Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 39: Chương 62: Hoàn chính văn

Viên Thiển không lên tiếng, anh biết Tần Thâm đang dỗ mình thôi.

“Anh đang nghĩ, liệu đêm nay em có tử hình anh tại chỗ không”

Tần Thâm thong thả ngước mắt, tuy hắn là đàn ông, nhưng mắt đẹp cực kỳ, ở trước mặt Viên Thiển gần như không hề bày ra thói chủ tịch, cho nên Viên Thiển chưa từng thật sự cảm nhận khí thế áp bức của hắn. Giờ phút này đối diện với ánh mắt của hắn, chỉ cảm thấy khóe mắt hơi nhướn lên cũng giống như đang quyến rũ.

Bốn chữ “tử hình tại chỗ” vừa vào tai, Viên Thiển đã ngay lập tức cúi đầu.

“Vậy anh đã nghĩ kỹ chưa? Có cho không?” Tần Thâm lại hỏi.

Dưới mặt bàn, ống quần của Viên Thiển bị vén lên từng chút một.

Anh như bị điện giật, từ mu bàn chân đến đầu óc đều tê dại.

“Không cho”. Viên Thiển cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm.
“Em biết ngay là anh không cho mà”. Tần Thâm mỉm cười, không hề tức giận tiếp tục ăn “tôm ngọt ngào”.

“Cậu không giận à?”

Viên Thiển nghĩ tới Lâm Thâm ở màn game đầu tiên, cái tính tình ấy, không đạt được mục đích không bỏ qua, tới hiện thực, Tần Thâm lại dễ nói chuyện vậy á?

“Em muốn hỏi anh, gần nhất lúc tự xử, anh đều nghĩ tới em hả?”

Giọng Tần Thâm không nhanh không chậm.

“Cậu nói bậy bạ gì đấy…”

“Em có nói bậy bạ đâu. Anh có thói quen đặt hộp khăn giấy trên bàn ở phòng khách. Cũng hết cách rồi, lớn tuổi lại thường xuyên tăng ca, về đến nhà mệt kinh khủng chỉ muốn ngủ thôi đúng không? Nhưng bởi vì đến với em, trước khi ngủ sẽ nghĩ tới em đúng không?”

Trước đây Viên Thiển không hiểu cái gì gọi là đặt câu hỏi trúng tim đen.

Nhưng bây giờ, mỗi chữ Tần Thâm nói đều đập vào lòng anh.
“Chỉ thay mỗi vị trí khăn giấy thôi! Sao mà trí tưởng tượng của cậu phong phú thế!”

Tần Thâm đúng là không phải người! Viên Thiển nghiến răng nghiến lợi ở trong lòng, đêm qua anh không ngủ được, nhìn điện thoại rất lâu, tới tận hai giờ đêm vẫn chưa ngủ.

Cầm điện thoại, nhìn tên Tần Thâm, Viên Thiển rất muốn nói chuyện với hắn, nhưng lại cảm thấy chắc chắn hắn đã ngủ rồi. Càng nghĩ càng khô nóng, dáng vẻ hắn ôm anh, dáng vẻ hắn bất thình lình hôn anh trên tàu điện ngầm, lặp đi lặp lại trong đầu.

Viên Thiển thu dọn chén đĩa trên bàn, vào bếp rửa bát.

Tần Thâm bưng bát đũa còn lại, đi theo sau anh vào bếp.

Viên Thiển đang cúi đầu rửa bát, gáy bất chợt bị vật gì đó ấm áp chạm vào. Viên Thiển còn chưa kịp quay đầu, người đứng đằng sau đã ôm lấy anh.
“Lúc anh nghĩ tới em, có nghĩ đến em hôn anh như thế nào không?”

Tần Thâm nghiêng mặt, trực tiếp hôn lên khóe môi anh, chen vào theo khóe miệng, một cái tay khác nâng cằm Viên Thiển, càng lúc càng phách lối.

Đĩa trong tay Viên Thiển rơi vào bồn rửa, phát ra một tiếng keng, giống như trong đầu bị thứ gì đó đυ.ng vỡ.

