày nào cũng đi shopping đâu. Có cơ hội thì đánh bài cùng nhau ấy!”
“Mạt chược hả?”
“Đúng thế. Cậu, tôi, Lục Chân, tìm thêm một người nữa là được một bàn mạt chược rồi”
“Được”
Viên Thiển cũng không thử hết tất cả âu phục trong tiệm, dù sao không phải tất cả kiểu dáng đều thích hợp với trường hợp bàn bạc kinh doanh.
“A Thâm, cậu thấy bộ nào hợp với tôi? Hình như là bảo chọn ba bộ xuân hạ đông thì phải”
“Bộ nào cũng đẹp”
Viên Thiển nghiêng mặt qua, phát hiện A Thâm vẫn đang nghiên cứu artbook. Xem ra câu “Bộ nào cũng đẹp” kia không phải khách sáo lấy lòng, mà là hắn thật sự cảm thấy thế.
“Nhưng dù thế nào cũng phải chọn đã”
“Thế mùa xuân chọn bộ này, mùa hè bộ này, mùa đông bộ này nhé”
Viên Thiển chúi đầu qua nhìn thử: “Ừ, thẩm mỹ của thanh niên các cậu tốt hơn tôi là cái chắc”.
“Anh vẫn còn trẻ lắm”
“Cảm ơn, tôi nhìn mấy người bạn thời đại học mà cũng hơi lo mình hói đầu lại còn có bụng bia”
“Tóc anh dày mà, đã thế còn sờ rất thích”
“Sao cậu biết?” Viên Thiển buồn cười hỏi.
“Ban nãy lúc chỉnh cổ áo cho anh thì chạm phải”. A Thâm dừng một lúc lại nói: “Cũng sẽ không có bụng bia đâu”.
“Vì sao? Trung niên phát tướng khó tránh lắm”
“Lượng vận động đủ thì sẽ không có”
“Vậy thì tốt, chúng ta có thể hẹn chơi bóng cùng nhau”
“Em không thích chơi bóng”
“Cậu không thích chơi bóng? Vậy cậu thích gì? Tập thể hình hả?”
“Lần sau nói cho anh”
Nhân viên cửa hàng đã không kìm được nụ cười trên mặt, đưa tờ đơn cho Viên Thiển ký tên.
“Ngài Viên, chúng tôi ưu tiên làm âu phục mùa xuân cho ngài. Một tuần sau ngài hãy tới mặc thử”
“Nhanh vậy á? Tôi còn tưởng đặt làm phải mất một tháng chứ?”
“Khôi Khoát Thiên Hạ là khách hàng lớn của chúng tôi, chúng tôi sẽ ưu tiên làm đơn đặt hàng của họ”
“Ồ vậy hả. Tốt quá, thế thì tôi có thể mặc âu phục mới đi gặp mặt đối tác Đức rồi”
Sau khi đi ra ngoài, Viên Thiển hít môt hơi, duỗi lưng một cái: “Muốn ăn gì nào? Tôi mời cậu?”
“Em lúc nào cũng ăn đồ ngoài rồi, anh biết nấu cơm không? Em muốn ăn đồ thường ngày”
“Được đó! Hôm qua tôi có mua đồ ăn, để nấu cho cậu. Chẳng qua tới mười giờ chúng ta mới được ăn cơm”. Viên Thiển nhìn đồng hồ tay nói.
“Không sao, có ăn là tốt rồi”
A Thâm đi tới, cánh tay rất tự nhiên ôm vai Viên Thiển.
Viên Thiển nghĩ thầm chàng trai này có kiên nhẫn, tính tình lại tốt, chỉ riêng khuôn mặt đã có thể khiến người ta đi không thấy đường rồi. Rốt cuộc là hắn thích ai? Đối phương lại vẫn rời bỏ hắn? Hơn nữa…dường như không chỉ một lần?
Viên Thiển không chen chúc lên tàu điện ngầm mà bắt xe về nhà trọ của mình.