Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 31

Không gian chung quanh hơi lắc lư.

Ôn Dương thông qua tầm nhìn của A Nhiễm, trông thấy có người ngồi đối diện gã, còn thắt dây an toàn.

“Bọn chúng đang ngồi trên trực thăng. Có lẽ sẽ tới đây rất nhanh”

Giọng Ôn Dương rất lạnh.

Đàm Địch ở trong màn bỗng lấy lại tinh thần: “Tôi… tôi bị sao vậy?”

“Không có gì. Những chuyện bọn tôi muốn cậu làm thế nào rồi?”

“Về cơ bản thì đã hoàn thành, chúng ta cần phải tìm một bệnh viện, hiện tại tôi cần virus cảm cúm để lây nhiễm vật mẫu của mình”

“Được, chúng ta đi ngay bây giờ”

Tất cả mọi người thu dọn đồ đạc lập tức rời đi. Để đánh lạc hướng người của trung tâm kiểm soát, Ôn Dương tiếp tục điều khiển chuột, đám chuột này giẫm lên xe đạp, liều mạng phát điện.

Khi người của trung tâm lặng lẽ lẻn vào, bọn họ mất rất nhiều sức lực mới mở được cửa tầng hầm, trông thấy phòng thí nghiệm sáng trưng, tiếp đó là xe đạp không ngừng chuyển động, là lũ chuột đang bạt mạng phát điện.
“F*ck!”

Ngay lúc đó, cả tòa nhà rung chuyển như động đất.

Mấy Half-blood lẻn vào trong đó còn chưa kịp cúi đầu, chân của họ đã bị chấn động đến gãy xương.

“Á ——là Trình Vũ!”

Tất cả máy móc cũng bị vỡ nát.

A Nhiễm nhìn tòa nhà nọ đang sụp, hoảng sợ la lên: “Rời đi mau! Nhanh lên!”

Nhưng mà người lái trực thăng lại không nhúc nhích, không hề có phản ứng.

“Làm sao thế! Mau lên đi!”

Half-blood ngồi đối diện với A Nhiễm nhận ra được gì đó, mở buồng lái, vọt vào, “Chắc chắn là cậu ta bị Trần Liễm bắt được rồi!”

Ngay lúc này, một bóng người bay vυ”t lên trời, nắm dây thừng kéo trực thăng, trực thăng rung mạnh, xoay tròn rơi xuống.

“Là Ôn Dương… Ôn Dương!” A Nhiễm còn muốn nói gì đó, Ôn Dương đã leo lên, túm A Nhiễm lại, nhấc gã ra ném xuống đất trước khi trực thăng rơi vỡ.
“Mày… mày định làm gì?”

A Nhiễm ngẩng đầu lên, thấy vẻ mặt thờ ơ tột cùng của Ôn Dương.

Tay gã chống người, lùi về sau.

Gã có một khuôn mặt xinh đẹp khiến người thương yêu, đôi mắt phản chiếu ánh lửa của vụ nổ máy bay trực thăng, ngay cả biểu cảm tuyệt vọng cũng khiến người ta tràn ngập ý muốn bảo vệ.

Viên Thiển nuốt nước miếng, kéo Ôn Dương: “Cậu… định làm gì?”

Lúc này nhắc nhở của hệ thống vang lên bên tai Viên Thiển: Bị Half-blood quyến rũ, cơ thể sắp mất kiểm soát.

Gì cơ? Mất kiểm soát? Lại nữa?

Viên Thiển phát hiện đúng là không kiểm soát được, anh đi từng bước về phía A Nhiễm, xoay người che ở trước mặt gã.

“Ôn Dương… đừng làm anh ta bị thương…”

Không phải Viên Thiển muốn nói lời thoại này, mà là hệ thống nói thay anh.

Tê liệt rồi, cái tên A Nhiễm này lại quyến rũ anh hả?
“Tôi hoàn toàn không có sức uy hϊếp với các cậu… Hãy thả tôi đi đi”. A Nhiễm cầu xin.

