Chương 9
Sau đó hai cô nhóc kia chụm đầu vào nhau, nhìn Viên Thiển rồi lại nhìn A Thâm, không biết đang nói gì, Viên Thiển không khỏi thấy ngốt.
“Anh đỏ mặt kìa, nóng hả?”
Giọng nói lành lạnh của A Thâm vang lên, cực kỳ quyến rũ, Viên Thiển nghe mà càng thấy nóng hơn.
“Đâu có… Đâu có…”
Hơi lạnh điều hòa trong tàu điện ngầm mở hết nấc đó!
“Nếu nóng thì cởϊ áσ khoác ra, em cầm giúp cho”
“Không cần! Không cần thật mà!”
Lúc này tàu điện ngầm đã đến trạm trung chuyển, một đống người xuống tàu, toa xe hơi trống, nhưng rất nhanh lại có nhiều người hơn chen vào.
Viên Thiển lo A Thâm không chịu nổi, vỗ vai hắn nói: “Không sao, không cần phải chống đâu!”
Người khác đều bị xô đẩy dữ dội, chỉ Viên Thiển đủ không gian, điều này trái lại làm anh tràn ngập cảm giác tội lỗi.
“Không sao”. A Thâm vẫn nói thế.
Nhưng mà nhiều người quá, lúc tàu điện ngầm chạy, A Thâm không chống, lập tức áp về phía Viên Thiển.
Viên Thiển duỗi tay chuẩn bị ôm lấy hắn, ai ngờ hắn lại lấy cùi chỏ chống lần nữa. Trước mắt Viên Thiển chính là mặt của đối phương, lông mi dày hơi cong lên như muốn quét qua ánh mắt anh.
A Thâm nghiêng mặt sang, lỗ tai hắn cọ qua lọn tóc của Viên Thiển, một chút xíu cảm giác bị kí©h thí©ɧ, đều khiến trái tim Viên Thiển lỡ một nhịp.
“Em tò mò lắm, tại sao anh không mua xe?”
Giọng A Thâm xuyên thấu tất cả ồn ào, rơi vào tai Viên Thiển.
“Mua xe không đáng. Đi làm giờ cao điểm không lái nổi, lúc tăng ca về nhà tàu điện ngầm vẫn trống”. Viên Thiển nghĩ, “Cậu thì sao? Không mua xe à?”
“Anh thích xe gì?” A Thâm không trả lời câu hỏi này mà hỏi lại Viên Thiển.
“Tôi thích SUV (1), thực dụng lại rộng rãi”
“Vậy sau này em mua SUV”
Viên Thiển không khỏi cười ra tiếng: “Ê này! Cậu phải hỏi người trong lòng cậu thích xe gì chứ, hỏi tôi thì có ích gì”.
“Em hỏi rồi, người ấy thích SUV”
“Vậy thì khéo thật”
“Tới trạm rồi”
A Thâm trước tiên kéo Viên Thiển một cái, sau đó một tay khác tách các hành khách ra, đi tới phía cửa xe.
Viên Thiển nghe thấy hai cô nhóc kia đang thảo luận.
“Woa! Đẹp trai quá à!”
Viên Thiển ở trong lòng gật đầu, ừ, anh cũng cảm thấy A Thâm rất đẹp trai.
“Ảnh là tiểu công chắc luôn! Cực kỳ có ham muốn chiếm hữu, không cho người khác chạm vào tiểu thụ của ảnh!”
Hả? Cái gì tiểu công? Cái gì tiểu thụ?
“Đúng đúng, tui chỉ mới nhìn tiểu thụ của ảnh tí thôi, ảnh đã lạnh lùng lườm tui một cái rồi, hạnh phúc thiệt á!”
Hạnh phúc cái gì? Bị lạnh lùng lườm mà nhóc còn hạnh phúc được?
Viên Thiển chẳng hiểu gì ráo, nhưng bấy giờ bọn anh đã xuống tàu.
Ra khỏi trạm tàu điện ngầm, lúc Viên Thiển còn đang nhìn định vị, A Thâm lại nhẹ nhàng túm tay áo anh một cái: “Bên kia”.
Tim Viên Thiển không khỏi bị ngoắc một cái, cảm giác ấy giống như Cảnh Thanh trong game kéo tay áo đồng phục của anh.
“Cậu biết cửa tiệm kia hả?”
“Ừm”. A Thâm không buông tay áo anh ra, Viên Thiển bỗng nhiên rất nhớ Cảnh Thanh, không hề có ý bảo A Thâm buông tay.
Đây là một khu thương mại cao cấp, tất cả cửa tiệm đều là hàng xa xỉ.
Viên Thiển thỉnh thoảng tạt qua, nhưng chưa mua đồ ở đây bao giờ.
Khi anh đi tới trước cửa tiệm đặt làm âu phục kia, bỗng hơi ngại tiến vào.
Cứ cảm giác mình không thuộc về nơi này.
