Chương 20
Ôn Dương ngay lập tức kéo Viên Thiển vào lòng mình, hai người bị chấn động văng ra ngoài, đập lên vách tường cứng rắn, bốn phía bụi bặm mù mịt, chẳng thấy gì hết.
Lỗ tai Viên Thiển kêu ù ù.
“Ôn Dương? Ôn Dương!”
Viên Thiển lấy lại tinh thần, mới phát hiện mình bình an vô sự là bởi Ôn Dương đã che chở anh.
Cánh tay ôm Viên Thiển của hắn chầm chậm buông ra, rơi xuống đất.
“Ôn Dương ——“
Viên Thiển sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Khói mù tan đi, trong một mớ hỗn độn, có người lững thững đi tới.
Đó là một thiếu niên, tóc ngắn màu nâu, đôi mắt to mang theo sự ngây thơ của trẻ nhỏ, đáy mắt lại như chứa nước, nhẹ nhàng dập dờn, gợn nước lan ra, lăn tăn.
Kính quang lọc của Viên Thiển đã vỡ, anh không có cách nào phân biệt đối phương có phải Half-blood không. Nhưng một thiếu niên bình thường làm sao có thể có dáng vẻ ma mị như vậy?
Viên Thiển không chút do dự lấy súng bên hông Ôn Dương, nhắm vào đối phương: “Đừng tới đây”.
“Anh cảm thấy khẩu súng đó có thể làm tôi bị thương sao?”
Thiếu niên mỉm cười đi tới trước mặt Viên Thiển, động tác của cậu ta nhanh lẹ đến tầm mắt không thể nào phân biệt. Cổ tay Viên Thiển đã bị đối phương giữ lấy vặn xoáy, khuỷu tay bị thiếu niên kia nhấc lên, súng liền rời tay.
Một tay khác của thiếu niên kia sắp đón được khẩu súng, lại không ngờ Ôn Dương ngất xỉu trước đó vậy mà đón được trước, tay kia thì ôm eo Viên Thiển.
Ôn Dương bắn liền tù tì ba phát súng, phát đầu tiên bắn trúng mũi chân của thiếu niên, phát thứ hai là gót chân phải của cậu ta. Thiếu niên nhanh chóng tránh né, phát thứ ba suýt nữa trúng đầu gối cậu.
Rõ ràng là phán đoán trong nháy mắt, lại giống như tất cả đều đã được Ôn Dương tính toán đâu ra đấy.
Khi thiếu niên kia vất vả lắm mới đứng vững, Ôn Dương đã đi tới trước mặt cậu ta, phát súng thứ tư bắn thẳng vào l*иg ngực cậu.
Viên Thiển cứ ngỡ thiếu niên này chết chắc rồi, lại không ngờ ở ngực cậu ta thình lình có một con quái vật nhô ra, cắn vào đạn.
Ôn Dương nhanh chóng trở lại, chắn ở trước mặt Viên Thiển.
“Viên Thiển… Anh cho rằng anh có thể chạy trốn tới chỗ nào?”
Trong nụ cười của thiếu niên mang theo sự tàn nhẫn, khắp cơ thể cậu ta có vô số quái vật nhỏ dài như rắn vọt ra, bọn chúng không có mắt, chỉ có răng sắc nhọn.
Viên Thiển nhìn mà choáng váng, nhưng Ôn Dương lại đang xuyên thẳng qua đám quái vật này. Rõ ràng là công kích nhìn như không có cách nào né thoát, đều bị Ôn Dương dùng đủ động tác con người không thể thực hiện để né!
Lưu loát như nước chảy mây trôi.
Ôn Dương ngay cả lông mày cũng không nhíu lấy một cái, quái vật gần như xuyên qua sát ngực và lưng hắn. Ôn Dương gập hông ra sau, đồng thời ngón tay đè lên mặt đất mượn lực, nhanh nhẹn né được đợt tấn công tiếp theo của lũ quái vật.
Viên Thiển nhìn mà kinh hồn bạt vía, nhưng Ôn Dương thì chẳng phí tí sức nào.
Hắn giống như có khả năng dự báo, biết rõ cách tấn công của lũ quái vật như lòng bàn tay.
Phản ứng nhanh đến không phải người.