Không để ý tới trên tay còn bọt nước rửa bát không, Viên Thiển đẩy Tần Thâm về sau, lại không ngờ Tần Thâm áp về phía trước, bụng Viên Thiển liền tì lên bồn rửa.

“Ưm…”

Viên Thiển không đẩy được hắn, chỉ có thể túm áo sơ mi của hắn, muốn kéo hắn qua một bên. Nhưng không ngờ anh càng kéo, Tần Thâm lại càng dụ dỗ, trực tiếp siết ngang eo Viên Thiển nhấc bổng lên.

“Cậu thả tôi xuống!”

Tần Thâm ném anh vào phòng ngủ, Viên Thiển vừa ngồi dậy, anh đã nảy lên theo đệm.

“Em thả anh xuống rồi đấy”

Tần Thâm cúi người, hai tay kìm mỗi bên mắt cá chân của Viên Thiển, ánh mắt nhìn anh chằm chằm. Trong mắt hắn không có bất cứ thứ gì khác, giống như mê muội phát điên, nhất định phải ăn sạch Viên Thiển.

“Cậu… Cậu đừng có làm liều…”

Viên Thiển chống khuỷu tay đỡ nửa người trên lùi về sau, không ngờ bị Tần Thâm túm mạnh về. Hắn đè về phía trước, hôn cho Viên Thiển nhũn cả người.

“Anh… Em không làm liều. Là do anh sợ, anh một mình nhiều năm, cái gì cũng do mình gánh vác… Anh lo nhỡ đâu quen thuộc với em rồi, em lại bỗng nhiên rời đi không ở bên cạnh anh nữa, anh phải làm sao bây giờ? Đúng không?”

Mặt Viên Thiển đỏ bừng. Tần Thâm tới gần tai anh, hôn đến mức anh muốn chui vào trong chăn, nhưng vẫn bị Tần Thâm tóm ra.

“Vậy để em nói cho anh, em mới là người sợ hãi lo lắng kìa. Tuy em nhỏ hơn anh, nhưng đã gặp rất nhiều kẻ gian tà và ý đồ xấu … Em biết nếu một ngày nào đó anh cảm thấy em quá giỏi mưu mô, không lương thiện như anh nghĩ, đều có thể trở thành lý do anh vứt bỏ em. Anh sợ cái gì?”

Tần Thâm vừa hôn tai Viên Thiển vừa nói khẽ.

Mỗi một chữ đều như thuận miệng nói ra, nhưng Viên Thiển lại biết những ý tưởng này đã được Tần Thâm suy nghĩ trong đầu vô số lần.

Tần Thâm mất cha mẹ từ nhỏ, một mình hắn đi học bên ngoài, từ bé đã độc lập.

Tần Lão Tà vừa mất, hắn đã phải trở về chủ trì toàn cục, có lẽ lý tưởng cuộc đời của hắn cũng chẳng phải Khôi Khoát Thiên Hạ, bây giờ lại bị vây ở trong, tranh đấu với đám lão yêu quái trong hội đồng quản trị.

“Giờ tôi hối hận rồi…” Nửa gương mặt của Viên Thiển vùi trong gối, rầm rì.

“Hối hận cái gì?” Tần Thâm đuổi theo hôn.

Cổ Viên Thiển lộ ra, lọn tóc rơi trên gối, Tần Thâm nhìn mà cổ họng nóng như bắt lửa, thiêu đốt toàn thân vừa khô vừa ngứa.

“Đáng lẽ phải cho cậu mua cái hộp màu xanh kia…”

Tần Thâm khựng lại, hôn càng dữ hơn.

“Anh, em đã bảo em không thích dùng cái đó mà…”

Tối hôm ấy Viên Thiển không biết mình ngủ lúc nào.

Trước kia lúc Tần Thâm ỳ ra ở đây không đi, thì hắn lại chui vào lòng Viên Thiển. Tối ấy, Tần Thâm quả thực biếи ŧɦái, ôm Viên Thiển rất chặt, chỉ kém chưa siết cho tắt thở.

Đời này Viên Thiển cuối cùng cũng hiểu cái gì gọi là “du͙© vọиɠ chiếm hữu”.

