Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 14

Viên Thiển nhìn bản kê khai nhân sự đỏ chót, giống như nằm mơ.

Anh vừa mới lên làm quản lý cấp cơ sở hai tháng, đã được thăng chức thành quản lý cấp trung ngay rồi?

Viên Thiển đúng lúc gặp được Tống Hồng của bộ phận pháp lý trong thang máy, đối phương mỉm cười nói với hắn: “Chúc mừng”.

“Ờm… Nói thật là cảm giác này rất không chân thực…”

“Nếu như hợp tác, em rất sẵn lòng làm việc với người nghiêm khắc lại có trách nhiệm như anh. Chỉ là, anh cần phải tự tin hơn”

Nói xong, Tống Hồng đi ra khỏi thang máy.

Mà tiếp đó, là lão Uông, quản lý đầu tiên khi Viên Thiển mới vào Khôi Khoát Thiên Hạ.

Ông ta trông thấy Viên Thiển thì có hơi xấu hổ, nghe bảo giao tình giữa lão Uông và phó giám đốc Lương ngã ngựa rất sâu, hôm nay vừa mới nhận được thông báo tạm thời cách chức điều tra.

“Viên Thiển đấy à… Nghe bảo cậu thăng chức. Nhiều năm thế, cuối cùng cũng chịu đi ra rồi”

Viên Thiển nở nụ cười nhạt.

“À ừm… Tôi nghe bảo cậu quen biết với giám đốc tài chính Trang và giám đốc pháp lý Giản… Có thể nhìn vào việc trước đây tôi chăm sóc cậu, giúp tôi được không…”

“Tôi không quen bọn họ”. Viên Thiển rất tiếc nuối khẽ gật đầu với đối phương.

Lão Uông cũng nở nụ cười: “Cũng phải… Hai người kia khó ở chung một cách kỳ lạ. Cậu khá là hướng nội, không giỏi giao tiếp. Bảo cậu quen biết giám đốc Giản và giám đốc Trang… Chắc là tin đồn”.

Lúc này cửa thang máy mở ra, Viên Thiển đúng lúc phải tới bộ phận pháp lý lấy hợp đồng, vừa mở cửa thì thấy Giản Hàn đeo mắt kính không gọng.

Trên mặt Giản Hàn rất hiếm khi nở nụ cười, cho dù anh ta cười cũng sẽ khiến người ta cảm thấy khẩu Phật tâm xà, cực kỳ lạnh nhạt.

Nhưng mà lần đầu tiên, Giản Hàn lại bày ra vẻ mặt ôn hòa gật đầu với Viên Thiển: “Đàm phán với đối tác Đức tốt lắm, chúc mừng anh thăng chức”.

Viên Thiển cũng ngẩn người, hoàn toàn quên mất mình phải tới bộ phận pháp lý, chưa kịp ra ngoài cửa thang máy đã đóng lại.

Lúng túng ghê…

“Tống Hồng bảo là bộ phận pháp lý I của họ thích nhất là hợp tác với đội ngũ chuẩn bị đầy đủ, hiểu rõ nhu cầu của khách hàng. Có rảnh thì team building với bọn họ nhé”

“À…được”. Viên Thiển gật đầu.

Cửa mở, Giản Hàn đi ra ngoài, phút cuối còn nói một câu: “Khôn khéo cuối cùng cũng chỉ là giả tạo, hy vọng bộ phận các anh tiếp tục giữ vững tác phong thiết thực”.

Câu nói này, quả thực đánh lật mặt lão Uông, quản lý đầu tiên của Viên Thiển.

Lúc trước lão Uông không chịu đề bạt Viên Thiển, là do cảm thấy anh không có khả năng quan sát tình hình mà làm việc, không linh hoạt, chỉ biết làm không biết xã giao.

Nhưng với Giản Hàn thì đó lại là ưu điểm anh ta thưởng thức nhất.

Viên Thiển vội vàng ấn thang máy xuống lần nữa, quay trở lại phòng pháp lý lấy hợp đồng.

“Ờ ừm… Giám đốc Giản tán thưởng cậu quá nhỉ…” Lão Uông rất lúng túng nói.