…. À, hắn vốn không phải người mà.
Lúc này trên gương mặt xinh đẹp của thiếu niên càng lúc càng lộ ra biểu cảm thiếu kiên nhẫn.
Ngay nháy mắt đó, Viên Thiển thậm chí chưa thấy rõ Ôn Dương nổ súng lúc nào, đạn đã bay sượt qua cổ quái vật dài mảnh, vọt vào giữa ba con quái vật khác, bắn vào bả vai thiếu niên.
Tất cả bọn quái vật kéo dài cổ, giống như muốn cắn xé Ôn Dương.
Nhưng Ôn Dương chỉ cầm súng, im lặng nhìn sự giãy giụa cuối cùng của chúng.
Thuốc trong đạn nhanh chóng lan trong cơ thể thiếu niên, bọn quái vật dần dần mất đi sức sống, héo rũ rụng xuống.
Thiếu niên ngã trên mặt đất, nói câu: “Vậy là game over rồi…”
Viên Thiển hít một hơi, Ôn Dương xoay người lại, đưa khẩu súng cho Viên Thiển.
“Cảm…cảm ơn…” Viên Thiển nhận lấy súng.
Tuy anh cảm thấy dựa vào năng lực hành động của Half-blood, anh cầm súng cũng bắn không trúng.
Một bóng người đứng ở trước cửa siêu thị đổ nát, tay đút túi hỏi: “Thế giờ làm sao đây? Xe bị nổ rồi”.
“Trình Vũ ——anh không chết à?” Viên Thiển cao giọng nói.
“Nói thừa. Anh là người dễ chết vậy hả?”
Vừa nói, Trình Vũ vừa chạy tới chỗ quầy thu ngân không biết tìm cái gì, sau đó lục ra được hai hộp thuốc lá chưa bị nổ, nhét vào túi.
“Nãy anh làm gì mà không tới giúp bọn tôi một tay?”
“Có gì mà giúp? Cái loại Half-blood cấp bậc ấy, Ôn Dương mấy giây là xử lý xong”. Trình Vũ vừa tìm được một cây kẹo que.
Không có que, Trình Vũ bóc vỏ, nhét vào miệng nhai chầm chậm.
Viên Thiển ngẫm nghĩ, hình như mấy giây xử lý được thật.
Lúc này, Trần Liễm mặc vest đen cũng tới.
“Xe mô tô của tôi cũng bị nổ rồi”
“Cả kính quang lọc phân biệt sinh vật cũng bể”. Trình Vũ giơ mắt kính của mình lên, phía trên có một vết rạn.
Viên Thiển vẫn không hiểu y còn cầm nó theo làm gì?
Nhìn thế giới đầy vết rạn qua kính quang lọc có cảm giác nghệ thuật lắm hả?
Ôn Dương xoay người lại, gỡ kính quang lọc trên mặt Viên Thiển xuống, nói khẽ: “Đừng nhắm mắt”.
Bấy giờ Viên Thiển mới nhận ra, kính quang lọc trên mắt mình chỉ còn mỗi cái gọng.
“Ban nãy cậu nói, nếu chúng tôi đưa cậu về trung tâm kiểm soát, thì sẽ lợi dụng gene cậu để khống chế tất cả Half-blood, còn bắt cậu làm thí nghiệm đúng không?” Ôn Dương mở miệng hỏi.
Viên Thiển nhìn Trần Liễm, lại nhìn Trình Vũ, ý là hai người này có thể tin được không?
Trình Vũ cười: “Đừng lo, bọn này đều nghe theo Ôn Dương”.
“Người không nghe cậu ta, đều bị giải quyết rồi”. Trần Liễm cong khóe môi, nụ cười nhạt lạnh lùng, làm Viên Thiển nghĩ tới Dạ Hàn ở màn trước.
“Nói đi, nếu như không tới trung tâm kiểm soát, cậu có dự định gì”. Ôn Dương mở miệng nói.
“Tới bệnh viện trung ương, tìm giáo sư Đàm. Anh ta có thể lấy huyết thanh của tôi, chế tạo thuốc gϊếŧ chết sinh vật ký sinh Angela, giải cứu anh trai sinh đôi của tôi. Cũng bao gồm cả các anh…để các anh trở lại làm người”
Viên Thiển nói xong.
