Chương 29
“Thôi… thôi khỏi …” Đàm Địch tự mở coca, tu ừng ực nửa chai, mới nói tiếp, “Nhưng Angela trong cơ thể biết suy nghĩ của cậu ta, thế là vật lộn với cậu trong phòng nghiên cứu. ‘Cha Half-blood’ vốn định ấn nút phóng khí trong phòng nghiên cứu hạ độc chết mình, nhưng Angela trong cơ thể cậu ta có khao khát sống mãnh liệt định ngăn cản, thế rồi cậu ta ấn vào nút bên cạnh ——đông lạnh”.
“Toàn bộ phòng thí nghiệm đều bị đóng băng sao?” Viên Thiển hỏi.
“Đúng thế. Nhưng mà người của trung tâm kiểm soát tìm được phòng nghiên cứu đó, lấy mẫu của ‘cha Half-blood’… Sau đấy vật mẫu lại nhiễm vào các nghiên cứu viên… Lúc này mới có Half-blood khác”. Đàm Địch thở ra một hơi, xem như đã nói hết những gì muốn nói.
Trần Liễm nhướn cằm về phía Trình Vũ, dường như vẫn còn nghi vấn với Đàm Địch.
Trình Vũ lấy lon coca trống không của Đàm Địch, bóp xẹp răng rắc, ghê gớm đến nỗi Đàm Địch lại run rẩy.
“Sao cậu biết? Nói cứ như cậu từng tham dự nghiên cứu ấy nhỉ? Nếu cậu từng tham gia thì đã bị trung tâm nhốt trong phòng thí nghiệm từ khướt rồi, ở đó mà thả cậu ra?”
“Là bố tôi! Bố tôi từng là một thành viên của phòng nghiên cứu! Ông để lại tài liệu nghiên cứu của mình, upload lên điện toán đám mây, cho nên chưa bị người của trung tâm phát hiện! Các cậu phải tin tôi!”
“Dĩ nhiên là bọn tôi tin cậu. Nếu không,” Ôn Dương tới gần Đàm Địch, càng sát, Đàm Địch càng run kinh hơn, “Rời khỏi màn này, tôi sẽ nhéo từng lớp mỡ của cậu xuống”.
“Thế là… quanh đi quẩn lại, chúng ta vẫn phải trở về trung tâm kiểm soát à?” Trình Vũ ngửa mặt thở dài.
“Phòng ngự của trung tâm rất kiên cố. Chẳng những có Half-blood mà có lẽ sẽ có cả quái thú”. Trần Liễm nói.
“Chế tạo ra huyết thanh trước đã rồi lại nói”. Ôn Dương nói khẽ.
“Ê, còn chỗ nào có thể tạo huyết thanh chúng ta muốn không?”
Không chờ Trình Vũ đạp ghế, Đàm Địch đã tự đứng dậy trước.
“Đại học… đại học khoa học công nghệ quốc gia!”
“Pass. Đến bệnh viện trung ương cũng bị khống chế rồi, càng khỏi nói tới đại học khoa học công nghệ quốc gia”. Ôn Dương nói.
“Còn có… còn có sở nghiên cứu tư nhân của bố tôi… Bên trong đã bỏ hoang, tiền điện cũng mấy năm rồi không đóng…”
Đàm Địch nuốt nước bọt.
“Vậy cũng chỉ có thể tới đó”. Ôn Dương mở miệng.
“Chẳng lẽ chúng ta phải đóng tiền điện cho cái sở nghiên cứu kia nữa? Vừa thanh toán xong hóa đơn tiền điện là sẽ bị trung tâm phát hiện ngay và luôn đấy!”
“Tự phát điện”. Trần Liễm nói xong câu đó lại gõ cửa xe, “Đổi xe”.
Trình Vũ cam chịu dùng điểm người chơi của mình đổi một chiếc xe tải, mà Trần Liễm thì dùng điểm đổi một cái máy phát điện.
Bọn họ lái một mạch tới sở nghiên cứu ở ngoại ô thành phố.
Ôn Dương để Viên Thiển ngồi trên giường, mình thì ngồi ở đối diện anh, mở hai gói khăn ướt khử trùng, lau mặt cho Viên Thiển.
“Trên mặt tôi có gì à?” Viên Thiển cầm khăn ướt, lau hai cái.
Dù sao ở trong game, mặt có bẩn hay không cũng chẳng phải chuyện gì quan trọng.
Ôn Dương không nói chuyện, nhận lấy tờ khăn ướt kia, giữ bằng đầu ngón tay, nhẹ nhàng xoa gò má của Viên Thiển, ngay cả vành tai cũng lau sạch sẽ.
