Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


 Chương 24

Lúc này, Trình Vũ đang lái xe cười bảo: “Cảm ơn bao lì xì sộp của ông chủ nhé!”

Trần Liễm cũng nói: “Cảm ơn”.

Viên Thiển cho họ điểm người chơi.

Thân là Boss người chơi, màn này có thể cho tổng cộng mười nghìn điểm, trong hai mươi tư giờ chỉ có thể cho cùng một người chơi một nghìn điểm.

“Khỏi cần khách sáo, sư phụ thưởng cho các con”. Viên Thiển rất hào phóng nói.

Có cảm giác thoải mái mình là địa chủ, cả server đều nhờ mình nuôi sống.

Ôn Dương cúi đầu xuống, kề sát bên tai Viên Thiển nói: “Ngủ một lát đi”.

“Ừm”. Viên Thiển nhắm mắt lại.

Nhìn đi, sau khi làm Tán Tài Đồng Tử xong, sự phục vụ của Ôn Dương cũng dịu dàng hơn hẳn.

Ôn Dương chống cằm bằng một tay, nhìn Viên Thiển ngủ thϊếp đi.

Trần Liễm ở hàng trước hơi cong khóe môi: “Bây giờ Viên Thiển chưa logout, không được sờ soạng lung tung”.
Trình Vũ cũng hớn hở.

Bọn họ lái xe hai ngày, cuối cùng cũng tới thành phố có bệnh viện trung ương.

“Cậu có cảm thấy đoạn đường này của chúng ta, bình an vô sự không phù hợp với thiết lập kịch bản không?” Trình Vũ sờ cằm nói.

Trần Liễm nhíu mày lại: “Liệu trong bệnh viện trung ương có mai phục không?”

“Mọi thứ đều có khả năng”. Ôn Dương nhíu mày, “Bất kể là làm thí nghiệm y học hay lấy huyết thanh của Viên Thiển, bệnh viện trung ương đều là lựa chọn đầu tiên”.

“Vậy là chúng ta phải vào bệnh viện trung ương hả?”

Ôn Dương cong khóe môi: “Sao nào? Chúng ta không thể vào à?”

Viên Thiển và Ôn Dương rất ăn ý nhìn nhau cười.

Mấy phút sau, ở giao lộ cách bệnh viện trung ương ba con phố có người ngất xỉu. Người đi đường tốt bụng gọi xe cứu thương, đưa người bệnh vào bệnh viện trung ương.
Bệnh nhân nói mình đau thắt cơ tim, đau đến khóc lóc om sòm kêu cha gọi mẹ.

Bệnh viện khẩn cấp làm một loạt các xét nghiệm, nhưng không phát hiện thấy gì.

Bệnh nhân lại bảo dòng họ nhà mình bị bệnh tim di truyền, không bao giờ sống quá hai mươi lăm tuổi, chẳng biết có phải đại hạn của mình đã tới không, không khác gì hát tuồng.

Bệnh viện đành phải để người bệnh ở lại viện quan sát, mà bác sĩ trưởng phụ trách bệnh nhân này là giáo sư nghiên cứu bệnh di truyền rất nổi tiếng ở bệnh viện trung ương, Đàm Địch.

Người bệnh diễn xuất phóng đại này chính là Viên Thiển.

Viên Thiển nằm ngay đơ trên giường bệnh, trong lòng lại cực kỳ căng thẳng, liệu có Half-blood bất thình lình nhảy ra không.

Không phải Ôn Dương bảo bọn họ sẽ vào cùng nhau ư?

Nhưng đi đâu hết cả rồi? Đường Tăng anh đây ngay cả thần chú kim cô cũng chẳng có, không có cảm giác an toàn lắm luôn.
Trong đầu Viên Thiển chỉ toàn nghĩ đến việc làm thế nào để điều khiển Half-blood, bao giờ mới được mở khóa kỹ năng bay lượn trên trời mà không hề chú ý có người đã vào phòng bệnh của anh, đứng ở bên giường mát xa cho anh.

Nghĩ tới nghĩ lui, Viên Thiển lơ đãng liếc nhìn hộ lý này.

Tuy hắn mặc áo hộ lý màu xanh, nhưng vẫn có thể thấy được bả vai rộng và đôi chân dài.

Đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang xinh đẹp cực kỳ, lông mi hơi cong lên, nhìn từ góc độ phình ra của khẩu trang, mũi của anh chàng hộ lý này cũng khá cao.

Viên Thiển cứ lẳng lặng thưởng thức đối phương như thế, nhìn trọn năm phút.

“Nhìn đủ chưa?”

Giọng nói hơi lạnh lùng nhưng rất dịu dàng vang lên.

“Chưa đủ”. Viên Thiển kê cánh tay ra sau đầu, đổi sang tư thế thoải mái lười nhác hơn nhìn đối phương. “Còn muốn chòng ghẹo nữa cơ, mà sợ bị đánh”.

Quần áo bệnh nhân của anh tớn lên theo cánh tay, lộ rốn và vòng eo nhỏ.

Hộ lý nhìn eo anh, dừng lại.

Yết hầu hơi lên xuống, ánh mắt cũng dừng trên đường cong eo của Viên Thiển.