Chương 19
“Anh ta tên là gì?” Viên Thiển hỏi.
“Ôn Dương”
Viên Thiển dừng một lúc.
Trước khi chơi game, A Thâm ngồi ở mép giường Viên Thiển lật sách của anh, có một quyển sách bên trong có góc gấp, rõ ràng là quyển Viên Thiển đọc gần đây.
A Thâm hỏi quyển sách này có gì đặc biệt, Viên Thiển nói đó là quyển sách do một vị giáo sư anh cực kỳ ngưỡng mộ thời đại học viết.
Tên của giáo sư đó chính là “Ôn Dương”.
Cái tên này không phổ biến, cho nên…Ôn Dương đang lái xe, chính là A Thâm đúng không!
Trên mặt Viên Thiển không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng lại vui mừng muốn cho đối phương một cái ôm thắm thiết.
Có trời mới biết anh vừa rơi xuống màn này đã bị nhốt trong tủ, còn bị Half-blood lùng bắt! Màn này gặp được A Thâm, cho dù có tèo ngay lập tức, Viên Thiển cũng chấp nhận!
Chờ đã, anh phải mau chóng làm quen với cái tên Ôn Dương này, không cẩn thận gọi sai, bị hệ thống phán định thăm dò thân phận người chơi này kia rồi lại bị cấm ngôn.
“Ngồi vững”. Giọng của Ôn Dương lạnh tới điểm đóng băng, bọn họ cứ thế lao vào trong đường hầm.
Đường hầm sáng sủa chợt tối đi.
Lúc này ở trong đường hầm, ngoài họ ra đã không còn xe khác.
Đúng là “khéo quá”!
Quái thú nhìn chằm chằm nhảy xuống, xông thẳng tới.
Tim Viên Thiển sắp nhảy ra khỏi cổ họng, tiến vào đường hầm quả thực chính là tự sát!
Viên Thiển có cảm giác như đang đi tàu lượn siêu tốc.
Ngay lúc ba con quái thú sắp đáp xuống mui xe, Ôn Dương bỗng nhiên chuyển hướng, drift xe (2), đảo ngược vọt tới làn xe đối diện, sau đó nhanh chóng lùi xe, tránh được quái thú xông tới.
“Vừa kịp”. Giọng Ôn Dương cực kỳ bình tĩnh.
Tiếng xe mô tô truyền tới, người đàn ông mặc vest đen nhanh chóng bắn ba phát về phía đường hầm, trúng hai con quái thú, con khác nhảy thẳng tới trước nóc xe của họ.
“Anh Liễm tới rồi”. Trình Vũ cười nói.
Viên Thiển nhìn nó mở cái miệng đầy dịch nhờn màu vàng, như thể muốn một ngụm nuốt cả chiếc xe. Sắc mặt Ôn Dương chưa từng thay đổi, lại xoay vô-lăng, đúng lúc lướt qua anh Liễm chạy tới.
Trong nháy mắt, anh Liễm bắn trúng con quái thú kia.
Dòng máu màu xanh bắn tung tóe đầy cửa sổ xe.
“Rửa xe phiền lắm đấy…” Trình Vũ thở dài.
Ôn Dương lạnh nhạt phun nước rửa kính, mở cần gạt nước.
“Kia là anh Liễm hả?” Viên Thiển hỏi.
“Trần Liễm, anh Liễm của chúng ta đẹp trai nhỉ?” Trình Vũ sờ cằm, như có điều suy nghĩ, “Người giỏi không nhiều lời, cực kỳ đáng tin”.
Lúc này Trần Liễm lái xe mô tô theo sau xe họ, hộ tống bảo vệ, quả thực rất phong cách.
“Ừm”. Viên Thiển không nhiệt tình đáp một câu.
Anh cũng không biết Trần Liễm và Trình Vũ rốt cuộc có đáng tin hay không, anh phải tìm cơ hội nói cho Ôn Dương, anh là Boss màn này.
“Half-blood điều khiển những con quái thú có thể đánh chúng ta chính diện không?” Trình Vũ hỏi.
