Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 4

“Lâm Tử à?” Viên Thiển hỏi đại một câu.

Cửa nhẹ nhàng đóng lại.

Nghe thấy tiếng bước chân đi tới, Viên Thiển nghiêng đầu, thứ nhìn thấy đầu tiên là một cặp chân dài, lên trên nữa, đối diện với một đôi mắt trầm lắng.

Là Cảnh Thanh.

“Cậu về rồi!” Viên Thiển ngồi dậy, lúc trông thấy Cảnh Thanh, cứ cảm thấy cả phòng ngủ bỗng nhiên bừng sáng.

Trên mặt Cảnh Thanh không có biểu cảm gì, đi vào ngồi xuống bên mép giường của Viên Thiển.

Trên mặt cậu gần như không cảm giác được vẻ ngây thơ của thiếu niên, ngũ quan mơ hồ mang theo vài phần khí chất lạnh lùng.

Viên Thiển không khỏi nghĩ tới Lâm Thâm ở màn trước.

“Anh ơi ——Em về rồi”

Trầm hơn chất giọng thiếu niên, lại trong hơn chất giọng thanh niên, giọng Cảnh Thanh rất nhẹ, mang theo ý thân mật.

Nói xong, Cảnh Thanh cúi xuống, dựa vào người Viên Thiển, giống như đang nghe nhịp tim của anh.

Trong giọng nói còn mang theo mấy phần tủi thân.

Viên Thiển không nhúc nhích, anh cảm giác được nhiệt độ của Cảnh Thanh, thậm chí hơi thở mềm mại lướt qua người mình cách đồng phục lúc cậu hít thở.

“Sao thế?” Viên Thiển giơ tay lên sờ gáy Cảnh Thanh, ngón tay luồn vào trong sợi tóc, dường như ngay cả tim mình cũng mềm nhũn theo.

“Nhớ anh”. Cảnh Thanh nói xong, cằm cọ vào người Viên Thiển, ngước mắt nhìn về phía anh.

Tâm cũng muốn rơi vào trong đôi mắt đó.

“Cậu đấy… đánh bọn chúng thê thảm thế, anh cũng không ngờ cậu biết đánh nhau, đã vậy còn một đánh ba nữa chứ”

Thật ra lúc ở trong khoang điều trị, Viên Thiển đã nghĩ thông, Cảnh Thanh có lẽ không trông yếu đuối như vậy.

Nhưng bất kể là cậu giả vờ, hay là dùng điểm game đổi giá trị vũ lực, suy cho cùng, Cảnh Thanh cũng vì Viên Thiển mới ra tay.

“Con thỏ bị dồn ép đến nóng nảy sẽ cắn người”. Cảnh Thanh nói.

“Cậu tốn nhiều điểm vào khoang điều trị như vầy, làm sao bây giờ?”

“Dù thế nào… anh cũng sẽ không để em ngỏm. Tiêu hết thì tiêu hết thôi”. Cảnh Thanh nghiêng mặt đi, không nhìn Viên Thiển nữa, chỉ là mặt vẫn dán vào anh.

“A Thanh, anh có một vấn đề muốn hỏi cậu”

“Vấn đề gì?”

Chắc là do trong phòng ngủ Dạ Hàn đang nằm ở trạng thái offline, Lâm Tử cũng không có mặt, có thể yên lặng ở cùng một chỗ với Viên Thiển như vậy, cả người Cảnh Thanh đều biếng nhác.

“Cậu có kế hoạch gì không? Ví dụ như…tham gia từng cuộc thi tháng một, sau đó thi đại học, rồi trở thành công dân được máy chủ Thiên Khuyết công nhận trong trạm không gian?”

Kỳ thật sau khi biết được Boss và nhiệm vụ ẩn, điều đầu tiên Viên Thiển nghĩ tới, chính là nói cho Cảnh Thanh.

Anh có một dự cảm, bất kể mình lựa chọn như thế nào, Cảnh Thanh đều sẽ theo sau anh.

Nhưng mà, rõ ràng có con đường qua màn có vẻ được thiết lập tốt, tại sao phải để Cảnh Thanh đi theo mình trên một con đường chưa biết tương lai chứ?

