Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 30

Trần Liễm cũng giơ cánh tay che ở trước mũi.

Viên Thiển còn chưa dính bụi, Ôn Dương đã kéo anh rời khỏi cửa chính.

“Quá đáng thế. Muốn thổi bụi thì mọi người phải thổi cùng nhau chứ”. Trình Vũ ngoảnh đầu lại lườm Ôn Dương và Viên Thiển.

Một tay Trần Liễm cầm đèn pin, tay kia cầm súng, hai tay giao nhau, đi vào trước.

Trình Vũ xách máy phát điện đi ở phía sau.

Ôn Dương hất cằm về phía Đàm Địch, Đàm Địch nuốt nước miếng theo sau Trình Vũ.

Bên trong có ghế sô pha đã lòi ruột bông và bàn trà, đó chẳng phải sở nghiên cứu gì hết, chỉ là một căn biệt thự mà thôi.

Trình Vũ cười khẽ, nhìn về phía Đàm Địch: “Cậu mang bọn tôi tới đây thăm quan biệt thự bố cậu để lại hở? Muốn tụi tôi quét dọn miễn phí cho cậu không?”

Đàm Địch cười: “Ờ thì… Đến tôi cũng không ngờ…”

Viên Thiển đột nhiên nhìn thấy một người, hoảng sợ thở hắt.

Ôn Dương giữ vai Viên Thiển, tay giơ đèn pin lên, phát hiện đó là một bức tranh vẽ Einstein.

“Nhìn không ra, bố cậu rất sùng bái Einstein. Hay Einstein chính là bố cậu?” Trình Vũ lại cười nhạo Đàm Địch một phen.

Loáng thoáng, Viên Thiển trông thấy có thứ gì đó lướt tới, tốc độ rất nhanh.

Cái bóng kia rất nhỏ, nhưng Viên Thiển biết, đấy không phải chim bay bên ngoài, cũng không phải bóng cành cây xẹt qua, mà thực sự có thứ gì đó.

“Có biến”. Trần Liễm đi tuốt đằng trước nói.

“Gì vậy nè… Tôi vẫn đang bê máy phát điện đây này”. Chân mày Trình Vũ cau lại.

“Đừng sợ”. Ôn Dương giữ Viên Thiển chặt hơn.

Viên Thiển buồn cười, anh vỗ mu bàn tay Ôn Dương: “Tôi không sợ. Cậu mới là đang sợ đấy”.

Trên mặt Ôn Dương không có bất cứ ý cười nào, ánh mắt từ đầu tới cuối lạnh như băng nhìn chung quanh: “Bởi vì em không thể mất anh lần nữa”.

Giọng hắn rất nhẹ, nhưng lại cực nghiêm túc.

Viên Thiển vô thức nắm chặt đầu ngón tay của Ôn Dương, sau đó anh chợt nghĩ tới câu “Em không thể mất anh lần nữa”. Rốt cuộc cậu mất tôi lúc nào, mà lại dùng “lần nữa”?

Cái bóng kia bất chợt lướt qua lần nữa, có tiếng đồ vật nào đó bị đυ.ng đổ.

“Tôi bắt được nó rồi”. Trần Liễm lạnh lùng mở miệng.

“Hả? Cậu bắt được nó rồi à?” Trình Vũ đặt máy phát điện xuống, đi tới.

Có thể bị Trần Liễm “bắt được”, nghĩa là trong cơ thể của thứ kia chắc chắn có Angela.

Rốt cuộc là thứ gì bị Angela ký sinh?

“Đờ mờ ——là chuột!”

Hình thể con chuột này còn lớn hơn chuột bình thường, đã thế tứ chi còn khỏe mạnh. Sau khi nó bị Trần Liễm “bắt được” thì vẫn đang liều chết giãy giụa. Nó giống lũ quái thú, da lông rụng sạch, móng vuốt rất khỏe, lúc vùng vẫy để lại từng vết xước trên mặt đất.

“Nó bị lây nhiễm ngoài ý muốn, hay là bị Half-blood điều khiển?” Viên Thiển hỏi.

“Thử xem chúng ta có thể điều khiển được nó không là biết”. Ôn Dương mở miệng nói.

“Điều khiển chuột á? Mất hết cả ngầu lòi”. Trình Vũ lắc đầu.

“Nếu có Half-blood khác điều khiển, như vậy bọn chúng chính là ‘lính gác’ của trung tâm. Chúng ta đi vào đây, e rằng đã bị trung tâm phát hiện”

“Nhưng trung tâm sẽ không vô duyên vô cớ để lính gác ở đây”. Trần Liễm nói.

“Tiếng gì thế…” Viên Thiển nghiêng tai.

Bên trong bóng tối, dường như có thứ gì đó đang nhanh chóng tiếp cận họ, đã vậy còn chít chít, là một đám chuột!!

“Ối trời ơi ——” Đàm Địch phát ra tiếng kêu gào hoảng sợ.