Viên Thiển nghĩ thầm, Ôn Dương, Trình Vũ và Trần Liễm hiển nhiên đều không phải loại dễ đối phó. Nếu như đối thủ chỉ có một người, đối mặt ba người họ mà còn muốn ra tay, thế chẳng phải là chịu chết ư?
“Sẽ đánh lén”. Ôn Dương trả lời.
Viên Thiển có hơi không quen với A Thâm nói ít như vậy, nhưng nhớ lại lúc ở trên sân thượng cổ vũ anh gọi điện cho bộ phận an ninh, đuổi mấy kẻ ỷ lại ra khỏi văn phòng của anh, Viên Thiển lại cảm nhận được trong xương A Thâm lạnh lẽo cứng rắn.
Có lẽ Ôn Dương hiện tại, mới là A Thâm người ta cảm thấy thường ngày.
“Nếu như có kẻ vẫn cứ lén lén lút lút có ý đồ với chúng ta thì phiền lắm. Bàn bạc một chút với anh Liễm, gϊếŧ gã”
Trình Vũ mở miệng nói.
“Viên Thiển, ý cậu thế nào?” Ôn Dương nói.
“Gϊếŧ gã”. Viên Thiển đáp không chút do dự.
Ngón tay Ôn Dương gõ một cái trên vô-lăng.
Trình Vũ ngẩn người: “Cưng không sợ bọn anh bắt cưng tặng đầu người à?”
Viên Thiển cười khẽ: “Đầu tôi mà mất, mấy người làm sao bàn giao cho trung tâm kiểm soát được”.
“Xe sắp hết xăng, phía trước đổ xăng”
Ôn Dương lái xe về phía trạm xăng.
Xe đang đổ xăng, Ôn Dương xuống xe, nói: “Tôi đi mua bao thuốc”.
Viên Thiển nghe xong, đây chính là cơ hội, tức thì cũng mở cửa xe định đi xuống: “Tôi cũng cần mua thuốc!”
Trình Vũ ghìm Viên Thiển lại, cười bảo: “Cục cưng à, cưng vô góp vui làm gì! Muốn hút loại nào thì để đại ca Ôn mua cho”.
“Anh mà còn gọi tôi cục cưng nữa, có tin tôi chơi chết anh không?” Viên Thiển ngước cằm lên lạnh lùng nhìn Trình Vũ.
Trình Vũ dừng một lát: “Cưng còn muốn chơi chết anh nữa cơ? Chơi thế nào nào?”
Ôn Dương đi tới, bóp cánh tay Trình Vũ, Trình Vũ bị đau, vừa mới buông tay, Ôn Dương đã kéo Viên Thiển xuống xe.
“Đi thôi”
Viên Thiển bị Ôn Dương kéo cổ tay, quay người đi vào siêu thị nhỏ trong trạm xăng.
“Tôi có việc muốn nói cho anh”
“Chuyện gì?” Ôn Dương bước chậm lại.
“Nếu anh đưa tôi tới trung tâm kiểm soát, bọn họ sẽ lợi dụng gene của tôi để điều khiển tất cả Half-blood. Có lẽ còn bắt tôi làm một loạt thí nghiệm…”
Lúc này, Viên Thiển đã đi theo Ôn Dương vào siêu thị, âm thanh “Chào mừng quý khách” vang lên.
Ôn Dương xoay người sang chỗ khác, ngón tay chạm một cái trên môi Viên Thiển, ra hiệu anh đừng nói tiếp.
Cặp mắt kia nhìn thì lạnh lẽo, bây giờ lại khiến Viên Thiển cảm thấy ấm áp.
“Lấy hai bao thuốc 555”. Ôn Dương mở miệng nói.
Quả nhiên là A Thâm, A Thâm giống Viên Thiển, đều hút thuốc lá 555.
Nhân viên cửa hàng lấy cho Ôn Dương hai bao thuốc, ngay lúc này, một tiếng nổ truyền tới ——là chiếc xe bọn họ lái!
Sóng xung kích làm vỡ nát cửa kính, bức xạ nhiệt quét tới.