Cũng may hôm sau là cuối tuần, Viên Thiển không cần phải dậy sớm, cả người làm ổ trong chăn, người lại nhẹ nhàng khoan khoái vô cùng. Bởi vì anh bị Tần Thâm giày vò không có phản ứng, thằng nhóc này còn không biết xấu hổ dán vào lỗ tai anh nói: “Sao anh lại ngủ rồi?”

Viên Thiển muốn đánh hắn, cái kiểu đánh chết ấy, nhưng ngón tay không nhấc lên nổi.

Cũng may Tần Thâm không khốn nạn, nên lau nên rửa đều làm sạch sẽ.

Dường như hắn không có mấy cái thói hư tật xấu giàu N đời chờ được người phục vụ, mà rất chịu khó cần mẫn. Điểm ấy, Viên Thiển vẫn rất hài lòng.

Tần Thâm căn bản không ngủ, không giày vò được Viên Thiển thì ôm anh ngắm.

Mãi đến hơn mười giờ sáng, bên ngoài chung cư vang lên tiếng đập cửa. Tần Thâm còn đang lo Viên Thiển sẽ bị đánh thức, nhưng Viên Thiển ngủ rất say. Tiếp đó điện thoại Viên Thiển ném ở ngoài phòng khách đổ chuông.

Bấy giờ Tần Thâm mới vén chăn lên, ra khỏi phòng ngủ, cầm điện thoại của Viên Thiển lên nhìn, tên hiển thị bên trên là Dương Giai.

Tần Thâm mặc quần áo của mình vào, sau đấy mở cửa, thì thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi ca-rô, tóc hơi bù xù, đeo kính đen, bị cận rất nặng.

Đối phương trông thấy Tần Thâm thì ngẩn người, hơi lắp bắp: “À ừm… Đây không phải nhà Viên Thiển ư? Tôi có đi nhầm chỗ không?”

“Anh là Dương Giai?” Tần Thâm hỏi.

“Tôi… Tôi là…”

“Anh vào đi. Hôm qua Viên Thiển hơi khó chịu, bây giờ vẫn còn đang ngủ”

Tần Thâm nở nụ cười hiểu biết, nhã nhặn lịch sự mời Dương Giai vào.

“Vậy thì… để hôm nào tôi lại tới tìm cậu ấy, tôi…” Dương Giai không giỏi giao tiếp với người xa lạ, biểu hiện hơi căng thẳng.

“Không sao. Chắc là anh tới tìm anh ấy nói về chuyện con chip đúng không? Đã xin bằng sáng chế, nhưng lại bị công ty KC Mỹ chèn ép?”

“A Thiển nói với cậu rồi? Cậu… Cậu…”

Tần Thâm bưng một tách cà phê, đưa cho Dương Giai: “Công việc của anh ấy khá bận rộn, về nhà chỉ ăn cơm rồi đi ngủ, nên là không có máy pha cà phê. Cà phê hòa tan, anh không ngại chứ?”

“Không ngại, cảm ơn”

Dương Giai bưng tách cà phê, lại cúi đầu, không biết để tay chỗ nào.

“Anh giống Viên Thiển, đều tốt nghiệp Viện công nghệ California, khác là Viên Thiển tốt nghiệp nghiên cứu sinh thì trở về, anh thì học lên tiến sĩ. Anh vốn có thể chọn ở lại một công ty công nghệ cao của Mỹ, nhưng anh lại lựa chọn tự chủ lập nghiệp cùng các bạn học”

Dương Giai ngẩn người, không ngờ đối phương lại biết chuyện của mình.

“A Thiển nói với cậu à? Cậu… cậu có phải là bạn của A Thiển không?”

Tần Thâm cười: “Ngoài game thực tế ảo, chuyện các anh làm bây giờ mới là giấc mơ của Viên Thiển. Chắc là anh ấy đầu tư cho bọn anh không ít nhỉ?”

Dương Giai im lặng không nói tiếp.

“Muốn các anh chống lại việc thu mua của KC, cần bao nhiêu vốn?” Hai tay Tần Thâm khoác hờ trên đầu gối, cả người hơi ngả về phía trước, trông như là bạn của Dương Giai.

“Con… con số này…” Dương Giai xòe tay ra.