“Sao thế? Có phải trước đấy bị dính cái gì ở gara bệnh viện không?”
“Không có gì”. Sau khi Ôn Dương lau xong, chạm vào bằng ngón tay mình, giúp Viên Thiển vuốt vài sợi tóc ra sau tai.
Ánh mắt của hắn rất tập trung, khiến Viên Thiển cũng không dám nhúc nhích.
Đàm Địch cứ nhìn bọn họ như thế, sau đó bất chợt nói một câu: “Chắc là do cậu bị người ta sờ soạng nên bạn trai cậu mới mất hứng đấy”.
“Hả? Cậu ấy không phải bạn trai tôi!” Viên Thiển vô thức nói.
Sau đó anh bỗng nhớ lại, mặt anh bị cái tên Half-blood kia sờ soạng.
Chẳng nhẽ Ôn Dương để ý thật?
Viên Thiển ngước mắt lên nhìn Ôn Dương, Ôn Dương kiểm soát biểu cảm rất tốt, không nhìn ra được rốt cuộc hắn có để ý mặt anh bị Half-blood khác sờ không, hay là… hay là đơn thuần hơi có bệnh sạch sẽ, thấy mặt anh dính mấy thứ bẩn thỉu nên không chịu nổi.
Ngay khi trong đầu Viên Thiển đang nghĩ đến những chuyện không đâu, bọn họ đã tới sở nghiên cứu bố Đàm Địch để lại.
Đó là một tòa nhà hai tầng, lúc tới nơi đã là ban đêm.
Một vầng trăng sáng giữa trời, mấy con chim đậu trên nóc tòa nhà, bóng cây khô héo rơi trên tường sở nghiên cứu, giống như móng vuốt lớn.
“Quay phim kinh dị đấy hở?” Trình Vũ cắn điếu thuốc nói.
Trần Liễm xoay người sang chỗ khác, lạnh lùng hất cằm về phía Đàm Địch: “Chỗ này có thật sự là sở nghiên cứu bố cậu để lại không?”
“Đúng… đúng mà…”
Viên Thiển nhìn vào mắt Đàm Địch, cứ cảm thấy chính anh ta cũng không chắc.
Ôn Dương liếc mắt nhìn anh ta: “Nếu như đây không phải sở nghiên cứu, thì đừng hòng nghĩ tới thịt mỡ trên người mình”.
Đàm Địch khựng lại: “Tôi cũng không biết mà… Đã tới bao giờ đâu… Tôi chỉ biết vị trí là ở đây thôi”.
“Nhà riêng cửa riêng (1), bố cậu độc chiếm thiên hạ rồi!” Trình Vũ nhấn tắt thuốc lá, đẩy cửa xuống xe.
Đúng thế, cho dù chỗ này rốt cuộc có vấn đề hay không, bọn họ vẫn phải xuống xe.
Ôn Dương xuống xe, Viên Thiển đang định kéo tay vịn thì đã được Ôn Dương ôm xuống bằng một tay.
“Tôi tự làm được mà! Không mảnh mai thế đâu…”
“Trời tối. Nhiều đá”. Ôn Dương cũng không nhiều lời mà mở đèn pin lên.
Viên Thiển nhìn mặt đất, đúng là rất nhiều đá vụn, không cẩn thận mà té một cái chắc chắn bị thương khắp mình mẩy.
Xe đỗ ở bên ngoài rất dễ bị máy bay không người lái phát hiện. Trần Liễm tìm được nhà để xe, trực tiếp bẻ khóa cửa, bật đèn pin đi vào, bên trong trống không, mạng nhện và bụi bặm ở khắp nơi.
Trình Vũ lái xe vào, cũng may là Half-blood khỏe, một mình Trình Vũ có thể ôm máy phát điện ra.
“Cái thể loại máy phát điện cổ lỗ sĩ mợ gì đây!”
Còn gắn theo xe đạp, chính là cái loại đạp xe phát điện trong TV ấy.
Đàm Địch sờ bụng, rõ ràng đang nghĩ “may mà không phải anh ta đạp xe”.
Cổng của sở nghiên cứu bị khóa bằng xích sắt rỉ sét.
Ôn Dương nghiêng mặt nhìn thử, gỡ xích sắt ra một cách rất nhẹ nhàng.
Cửa “Kẹt kẹt” mở ra, mùi bụi bặm nồng nặc xộc vào mặt.
“Ý ——” Trình Vũ theo bản năng nghiêng mặt đi.