Lúc này, nhân viên cửa hàng mặc vest mở cửa ra, nhìn thấy đầu tiên chính là chàng trai sau lưng Viên Thiển.
Đối phương chỉ đặt ngón tay trước môi, khẽ lắc đầu.
Nhân viên cửa hàng lập tức hiểu ý, mỉm cười đi tới tiếp đón: “Hai vị đến để đặt làm âu phục ạ?”
Lúc này Viên Thiển mới lên tiếng nói: “Tôi là nhân viên của Khôi Khoát Thiên Hạ, được thông báo có thể tới đây đặt làm âu phục”.
“Ồ! Ngài là ngài Viên đúng không? Mời vào!”
“Ơ? Sao cậu biết tôi họ Viên?”
Nhân viên cửa hàng lập tức nở nụ cười: “Hôm nay Khôi Khoát Thiên Hạ đặt ba đơn hàng. Có một vị đã qua đo, còn một vị hẹn trước tuần sau tới”.
“À, hóa ra là vậy”
Viên Thiển đi vào cùng A Thâm.
Nhân viên cửa hàng còn nói: “Hai vị muốn uống chút gì không? Nơi này của chúng tôi có rượu vang Porto (2), Long Tỉnh Vũ Hậu thượng hạng, champagne, còn có…”
Viên Thiển lo ở đây sẽ thu phí đồ uống rất đắt, nhưng mà không muốn để A Thâm chờ khát khô cả cổ: “A Thâm, cậu muốn uống gì?”
“Rượu vang Porto”
Viên Thiển rất không tự chủ ho lụ khụ, rượu vang Bordeaux chắc chắn đắt lắm, nhưng mà A Thâm muốn uống…vậy thì uống thôi.
“Vâng, xin hai vị chờ một lát”
A Thâm đi tới, kề vào bên tai Viên Thiển: “Anh đừng lo. Miễn phí”.
“Sao cậu biết?” Viên Thiển hỏi lại.
“Người từng tới đo nói em biết”
“Vậy à…”
“Ừ”. A Thâm khẽ gật đầu.
Lúc này thợ đo quần áo đi tới, là một ông lão râu trắng chừng năm mươi tuổi.
“Chào ngài Viên, tôi tới để đo cho ngài”
Viên Thiển cởi vest của mình, đứng trước gương giang hai cánh tay.
Từ trong gương, anh có thể nhìn thấy A Thâm ngồi trên chiếc ghế sô pha phía sau anh, nhấc chân lên.
Chân hắn rất dài, toàn thân trông rất có phong thái.
Nhân viên cửa hàng đi tới, đặt hai ly rượu vang xuống, đưa một ly trong đó cho A Thâm.
“Cảm ơn”. A Thâm khẽ gật đầu, trông lễ độ nhưng lại xa lánh người khác.
Ngón tay thon dài của hắn nâng ly rượu, cổ tay chuyển động rất từ tốn.
Viên Thiển nhìn A Thâm trong gương, hắn hơi hất cằm lên, ánh mắt rơi trên người Viên Thiển, từ bả vai đến phần lưng. Viên Thiển thậm chí có thể cảm giác được ánh mắt của hắn đang dạo trên người mình.
Mà rượu vang trong ly chậm chạp xoay tròn, cả không gian dường như cũng xoay tròn theo.
Lúc Viên Thiển xoay người lại, A Thâm giơ ly rượu lên, nhấp một ngụm, sau đó nhìn về phía Viên Thiển. Viên Thiển lại có cảm giác bị đối phương ấn lưng xuống, mang tới trước mặt hắn.
Bỗng nhiên, A Thâm cong khóe môi, mỉm cười.
“Cậu cười gì thế?” Viên Thiển nhịn không được hỏi.
“Anh này, áo sơ mi của anh xấu thật đấy”
Trong nháy mắt đó, Viên Thiển có ảo giác, ngồi đối diện anh không phải đồng nghiệp, mà là Cảnh Thanh.
Nhưng mà tiếng “Anh” của A Thâm rất ngắn, rất lưu loát, không mềm mại yếu đuối như Cảnh Thanh.
“Thế thì xin lỗi vì cản trở mắt cậu nhé”. Viên Thiển tức giận nói.
Nhưng đừng nhìn A Thâm trẻ tuổi, khiếu thẩm mỹ của hắn thật sự không tệ. Âu phục trên người hắn rất tôn dáng, khiến hắn trông cực kỳ có khí thế tinh anh. Đương nhiên nếu như trong nhà A Thâm có mỏ quặng, bộ âu phục trên người hắn này chắc chắn không rẻ.
“Cho tôi hỏi chút, ngoài âu phục, đơn đặt hàng của công ty bọn tôi có bao gồm cả áo sơ mi không?”
A Thâm nhìn về phía nhân viên cửa hàng, nhân viên dừng một lát, lập tức mỉm cười nói: “Tất nhiên là bao gồm”.
“Vậy thì tốt quá. Thế có gồm cả cà vạt không?”