“Năm trăm triệu? KC dữ thế?” Tần Thâm gõ ngón tay trên đầu gối.

“Không… không phải… là năm mươi triệu”

“Ồ”. Tần Thâm cong vành môi, “Anh tìm tới Viên Thiển, chắc không phải để anh ấy đầu tư giúp anh chứ?”

“Trong số những người thạo kỹ thuật, cậu ấy rất giỏi quản lý, tài vụ, marketing… Những thứ này bọn tôi đều không làm được…”

“Nhưng anh ấy đã ở Khôi Khoát Thiên Hạ rất nhiều năm, mấy cái đó anh ấy đều biết”. Tần Thâm duỗi tay ra với Dương Giai, “Năm mươi triệu, tôi có thể đầu tư cho các anh”.

Dương Giai tí nữa đổ cà phê trong tay.

“Cái… cái gì? Cậu…”

“Chuẩn bị hợp đồng đi, đừng để bị KC đè chết, tôi còn phải trông cậy vào các anh để trở mình đấy”

Viên Thiển tỉnh vì đói, lúc anh rời chăn ngồi dậy, toàn thân đều đau nhức, vừa mới chạm đất, hai cái đùi run rẩy đứng không vững.

Lúc đầu rất muốn đánh Tần Thâm thành cái đầu heo, nhưng anh lại loáng thoáng ngửi thấy mùi gạo truyền tới từ trong bếp.

Anh vịn tường đi ra ngoài, đi vào bếp, thì thấy Tần Thâm vừa nấu gì đó vừa gọi điện thoại, có thể nghe thấy hình như là chuyện gì phiền phức. Tần Thâm ép giọng rất thấp, như là sợ đánh thức Viên Thiển.

“Anh tỉnh rồi à? Có đói bụng không?” Tần Thâm quay đầu lại, muốn hôn Viên Thiển.

Viên Thiển nhớ lại đêm qua bị tên này hôn đến mức mặt sắp sưng phù, vội vàng né đi.

“Ơ, mới có một tối mà anh đã chơi chán em rồi à?”

Mặt Viên Thiển xoát cái đỏ lên: “Ai chơi ai cơ!”

“Em chắc chắn không dám chơi anh rồi”

Nói xong, Tần Thâm bưng canh nấu xong ra, còn kéo ghế giúp Viên Thiển.

Viên Thiển ngồi xuống, nhìn Tần Thâm xoay người đi bê thức ăn, đột nhiên cảm giác đây có lẽ chính là cảm giác có gia đình nhỉ.

Tần Thâm ngồi ở đối diện, nhấc đũa, nói với giọng tùy ý: “Nay Dương Giai của Nạp Hồng Tech tới tìm anh đấy”.

Viên Thiển dừng lại, chuyện anh muốn rời Khôi Khoát Thiên Hạ, có phải Tần Thâm đã biết rồi không?

“Anh nói xem chúng ta có duyên phận không chứ?” Tần Thâm cười nói.

“Hả?”

“Lúc mấy người các anh vừa làm vừa học ở California, chẳng phải đang chế tạo loại chip kia ư? Khi ấy quỹ giúp đỡ các anh, chính là quỹ cha mẹ em khi còn sống thành lập”

Viên Thiển ngẩn người: “Thật ư?”

“Ừm, thật. Cho nên… Anh có điều gì muốn nói với em không?” Tần Thâm chống đũa, cười nhìn về phía Viên Thiển.

Viên Thiển cúi đầu, như hạ quyết tâm, lúc ngước mắt nhìn về phía Tần Thâm, nhiều thêm sự quả quyết: “Anh muốn rời Khôi khoát, vào Nạp Hồng Tech”.

Tần Thâm nghiêng mặt đi cười, Viên Thiển cứ tưởng hắn đang tự giễu, nhưng không ngờ nụ cười của hắn rất rộng lượng, khiến người ta không khỏi động lòng.

“Anh có biết không, ban đầu em muốn đi cùng anh cho tới khi qua màn, sau đó mới hỏi lại rốt cuộc anh muốn séc, hay là em”

“Em không bị sao đấy chứ? Đáp án này mà còn phải hỏi nữa à?” Viên Thiển tức giận trừng hắn.