Vô số chuột không có lông chui ra từ trong đèn trần, từ trong ghế sô pha, từ một đầu khác của hành lang!

Hai tay Trình Vũ áp lên mặt đất, những con chuột chưa kịp vọt tới đã bị sức mạnh khổng lồ đập nát xương giữa không trung.

Vẫn có mười mấy con chuột muốn nhảy lên người bọn họ.

Viên Thiển được Ôn Dương kéo tới, hắn nhảy lên, nháy mắt đạp Đàm Địch ngã xuống, tránh được sự tấn công của lũ chuột. Trần Liễm nhanh nhẹn đá bay mấy con chuột nhào về phía mình, sau đó lũ chuột còn lại bỗng nhiên chít chít lui về phía sau, không nhúc nhích nhìn bọn họ.

“Ái ôi…” Đàm Địch đỡ lưng bò dậy.

“Đám chuột này bị sao thế?” Trình Vũ vẫn đề phòng như cũ.

Viên Thiển ngước mắt lên nhìn Ôn Dương: “Cậu điều khiển chúng à?”

“Ừ”. Ôn Dương khẽ gật đầu.

Trình Vũ vui vẻ: “Kinh kinh, tôi còn tưởng cậu không thèm điều khiển chuột chứ”.

“Dẫn bọn tao tới sở nghiên cứu thật sự”. Giọng nói lạnh lẽo của Ôn Dương vang lên.

Con chuột bị Trần Liễm bắt giữ cựa quậy, Trần Liễm thả nó ra, nó chít chít chạy đi. Những con chuột khác cũng đi ở phía sau bọn họ, bọn họ đi tới cuối hành lang, nơi đó có một phòng sách.

Trên giá sách trong phòng phủ đầy bụi bặm, con chuột đang lởn vởn trên tấm thảm dưới bàn sách.

Trình Vũ ho lụ khụ hai tiếng.

Trần Liễm và Ôn Dương đều không có ý định khom người nhấc thảm lên.

“Không phải chứ… Mấy người muốn tôi…” Đàm Địch lộ vẻ mặt khổ sợ.

“Mau lên đi Mập, đừng lãng phí thời gian. Người của trung tâm mà đuổi tới

thì chúng ta đều phải chết ở chỗ này”. Trình Vũ nói.

Đàm Địch khóc không ra nước mắt, cúi người xuống dời tấm thảm đi, sau đó bị bụi sặc cho hắt hơi miết.

Dưới mặt thảm quả nhiên có một cánh cửa, bị khóa. Half-blood có khỏe nữa thì cũng không thể đạp vỡ cánh cửa dày như tấm thép này.

“Nè Đàm Địch, bố cậu không để lại chìa khóa gì cho cậu à?” Trình Vũ lạnh lùng hỏi.

“Ế… có thật này…” Đàm Địch lần mò trên cổ một lúc, lấy ra một chiếc chìa khóa kiểu cũ, mở cửa ra.

Bọn họ đi xuống bậc thang, Ôn Dương lại đóng cửa từ bên trong.

Sau khi đi vào, Đàm Địch choáng váng.

“Đậu phộng… bố tôi để lại cho tôi nhiều đồ tốt thế!”

Nào là máy ly tâm, máy đo quang phổ không thiếu thứ gì.

“Phát điện”. Ôn Dương mở miệng.

Trình Vũ lập tức kết nối máy phát điện với nguồn điện, sau đó đứng đấy.

Trần Liễm vỗ lưng y: “Còn đứng ngây đó làm gì? Đạp xe đi”.

“Gì cơ? Đạp xe phát điện cũng là tôi? Sao cậu không đổi một cái máy phát điện bằng sức gió ấy?”

“Chỗ này có gió hả?” Trần Liễm lạnh lùng hỏi vặn lại.

Trình Vũ cạn lời, nhảy lên xe đạp.

Chân y dài hoạt động nhanh, cạch cạch cạch, chỉ nghe thấy tiếng của mấy công tắc nguồn điện nảy lên, toàn bộ sở nghiên cứu dưới mặt đất bỗng bừng sáng.

Mắt Đàm Địch đang tỏa sáng.

“Nói đi, cậu định gϊếŧ Angela trong cơ thể con người như thế nào?” Ôn Dương hỏi.

“Rất đơn giản. Tất cả thuốc độc, vi khuẩn gây bệnh một khi vào trong cơ thể Half-blood, đều sẽ bị Angela coi là dị vật mà bài trừ. Cho nên chúng ta phải tạo ra một loại thuốc, có thể được Angela tiếp nhận, nhưng cùng lúc lại có thể gϊếŧ chết Angela mà không đến mức gϊếŧ chết con người làm ký chủ”

“Không hiểu, cũng không muốn hiểu. Cậu chế ra lẹ lên là được”. Trình Vũ hì hục đạp xe.