“Tất nhiên là có”
Viên Thiển càng nghe càng cảm thấy không đáng tin: “Hay là tôi gọi điện hỏi thử, nhỡ không bao gồm……”
“Xin ngài Viên cứ yên tâm, chúng tôi xác định là bao gồm”. Nhân viên cửa hàng nói.
“Vậy anh tranh thủ thử vài kiểu dáng áo sơ mi đi, em chọn cà vạt cho”
A Thâm giương mắt, nói với Viên Thiển.
Rõ ràng đối phương nhỏ hơn mình, Viên Thiển bỗng có cảm giác được hắn chăm sóc.
Nhân viên cửa hàng lập tức cầm tới mấy chiếc áo sơ mi, Viên Thiển hoàn toàn nhìn không ra những cái áo này khác nhau chỗ nào. Áo sơ mi không phải mặc bên trong âu phục sao?
“Ờ thì…tùy…”
Viên Thiển còn chưa nói ra miệng “tùy tiện”, A Thâm đã mở miệng nói: “Cái hoa văn tối này không tệ, còn có cái này, cái này… Anh, anh đi thử đi”.
Viên Thiển cứ thế đơ mặt cầm áo sơ mi vào phòng thử đồ.
Lúc này nhân viên cửa hàng ôm artbook đi tới trước mặt chàng trai ngồi trên ghế sô pha, thấp giọng nói: “Ngài Tần, ngài xem chọn kiểu dáng âu phục nào?”
A Thâm nhìn thử, chân mày hơi nhíu lại, ngón tay nhẹ nhàng gõ ở mép ly rượu vang.
Nhân viên cửa hàng không đoán được, đi tới bên cạnh ông lão râu trắng: “Có phải ngài Tần không thích cái nào hết không ông?”
Ông lão râu trắng cười nói: “Quan trọng không phải có thích hay không, mà là ai mặc”.
“Vậy…phải chọn thế nào? Chủ tịch Tần không lên tiếng, ngài Viên kia hình như không có ý kiến về kiểu dáng…”
“Không lên tiếng, nghĩa là muốn nhìn tất. Cháu để ngài Viên thử hết một lượt là được”
“Hóa ra là vậy”
Lúc này, Viên Thiển mặc chiếc áo sơ mi thứ nhất đi ra. Anh không thể không nói tuy chỉ là một chiếc áo sơ mi, nhưng mà mặc lên người thì tinh khí thần (3) cũng khác nhau, thân hình cũng thay đổi tốt hơn.
“A Thâm nè, tôi cảm thấy cái này được phết”
“Ừm,” A Thâm đứng dậy, đi tới trước giá cà vạt, lấy một chiếc xuống, “Thử cái cà vạt này xem”.
“À, được”
Viên Thiển vẫn cảm thấy phúc lợi của tập đoàn tốt đến không thích hợp lắm, trong lòng có tâm sự, cà vạt quấn trên cổ một lúc cũng không thắt nổi.
“Để em”. A Thâm đi tới, nhẹ nhàng kéo hai đầu cà vạt.
Viên Thiển hơi lảo đảo về phía trước, suýt nữa kề sát lên đối phương.
Trước đó ở trên tàu điện ngầm quá chật chội, Viên Thiển không chú ý, giờ mới phát giác l*иg ngực A Thâm rất rộng, ôm chặt lấy một người đàn ông 1m78 không còn kẽ hở.
Hắn cúi đầu, rũ mắt, cả người trông rất dịu dàng.
Nhìn hắn từ góc độ này, Viên Thiển lại nghĩ tới Cảnh Thanh.
“Nghĩ gì thế?” A Thâm giương mắt, ngón tay siết thật chặt, cổ Viên Thiển không khỏi áp sát vào hắn.
“Không…không có gì…” Viên Thiển ngửa cằm về sau, cơ thể cứng đờ.
“Trước đây không có ai thắt cà vạt cho anh à?” A Thâm mở miệng hỏi.
“Đúng là không có thật”
Tuy Viên Thiển ngước cằm lên nhưng tầm mắt lại nhìn A Thâm.
Ngón tay của hắn rất dài, đốt ngón tay không rõ ràng, nhưng lúc cong ngón tay nhét một đầu cà vạt vào, có vẻ rất có lực, động tác lại còn rất linh hoạt.
“Vậy lần đầu tiên anh đeo cà vạt, có ai giúp anh không?” A Thâm hỏi.
“Trước khi tôi đi phỏng vấn thì bạn tôi dạy”
“Bạn nào thế?” Giọng A Thâm rất thuần hậu, rõ ràng nghe thì có cảm giác lạnh giá, lúc này lại có ảo giác dịu dàng.
“Cậu ấy tên Lục Chân, cũng là đồng nghiệp của chúng ta… Haizz… Là người rất có năng lực, bị cấp trên trước đó hãm hại”
“Ừm, các anh thân lắm hả? Sẽ ăn cơm xem phim cùng nhau chứ?”