Ôn Dương đưa tay tới, chạm vào gò má Viên Thiển.

“Anh, nhìn vào mắt em”

Đối lập với vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị của Ôn Dương, thì giọng nói của hắn dịu dàng như muốn hòa tan tất cả.

Viên Thiển ngơ ngác, nhìn về phía Ôn Dương.

Mắt hắn rất sâu, ngoài Viên Thiển ra thì không nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.

Bên tai Viên Thiển lại vang lên nhắc nhở của hệ thống: Bị Half-blood quyến rũ, cơ thể sắp mất kiểm soát.

Đậu phộng! Ai quyến rũ tao tao cũng mất kiểm soát? Có vô liêm sỉ quá không thế?

Viên Thiển bước từng bước về phía Ôn Dương, Ôn Dương giơ tay lên, ấn anh vào lòng mình, nói sát bên tai anh: “Tất cả những năng lực anh chuyển sang cho em, chỉ cần chủ sở hữu ban đầu chết đi, thì sẽ nó sẽ trở thành năng lực của em”.

Viên Thiển ngây ra.

Không chờ Ôn Dương bóp cò, Trần Liễm đã nổ súng xử A Nhiễm trước.

Toàn thân Viên Thiển run lên, bỗng lấy lại tinh thần.

Trần Liễm mở miệng nói: “Đối với kẻ địch không thể trở thành đồng minh, không cần thương xót”.

Lúc này Trình Vũ lái xe đi quanh họ, bóp còi: “Có lên xe không?”

“Lên xe”. Trần Liễm liếc Ôn Dương và Viên Thiển, xoay người lên vị trí phó lái.

“Đi thôi”. Ôn Dương nhỏ giọng, kéo cổ tay Viên Thiển lên xe.

Viên Thiển lờ mờ có thể cảm giác được, Ôn Dương rất mất hứng.

Là bởi vì ban nãy anh bị A Nhiễm “quyến rũ”, chắn trước mặt gã ư?

“Ôn Dương… không phải tôi cố ý bị A Nhiễm quyến rũ đâu, mà là… hệ thống cứ nhất định phải nhận định như vậy”. Viên Thiển gãi cằm, “Thật ra tôi cũng rầu lắm chứ bộ”.

Dường như chỉ có anh là vô dụng nhất cái màn này.

Anh thành Đường Tăng thật rồi.

“Anh cứu mạng em”. Ôn Dương ngồi xuống đối diện Viên Thiển.

Đàm Địch vừa thấy tình hình này, ngay lập tức ngả ra ghế, giả vờ ngủ, còn ngáy khò khò cực kỳ phóng đại.

Viên Thiển nở nụ cười: “Còn Half-blood nào khác không? Tôi chuyển hết năng lực của họ cho cậu…”

“Em không cần những năng lực ấy… Năng lực em muốn nhất chỉ có một…”

Ôn Dương chống hai tay bên người Viên Thiển, từng chút một lại gần anh.

Viên Thiển cảm thấy hắn lại muốn giải phóng sức hấp dẫn của Half-blood, thế nhưng bên tai lại không hề có nhắc nhở của hệ thống.

Trong đôi mắt sâu xa phản chiếu sánh sáng ấm áp dịu nhẹ.

Tim Viên Thiển đập mãnh liệt, anh nhìn đôi mắt của Ôn Dương càng lúc càng tới gần mình. Lông mi dịu dàng như dính nước, muốn thấm ướt trái tim khô cạn của anh.

“Em muốn anh mãi mãi chỉ nhìn một mình em”

Khẽ khàng đến độ chỉ hai người họ nghe thấy.

Tiếng tim đập của Viên Thiển càng lúc càng rõ, có thứ gì đấy che không được giấu chẳng xong, như muốn tràn ra.