Cả quá trình, Giản Hàn đều không để ý đến sự tồn tại của ông ta, chỉ nói chuyện với Viên Thiển.

Đây là coi trọng Viên Thiển cỡ nào chứ.

“Tôi thật sự không quen giám đốc Giản… Chẳng qua chỉ hợp tác một dự án với bộ phận pháp lý I của Tống Hồng mà thôi… Thật sự không đáng nhắc tới…” Viên Thiển cũng rất xấu hổ.

Anh biết lão Uông lòng dạ hẹp hòi, lúc này không chừng đang nghi Viên Thiển ghi hận việc không chịu đề bạt trước đó ấy chứ.

Bọn họ lại trở về tầng của bộ phận pháp lý, cửa vừa mở ra, đúng là Tống Hồng.

“Ái chà! Anh Thiển tới rồi à! Sếp Giản vừa mới ký hợp đồng xong. Em bảo với ảnh hai bộ phận chúng ta về sau có cả đống cơ hội hợp tác, phải cùng team building! Anh biết sếp Giản nói gì không?”

“Không cho phép chúng ta lãng phí?” Viên Thiển nói.

“Làm gì có! Sếp Giản muốn đi cùng chúng ta! Như vậy quy mô team building có thể lên một level mới!”

Tống Hồng quá nhiệt tình, điều này khiến giá trị xấu hổ của Viên Thiển tăng gấp đôi, quản lý đầu tiên của anh hãy còn theo sau họ đây này!

Chờ Tống Hồng cầm hợp đồng ra cho Viên Thiển, lão Uông bỗng nhiên kéo anh tới pantry của bộ phận pháp lý, cửa cũng khóa lại.

Viên Thiển trợn tròn mắt: “Làm…làm gì đấy?”

Chẳng lẽ muốn đánh anh? Hay là lấy nước sôi giội anh?

Ai biết lão Uông lại quỳ xuống trước mặt Viên Thiển: “Viên Thiển! Tôi biết cậu oán hận tôi! Tôi thừa nhận mình không nên đem cơ hội thăng chức cho người khác… Nhưng… Nhưng những chuyện cậu làm tôi chưa bao giờ bắt bẻ! Không hạn chế cậu… Cậu hãy nhìn vào những chuyện tốt trên của tôi, cầu xin giám đốc Giản giúp tôi có được không!”

“Tôi thật sự không quen giám đốc Giản! Bọn tôi chưa nói với nhau được mấy câu nữa là!”

“Cậu không biết đấy thôi, cái tay Giản Hàn này mắt cao hơn đầu! Hắn nói chuyện với cậu trong thang máy là đã cực kỳ nể mặt cậu rồi! Tôi không đòi hỏi gì khác, tất cả giao dịch giữa tôi và phó giám đốc Lương đều ngay thẳng! Tôi sẽ giao ra hết toàn bộ tiền hoa hồng từng ăn! Chỉ cần Giản Hàn đừng tống tôi vào cục cảnh sát như phó giám đốc Lương là tôi đã biết ơn lắm rồi!”

Viên Thiển choáng váng, chuyện gì thế này?

Anh thật sự, thật sự không quen thân với Giản Hàn mà!

Viên Thiển căng thẳng lắm luôn, anh còn nhớ lúc lão Uông thăng chức, mang theo cũng không phải Viên Thiển nhẫn nhục chịu khó mà là một người có quan hệ khác.

Lúc ấy lão Uông cảm thán rằng: “Viên Thiển à, cậu đúng là không biết đối nhân xử thế. Lời bùi tai thì không biết nói, rượu cũng chẳng biết uống, người biết làm việc đầy ra đấy, nhưng người biết đối nhân xử thế mới có thể tiếp tục tồn tại”.

Ông ta đang ám chỉ Viên Thiển chưa từng tặng đồ cho ông ta, cũng chưa từng cầu xin ông ta, cho nên không cho anh cơ hội thăng chức.

Nhưng mà giờ phút này, ông ta lại quỳ trước mặt Viên Thiển, Viên Thiển cảm thấy đầu mình sắp muốn nứt ra.