“Vậy là anh sẽ chọn em hử?” Tần Thâm hỏi lại.

“Tất nhiên là chọn séc rồi! Anh không chọn em, em cũng sẽ dính chặt lấy”

Tần Thâm che mặt, hắn biết những gì Viên Thiển nói là sự thật.

“Mà quan trọng hơn là, chọn em, anh và em còn có thể chia tay. Chọn séc, có chia tay séc vẫn là của anh”

“Anh nói có lý quá, ngay cả tư cách tức giận em cũng không có”. Tần Thâm sờ tim, đau đớn quá đi.

“Bây giờ «Chinh phục Boss» đã có mô hình ban đầu, tuy anh không biết nguyên nhân em tạm dừng closed beta là gì, nhưng giá trị của anh ở Khôi Khoát Thiên Hạ đã chẳng còn nhiêu. Nhưng Nạp Hồng Tech cần anh. Anh thạo kỹ thuật, hiểu ý tưởng của toàn bộ đội ngũ Nạp Hồng, kinh nghiệm mấy năm nay ở Khôi Khoát Thiên Hạ cũng cho anh biết rất nhiều thứ mà nghiên cứu viên bình thường không biết. Bọn họ đã hoàn thành rất tốt việc nghiên cứu chip tới bước này, điều cần thiết bây giờ là có người vận hành thay họ, để cái chip đó đi ra khỏi phòng thí nghiệm”

“Anh thẳng thắn với em như vậy em vui lắm, cho nên em cũng sẽ thẳng thắn với anh. Em đã đồng ý cho Dương Giai năm mươi triệu, để Nạp Hồng Tech đối phó với việc chèn ép thu mua của KC”

Viên Thiển ngẩn người: “Đừng… đừng bảo là em…”

“Đây không phải là cửa hàng vợ chồng ư? À, không đúng, cửa hàng chồng chồng chứ. Không phải em lấy tiền đập vào giấc mơ của anh, mà bởi cái chip này cũng liên quan đến giấc mơ của em. Mong anh nắm chắc, tuyệt đối đừng đem quyền tự chủ cho người khác”. Tần Thâm vươn tay về phía Viên Thiển, “Gửi tới giấc mộng của em và anh”.

Khi anh nắm tay Tần Thâm, anh chợt hiểu trên đời này có lẽ rất khó tìm được một người hiểu rõ con người anh như Tần Thâm.

Không liên quan đến tiền tài, anh và Tần Thâm trao đổi và tán thưởng nhau về mặt tư tưởng.

Không liên quan đến tuổi tác, cũng không có nhiều quan hệ với cái gọi là tiền, anh và hắn vốn bình đẳng.

“Cũng may là tối qua em ngủ được với anh. Chứ không ngày nào đó anh một bước lên mây, vứt bỏ em, thì em lỗ chết rồi”. Tần Thâm nói.

“Anh muốn đánh em lắm đấy”

“Vậy mình thương lương đi, em muốn ở đây”. Tần Thâm nói.

“Hả? Nhà em chắc chắn lớn hơn của anh nhiều? Em ở đây làm gì?” Viên Thiển không hiểu hỏi.

“Còn phải nói nữa, ngủ anh chứ sao. Nhà em lớn quá, từ phòng bếp đến phòng ngủ xa như thế. Em thích kiểu như nhà anh, em nấu cơm, vừa quay đầu là có thể thấy ngay dáng vẻ anh ngủ”

“Anh không muốn”

“Vì sao?”

“Nhìn em có vẻ sống sang trọng lắm, chung cư của anh không chứa nổi đồ đạc của em”

“Em chỉ muốn trông coi anh thôi”

“Em trông coi anh làm gì?”

“Anh chưa xem khảo sát hiện nay hả? Mẫu đàn ông từng trải trưởng thành, lại còn là quản lý cấp cao của công ty niêm yết như anh, dễ bị mấy cô bé bổ nhào nhất đấy”

Viên Thiển đang uống canh sặc nổ phổi.