“Có quỷ mới muốn thi tháng xong lại thi đại học… em muốn chơi kí©h thí©ɧ hơn…”

“Kí©h thí©ɧ… kí©h thí©ɧ cỡ nào?”

Viên Thiển hồi hộp, có cảm giác không ổn.

Anh đang muốn chống người dậy, ai ngờ Cảnh Thanh lại ấn anh về.

Ơ đệch? Thằng nhóc này càng lúc càng khỏe à?

Trước đây còn tưởng mình nuôi một cọng giá, giờ đột nhiên cảm giác không thích hợp lắm là sao?

“Cậu…để tay chỗ nào đấy?” Viên Thiển cau mày, dùng sức ngọ nguậy một lúc.

Ai dè Cảnh Thanh vòng cánh tay, ông trời ơi, xương Viên Thiển muốn rời ra thành từng mảnh.

“Anh, có phải anh lại đang nghĩ ngợi lung tung không?”

“Anh… anh có gì hay mà nghĩ ngợi lung tung chứ?”

“Có phải anh mới hỏi em muốn chơi kí©h thí©ɧ gì đúng không?”

“Giờ anh không muốn biết”

Cứ cảm thấy câu trả lời của Cảnh Thanh sẽ hù chết người.

“Em ấy mà…muốn…” Cảnh Thanh giơ ngón tay lên, lướt nhẹ qua xương lông mày của Viên Thiển, sau đó rơi trên chóp mũi của anh, từng chút một trượt xuống, chấm nhẹ một cái trên chóp mũi anh.

Viên Thiển nghiêng đầu đi, ngón tay của Cảnh Thanh theo đó rơi xuống khóe miệng anh.

“Muốn phá hủy Thiên Khuyết”

Giọng nói kia như gió mát đầu xuân bất chợt nhuộm hơi lạnh.

Viên Thiển cảm giác có phải mình nghe lầm rồi không.

Ngay lúc này, Dạ Hàn vẫn luôn im lặng ở giường trên bỗng nhiên online.

“Phá hủy Thiên Khuyết? Phá hủy thế nào?” Giọng Dạ Hàn vang lên.

Viên Thiển ngẩn người, anh thực sự bất cẩn quá!

Sau khi Cảnh Thanh bị “giam giữ”, không bao lâu, Dạ Hàn bởi vì vấn đề tài khoản mà bị cưỡng chế logout ba ngày. Lúc Cảnh Thanh trở về, nói một hồi lâu với Viên Thiển, đương nhiên thời điểm Dạ Hàn trở về cũng không chênh lệch là bao.

Chỉ là đến cùng Dạ Hàn nghe được bao nhiêu?

Thái độ của hắn như thế nào?

“Không biết. Dù sao… dựa vào cái gì mà quyền sống còn của chúng ta phải do một cái máy tính quyết định chứ?” Cảnh Thanh hỏi lại.

“Nhưng cậu đừng quên, lớp mười hai khóa trước của chúng ta, cũng bởi vì phản kháng Thiên Khuyết thất bại mà tập thể bị đày tới Trái Đất”. Dạ Hàn nhắc nhở Cảnh Thanh bằng giọng điệu không đau chẳng ngứa.

Nhưng mà Viên Thiển biết, Dạ Hàn trông thì không quan tâm cái gì, kỳ thật lại quan sát tỉ mỉ, nhớ hết tất cả mọi thứ ở trong đầu.

Hắn sẽ đúng lúc cho chút đề nghị, nhưng suy nghĩ thật sự trong lòng thì chẳng ai biết được.

“Thật ra tôi vẫn không rõ… bọn họ phản kháng Thiên Khuyết như thế nào? Chúng ta lớn đến bộ đồng phục, nhỏ tới từng hạt cơm ăn vào miệng đều do Thiên Khuyết kiểm soát”. Viên Thiển tò mò hỏi.

“Ý? Anh không nhớ rõ thật hả?” Cảnh Thanh vươn tay ra, vuốt mặt Viên Thiển, “Bọn họ khiêu chiến quan chấp hành, battle quyết đấu!”

“Gì cơ?” Viên Thiển sững ra.