Viên Thiển nhìn mấy sợi tóc bạc của ông ta, cảm thấy ông ta bị chuyện điều tra nội bộ tra tấn đến nỗi cả tinh thần lẫn thể lực đều lao lực quá độ. Trong lòng hơi thông cảm, nhưng mà A Thâm đã từng nhắc nhở anh, không nên quên bây giờ anh đã là một quản lý.

Viên Thiển hít một hơi thật sau, trả lời: “Có phải ông cảm thấy tôi được làm quản lý cấp trung, là do tôi quen biết giám đốc Trang và giám đốc Hàn? Do tôi nhờ vào tình cảm riêng của họ nên mới thăng chức có đúng không?”

Đối phương ngẩng đầu, biểu cảm “chẳng lẽ không phải thế”.

“Tôi chưa từng nịnh bợ họ, chưa từng mời họ lấy một ly rượu, chưa từng châm cho họ một điếu thuốc, càng chưa từng cho họ lấy một cắc. Tôi ngồi vào vị trí ngày hôm nay, là bởi năng lực của tôi”

Từng câu từng chữ của Viên Thiển hùng hồn đanh thép, trong ánh mắt không hề có một chút dao động.

“Nếu có bất cứ điều gì muốn thẳng thắn, tôi đề nghị ông báo cáo đúng sự thật cho tổ điều tra nội bộ. Đề nghị này, là sự trợ giúp phù hợp nhất mà tôi có thể cho ông với tư cách là cấp dưới”

“Cậu không nhớ tình xưa nghĩa cũ như vậy đấy hả Viên Thiển ——Tôi từng là cấp trên của cậu, tôi xảy ra chuyện, cậu nghĩ tập đoàn sẽ không nghi ngờ cậu? Sẽ không điều tra cậu chắc?”

“Vậy cứ để họ điều tra là được”

Viên Thiển đi qua bên người đối phương, anh mở cửa, thì thấy người của bộ phận pháp lý bưng tách muốn đi lên thêm cà phê, đang nhìn Viên Thiển, không biết có nghe được cuộc trò chuyện giữa bọn họ không.

“Ngại quá, làm lỡ các cậu pha cà phê”

Viên Thiển vừa đi qua, mấy người của bộ phận pháp lý kia liền dùng thìa gõ tách cà phê theo nhịp.

“Quản lý Viên nói hay lắm”

“Bộ phận pháp lý ủng hộ anh”

“Tụi em tin anh, đừng hòng có kẻ nào vu cáo anh”

Từ khi Giản Hàn tới, bộ phận pháp lý đã thay rất nhiều người trẻ tuổi.

Khi những thanh niên hăng hái này lớn tiếng khen anh, nói ủng hộ quyết định của anh, anh chợt cảm giác được đáy lòng tràn đầy sức mạnh.

Lúc Tống Hồng giao hợp đồng cho Viên Thiển, cười nói: “Nghe bảo lãnh đạo cũ uy hϊếp anh hả?”

“Cũng do ông ta cuống quá nên nói chuyện kích động chút thôi”

“Lão muốn cắn anh, bảo là chuyện trước đây của lão đều qua tay anh”. Tống Hồng nói.

“Thế nên… Tôi cũng phải bị điều tra?”

Tống Hồng cười nói: “Anh nghĩ gì thế? Anh có thể thăng chức, anh cảm thấy tập đoàn sẽ không xem xét đánh giá anh à? Cũng bởi vì anh sạch bong, sếp Giản mới có thể tán thưởng anh như thế, giám đốc Trang mới có thể hỏi anh có hứng qua làm tài chính với ổng không. Dựa vào quan điểm của sếp Giản tụi em, chung đυ.ng với tiểu nhân mượn gió bẻ măng làm người ta dễ chịu thật đấy, nhưng người thành thật, thực tế, có nguyên tắc mới đáng để giao phó sau lưng”.

“Cảm ơn”

“Không cần cảm ơn”

Rất nhanh, lão Uông, quản lý đầu tiên của Viên Thiển cũng bị chuyển tới ban ngành liên quan.

Lục Chân ăn cơm với Viên Thiển trong căn tin cảm thán: “Không phải không bị báo ứng, chỉ là chưa tới lúc thôi!”

Viên Thiển nhịn không được vui vẻ.