Nói tới đây, ba người bọn họ đều hiểu Viên Thiển là Boss người chơi màn này.
“Vậy được, tới bệnh viện trung ương nào. Có điều bây giờ chúng ta phải cắt đứt liên hệ với trung tâm kiểm soát đã. Ngoài ông anh sinh đôi của cưng, trung tâm kiểm soát có khi cũng sẽ phái người đuổi gϊếŧ chúng ta không chừng”
Trình Vũ cắn nát kẹo que rôm rốp, quyết định quan trọng như thế, lại đơn giản như anh ta đi nhầm đường, đánh vô-lăng lái lại lần nữa vậy.
“Thế thì mau chóng rời nơi này thôi. Trung tâm kiểm soát sẽ kiểm tra camera, rất nhanh sẽ tìm ra được chỗ này”. Trần Liễm cũng xoay người.
Viên Thiển trợn tròn mắt nhìn về phía Ôn Dương: “Vậy thôi? Bọn họ không có câu hỏi nào khác? Không có nghi ngờ?”
“Cần phải nghi ngờ gì?” Ôn Dương giữ lại cổ tay Viên Thiển, dẫn anh ra ngoài.
Vừa ra tới cửa, biển hiệu của siêu thị rớt xuống.
Ôn Dương giơ tay lên, đỡ được, Viên Thiển bỗng khựng lại, trong lòng cực kỳ không cân bằng nói: “Sức mạnh và khả năng phản ứng này của anh nghịch thiên quá rồi đấy”.
Viên Thiển bỗng hối hận lắm, còn làm Boss gì nữa chứ, anh tình nguyện làm Half-blood!
Ôn Dương rũ mắt xuống, trên mặt rốt cuộc hiện một nụ cười nhạt.
“Không phải cậu nói gene của cậu có thể điều khiển tất cả Half-blood ư? Như vậy dù tôi có lợi hại đến đâu, thì vẫn chẳng bằng cậu còn gì?”
Viên Thiển nghĩ thầm, lời này sao mà nghe như có nghĩa khác thế nhỉ?
Viên Thiển vốn đang nghĩ bệnh viện trung ương ở đâu, Trình Vũ ở phía trước đã cầm lấy một chiếc chìa khóa, lần lượt bấm tích tích về từng phía, ai dè thật sự có một chiếc xe rung một cái.
“Chìa khóa này ở đâu ra thế?” Viên Thiển hỏi.
“Mượn từ trên người nhân viên cửa hàng bị nổ chết đấy, dù gì người ta cũng tử ẹo rồi, chẳng để ý”. Biểu cảm của Trình Vũ tự nhiên thế đấy.
Tiếp đó Trần Liễm mở cửa xe ngồi vào ghế phó lái, sải đôi chân dài, ngồi xuống.
Vai Viên Thiển bị Ôn Dương ôm một cái, bấy giờ anh mới lấy lại tinh thần, ngồi vào trong xe.
Trình Vũ tiếp tục đút tay vào túi: “Này này, mấy người như thế có quá đáng không? Vẫn bắt tôi tiếp tục làm tài xế hả?”
“Cậu muốn ngồi xe tôi lái à?” Trần Liễm ở ghế phó lái nhíu mày lại, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh.
“Thôi bỏ đi, để tôi lái cho”. Trình Vũ liếc nhìn Ôn Dương bắt chéo chân, hai tay để trên đầu gối, cam chịu ngồi vào ghế lái.
Khi một chiếc xe tải lướt qua bọn họ, ba người đồng thời ném điện thoại di động ra ngoài, bị xe tải nghiền nát bấy.
Thế này trung tâm kiểm soát sẽ không thể lần theo dấu vết của họ qua điện thoại nữa.
Không biết là bởi chấn động từ vụ nổ hay là chất lượng của chiếc xe, sau khi lên đường nó vẫn kẽo cà kẽo kẹt, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể rụng ra thành từng mảng.
“Mấy người…ai cũng phản ứng cấp tốc, khỏe kinh người hả?” Viên Thiển mở miệng hỏi.
Anh muốn tìm hiểu kỹ lưỡng về Half-blood.