Quan chấp hành là người chơi thi đỗ đại học đạt được tư cách công dân khóa trước, bọn họ đại diện cho ý chí của máy chủ Thiên Khuyết.

“Một khi quan chấp hành thua battle, bọn họ sẽ một lần nữa trở lại làm thí sinh, quay về trường học. Mà thí sinh thắng họ thì sẽ trở thành quan chấp hành mới, vào trạm không gian sống. Một khi quan chấp hành bị học sinh có ý thức phản loạn thay thế, những quan chấp hành này tiến vào khu vực hạch tâm của máy chủ Thiên Khuyết, thiệt hại gây ra là cực kỳ to lớn”

“Vậy lớp mười hai khóa trước, đều thất bại ư?” Viên Thiển hỏi.

“Bởi vì có kẻ phản bội. Máy chủ Thiên Khuyết trực tiếp phái quan chấp hành xuất sắc nhất, battle với những thí sinh có ý thức làm phản này. Thí sinh thua quan chấp hành, trực tiếp đưa tới Trái Đất”

Dạ Hàn ngủ ở giường trên nghiêng người, cánh tay buông thõng xuống, ngoắc ngón tay về phía Viên Thiển.

“Viên Thiển này, anh biết nguyên nhân lớp mười hai khóa trước thất bại là gì không?”

“Bởi vì có kẻ phản bội?”

“Không, bởi vì bọn họ không đủ mạnh. Máy chủ Thiên Khuyết một khi thiết lập chương trình, nhất định phải thỏa mãn điều kiện mới có thể trục xuất thí sinh. Điều kiện đó chính là điểm thi tháng. Phái quan chấp hành battle với thí sinh, chính là để trừ điểm thi tháng của lớp mười hai khóa trước, trừ đến khi thỏa mãn điều kiện đưa đi Trái Đất”

Viên Thiển bừng tỉnh hiểu ra.

“Anh ——anh đang nghĩ gì vậy?” Cảnh Thanh chống một tay bên gối Viên Thiển, cúi đầu lại gần lỗ tai anh hỏi.

Hơi thở ấm áp khiến Viên Thiển thấy ngứa. Bỗng nhiên đối diện với đôi mắt của Cảnh Thanh, đôi mắt nhìn như thông suốt kỳ thực sâu không thấy đáy, Viên Thiển chợt tỉnh táo lại.

“Không có gì”. Viên Thiển sờ đầu Cảnh Thanh.

Trong lòng lại cảm thấy Cảnh Thanh thay đổi, không chỉ ở vóc dáng, mà cậu càng có tính công kích hơn.

Hoặc… đây mới thật sự là Cảnh Thanh.

“Anh không cảm thấy Cảnh Thanh đè trên người mình rất nặng à?” Dạ Hàn phát ra tiếng cười khẽ.

“Đúng đó… Cảnh Thanh dậy đi! Xem ra mấy ngày cậu bị giam ăn uống ngon nghẻ lắm! Y như quả cân nặng chết người ta rồi, dậy mau!”

Viên Thiển đẩy vai Cảnh Thanh.

Cảnh Thanh lộ vẻ mặt đau buồn, chậm rãi ngồi dậy.

“Anh, anh thay đổi rồi. Trước kia anh có như vậy đâu”

“A Thanh, cậu cũng thay đổi rồi ——nặng đi”

“Anh, anh là cái đồ xấu xa”. Cảnh Thanh ngồi ở mép giường, còn dùng chân đạp nhẹ Viên Thiển một cái.

“Đúng đúng đúng, anh chính là đồ xấu xa. Đồ xấu xa mời cậu tới căn tin ăn cơm chiều, cậu đi không? Hay là không đi đây?”

“Tất nhiên là đi rồi!”

Cảnh Thanh lập tức nở nụ cười, khóe môi lõm xuống mang theo vị ngọt ngào như cũ.

Cậu tóm cổ tay Viên Thiển, kéo anh từ trên giường dậy.

Khi Viên Thiển đứng lên, mới phát hiện, mình vậy mà thấp hơn Cảnh Thanh gần nửa cái đầu.

“Cậu đúng là mọc lên như nấm”. Trong lòng Viên Thiển cảm thấy rất khó chịu.