Lúc này, xe rung một cái, Ôn Dương áp sát Viên Thiển quá gần, chóp mũi cứ thế cọ qua chóp mũi anh.

Viên Thiển ngu người, ngã ngửa lên giường, tí nữa đập gáy vào thùng xe, may mà Ôn Dương ở đối diện kéo lấy anh, anh đổ về phía trước, suýt chút nữa nhào vào lòng đối phương.

Cũng may mà anh phản ứng nhanh, chống hai tay lên vai hắn.

Ôn Dương nở nụ cười rất nhạt: “Em mà dùng sức thêm là anh sà vào lòng rồi”.

Tai Viên Thiển kêu ù ù.

Không phải Ôn Dương đang đùa Viên Thiển, mà là ám chỉ, hắn có ý với anh đúng không?

Trong đầu Viên Thiển đều là A Thâm bảo vệ anh khi đi tàu điện ngầm, hút thuốc cùng anh trên sân thượng, lúc đàm phán nhất định phải ngồi cạnh anh, dọn dẹp cho anh, và nằm trong chăn ôm hông anh.

Có phải tên này thích anh từ lâu rồi không?

“Vẻ mặt gì thế? Em lại chẳng ăn anh được”

Ôn Dương nở nụ cười bất đắc dĩ, sau đó buông Viên Thiển ra.

Phải nói là, nếu cậu muốn ăn tôi thật, tôi còn có thể chạy được ư?

Viên Thiển nhìn Ôn Dương, thấy được rất nhiều đặc điểm thuộc về A Thâm.

Tuy viền mắt của hắn tinh tế hơn A Thâm, nhưng hốc mắt rất sâu giống A Thâm. Ví dụ như đầu lông mày của hắn rất sắc nét, ví dụ như đường cằm rất mạnh mẽ.

Chân trời hiện ra sắc trắng bạc, bọn họ im lặng cả đoạn đường, sắp tới thành phố tiếp theo.

Viên Thiển hít một hơi, đang định cử động một chút, anh mới phát hiện tay mình vẫn luôn được Ôn Dương nắm trong lòng bàn tay. Anh chỉ hơi nhúc nhích, đối phương lại nắm chặt hơn.

Viên Thiển vô thức nhìn về phía đối phương, phát hiện Ôn Dương cũng đang nhìn mình, hoặc là nói hắn vẫn luôn nhìn anh.

Ôn Dương nâng tay anh lên, đặt bên môi, hôn nhẹ vào mu bàn tay anh.

Đây là một bước tiến thêm thăm dò, Viên Thiển giống như bị bỏng, rụt tay mình về.

Nhưng mà Ôn Dương lại nhìn anh từ một góc độ khác: “Anh không hề ghét, đúng không?”

Viên Thiển đã lớn từng này, mà lần đầu tiên gặp phải tình huống như vậy.

Má ơi, anh được tỏ tình nè!

Lại còn là được một tên đực rựa nhỏ hơn anh, tỏ tình trong game nữa chứ!

Đây đúng là giá trị mốt phá trần rồi! Có kể cũng chả ai tin!

“Cho dù lựa chọn của anh là gì đi chăng nữa, em vẫn sẽ bảo vệ anh”. Ôn Dương véo chóp mũi Viên Thiển.

Ôi trời, cái cậu này làm gì thế?

Viên Thiển nhìn thoáng qua phía Đàm Địch, phát hiện anh ta vẫn đang ngoẹo đầu ngủ.

Đằng trước, Trình Vũ quá mệt mỏi, thϊếp đi trên ghế phó lái, chắc là giờ này đang ở trạng thái offline.

Mà Trần Liễm thì lái xe, anh ta chẳng nói câu nào, không biết có nghe thấy không.

Bọn họ đi tới một bệnh viện, nghe bảo đây là bệnh viện truyền nhiễm nổi tiếng nhất, vừa qua đã nhận rất nhiều ca bệnh cúm.