Lúc đầu Viên Thiển còn cảm thấy y thế này rất vui, nhưng lại không ngờ khuôn mặt vóc dáng của cái tên này rất được, cộng thêm khí chất lưu manh vô lại, cũng rất là đẹp trai.

Ôn Dương đi tới, tay che kín mắt Viên Thiển, kéo anh tới bên chỗ Đàm Địch.

Đàm Địch lấy máu của Viên Thiển, bắt đầu nghiên cứu.

Lúc này, Trần Liễm cầm một bộ bài poker tới: “Ba người đấu địa chủ”.

“Được”. Ôn Dương gật đầu.

“Gì cơ? Ba người các cậu đấu địa chủ? Còn tôi thì lại phải đạp xe?”

Trình Vũ đang định xuống xe, Ôn Dương và Trần Liễm đã trăm miệng một lời: “Không được ngừng”.

“Mấy người sợ đấu địa chủ tính bài không vượt được tôi, nên mới kêu tôi phát điện chứ gì?”

Viên Thiển lại cảm thấy mới lạ, anh cũng chưa đánh bài với Ôn Dương bao giờ.

Ván đầu tiên, Viên Thiển phát hiện IQ của Ôn Dương và Trần Liễm rất cao, đã thế còn tính kế nhau, bẫy này tới bẫy khác.

Viên Thiển đã tử trận từ lâu, trơ mắt nhìn Ôn Dương và Trần Liễm chém gϊếŧ.

Ván thứ hai Viên Thiển rút trúng địa chủ, Ôn Dương hộ tống bảo vệ một đường. Cũng may Viên Thiển không phải đồng đội heo, hai người cùng PK Trần Liễm.

Ván thứ ba Trần Liễm rút trúng địa chủ, Viên Thiển lại hợp tác với Ôn Dương. Trần Liễm nhiều mưu tính, định tính kế Viên Thiển, nhưng Ôn Dương tương kế tựu kế, khiến anh ta đánh ra bài to, địa chủ Trần Liễm xong đời.

Ngay lúc ván thứ tư bắt đầu, Ôn Dương và Trần Liễm đều ngừng xào bài.

Mà Đàm Địch đang làm thí nghiệm bỗng dừng động tác trong tay, ngây ra nhìn họ.

Viên Thiển phản ứng đầu tiên: “Có phải cái tên A Nhiễm kia không?”

A Nhiễm kiểm soát thị giác của Đàm Địch, thông qua tầm mắt của anh ta để theo dõi bọn họ.

Nhưng A Nhiễm cũng không thể xác định vị trí, chỉ có thể nhìn thấy những thứ Đàm Địch đang thấy bây giờ. Nhưng điều này cũng có nghĩa người của trung tâm kiểm soát đã tìm tới gần.

Ôn Dương nhanh chóng đi tới trước mặt Đàm Địch, kéo màn phủ máy móc trực tiếp chụp Đàm Định lại, để anh ta không nhìn thấy được gì hết.

“Viên Thiển, lúc anh nhìn Đàm Địch, thật ra là A Nhiễm đang nhìn anh”. Ôn Dương nói.

“Tôi biết rồi”

Vẻ mặt Viên Thiển trở nên nghiêm túc, anh muốn thông qua Đàm Địch, lấy năng lực “thiên nhãn” của A Nhiễm.

Nhận đèn pin Trần Liễm đưa qua, Viên Thiển nhấc cái màn, ngồi đối mặt với Đàm Địch, chỉ có ánh đèn pin chiếu sáng bên trong màn.

Viên Thiển cong khóe miệng nở nụ cười, A Nhiễm vốn muốn rời khỏi Đàm Địch, nhưng nhìn thấy Viên Thiển, gã không nhịn được mà tiếp tục nhìn anh.

Ánh sáng của đèn pin soi khuôn mặt của Viên Thiển sáng sủa và rõ ràng hơn.

Nếu nói loài người là con mồi của Half-blood, vậy thì tất cả Half-blood sao lại không phải con mồi của Viên Thiển?

Khi Half-blood giải phóng sức hấp dẫn của mình muốn Viên Thiển giao cơ thể anh ra, bọn họ cũng không có cách nào kiềm chế bị Viên Thiển hấp dẫn, bởi vì anh có gene giống y hệt đời bố.

A Nhiễm tham lam nhìn Viên Thiển, ngay lúc chạm mắt với anh, gã đã bị Viên Thiển tóm được.

Mà Ôn Dương đứng cách đó không xa, đôi mắt của hắn dần biến thành màu đỏ. “Thiên nhãn” của A Nhiễm đang từng chút một chuyển sang người hắn.

Hắn thông qua mắt A Nhiễm, nhìn thấy vị trí của gã.

Tác giả:

anh Viên trở thành máy gặt Half-blood, không ngừng thu hoạch năng lực của Half-blood đút cho Ôn Dương.

Vậy nên Ôn Dương không hổ là vua ăn bám.

Chú thích:

(1) Nguyên văn Độc môn độc hộ “独门独户”: nhà không chung cổng với nhà khác