“Em nói xằng xiên cái gì đấy”

“Em không nói xằng xiên mà”

“Nếu mà nói thế, em mới càng dễ vượt rào chứ? Trẻ tuổi nóng tính, t*ng trùng tràn não!”

“Không phải phụ nữ nào cũng có gan chọc em đâu. Nhưng anh thì khác, tính tình anh mềm mỏng, đẩy cái là ngã”

Tần Thâm vung tay lên, nói bằng ngữ điệu hết sức nghiêm túc.

“Em mới đẩy cái là ngã ấy!”

Hai người bỗng giương cung bạt kiếm, Viên Thiển đập đũa. Kết quả chờ tới lúc Viên Thiển phản ứng lại, anh đã đẩy Tần Thâm ngã xuống ghế sô pha. Viên Thiển càng nổi khùng, Tần Thâm càng cười vui vẻ.

Hay rồi, thứ bảy cũng đừng mong nghỉ ngơi cho tốt.

Thứ hai, Viên Thiển tới bộ phận nhân sự nộp đơn từ chức.

Cả bộ phận marketing III như sụp đổ, cầu xin Viên Thiển đừng rời đi.

Tin tức này rất nhanh đã truyền tới bộ phận pháp lý, Giản Hàn tự mình gọi điện thoại hẹn Viên Thiển tới trò chuyện.

Trong thang máy, Viên Thiển lại gặp được Đàm Tử, Đàm Tử cũng bảo muốn tìm Viên Thiển trò chuyện.

Chờ tới khi đến văn phòng của Giản Hàn, phát hiện Trang Vực cũng tới.

“Anh Thiển à, mới qua một tuần mà anh đã thình lình muốn từ chức rồi, có phải cãi nhau với A Thâm không! Em biết A Thâm trẻ tuổi nóng tính, không có chừng mực, lại không tiết chế, nhưng mà cậu ta…” Giọng điệu của Trang Vực nghe thì thành khẩn, lại không giấu được cái vẻ cười trên nỗi đau của người khác trong mắt y.

“Mấy người biết cậu ấy không có chừng mực lại không tiết chế, vậy thì nhờ mọi người tiêu hao nhiều tinh lực của cậu ấy hơn”. Viên Thiển biết nếu anh xấu hổ thì sẽ theo ý Trang Vực, cho nên biểu cảm trên mặt không hề dao động.

Trang Vực còn muốn nhìn dáng vẻ thẹn thùng của Viên Thiển, ai ngờ người ta cực kỳ lạnh nhạt, chỉ có thể thất vọng uống một ngụm trà.

“Sao trà này lạnh thế?”

“Người đi trà lạnh, cậu không hiểu ý à?” Giản Hàn nhướng mày.

Ý là tôi mời cậu đi, sao cậu còn ỳ ra.

“Chúng ta chơi game cùng nhau, ăn ý như thế, tất cả mọi người đều coi anh là anh em… Đừng đi có được không…” Đàm Tử cực kỳ không nỡ.

“Cảm ơn cậu. Trong những người này, cũng chỉ có cậu là tốt nhất”. Viên Thiển nói.

“Không phải cậu ta tốt mới thành khẩn giữ anh lại vậy đâu, chẳng qua là cậu ta sợ A Thâm thôi, A Thâm tóm cậu ta trút giận”. Trang Vực không hề nể nang vạch trần.

“Anh đã thật sự nghĩ kỹ chưa? Thật ra «Chinh phục Boss» tạm dừng closed beta, hẳn anh có thể đoán được A Thâm gặp vấn đề. Lúc này anh muốn rời Khôi Khoát Thiên Hạ sẽ khiến nó thấy khổ sở”. Giản Hàn mở miệng bảo.

“Vấn đề mà cậu nói, có phải hợp tác kỹ thuật với KC Mỹ rất có thể sẽ chấm dứt, hoặc là đối phương muốn tăng giá không?”

Đây là cơ mật, mà đến bây giờ vẫn chưa nổi lên, tất cả mọi người đang suy đoán KC sẽ không ngốc đến mức cắt đứt với Khôi Khoát, nhưng có ai biết phía sau KC, ông Chu lại chính là cổ đông lớn chứ? Ông ta muốn lợi dụng KC để chèn ép Tần Thâm.