“Dạ?” Cảnh Thanh ngẩn người.

“Cao mỗi ngày”

“Cũng là nhờ anh nuôi em khéo đấy”

Tới nhà ăn, có không ít học sinh đang dùng bữa.

Viên Thiển đi ở đằng trước, Cảnh Thanh theo sau anh.

Không biết có phải toàn trường đều biết anh là “Ngọc Bình” không mà Viên Thiển cảm thấy cả nhà ăn đều ngẩng đầu lên nhìn anh.

Nhưng ánh mắt ấy lại không giống như sùng bái, mà giống ngạc nhiên vì đẹp hơn?

Khi anh đi ngang qua một cái bàn, thì thấy học sinh kia ngẩng đầu, hai tay để ở trước ngực, trong mắt như lấp lánh ánh sao.

“Đẹp trai quá à…”

Đây chắc chắn là người chơi nữ.

Viên Thiển vừa nghĩ thế, vừa cảm thấy không thích hợp.

“Đẹp trai quá” này rốt cuộc là chỉ ai?

Viên Thiển xoay người sang chỗ khác theo tầm mắt của nữ sinh kia, thì thấy Cảnh Thanh.

Trên môi Cảnh Thanh mang theo nụ cười như có như không, đôi tay đút trong túi, hờ hững mang theo một chút vô lại.

…Quả thực rất đẹp trai, hơi có điệu bộ của Lâm Thâm màn trước.

Ngay lúc Cảnh Thanh đối mặt Viên Thiển, biểu cảm trên mặt lập tức thay đổi, nụ cười càng thêm rõ ràng, ánh mắt lấp lánh những vì sao nhỏ. Cậu hơi hé miệng, Viên Thiển liền biết cậu muốn gọi mình “Anh ơi”.

“Anh ơi, sao thế?”

“À… Bọn mình ngồi đâu đây?”

“Bên kia nhé”. Cảnh Thanh hất cằm, ra hiệu chính là chỗ của Lương Ngạo Thiên.

Lương Ngạo Thiên trước đó còn được người ta tiền hô hậu ủng, vậy mà bên cạnh lại không có bất cứ ai!

Trần Trấn không dám online, hai tên tay sai sau khi chứng kiến sự lợi hại của Viên Thiển ở trung tâm thi đấu, cũng không dám ở cùng với Lương Ngạo Thiên. Ngộ nhỡ Viên Thiển ngứa mắt họ, đề xuất battle, vậy chắc chắn là toang rồi.

“A Thanh, mình ăn với nhau là được”

“Tiếc quá, em mới ra khỏi phòng tạm giam, nghe bảo anh giã chết Trần Trấn trong battle… Em còn chưa được thấy tận mắt. Nhất định là cực kỳ đẹp trai”

Trong mắt Cảnh Thanh tràn đầy sùng bái và ngóng trông, Viên Thiển bị cậu nhìn mà mặt cũng muốn nóng lên.

Chắc là để ý thấy Viên Thiển tới, Lương Ngạo Thiên ngay cả cơm cũng chưa ăn xong đã lập tức rời đi.

Vừa ăn cơm, Viên Thiển vừa tính toán trong đầu.

Dựa vào thông tin mới nhận được từ chỗ Dạ Hàn, quả thật nếu như muốn hoàn thành nhiệm vụ theo giao phó của Tần Lão Tà, bảo vệ thí sinh mang virus xâm nhập vào kho số liệu của Thiên Khuyết, khiêu chiến quan chấp hành đúng là một phương pháp khả thi.

Nhưng bằng sức của một người, rủi ro rất lớn.

Viên Thiển biết mình cần trợ giúp.

Lúc đầu ứng cử viên chủ yếu là Dạ Hàn, hắn vẫn kiên trì hạng ba khối, không có thực lực siêu phàm làm sao duy trì được vậy chứ.

Nhưng mà tính cách của Dạ Hàn không thể phỏng đoán.

Bỗng dưng, một cái tên khác lướt qua đầu Viên Thiển ——“Thâm Nhập Thiển Xuất” ở trung tâm thi đấu!

Người này lợi hại như thế, tuy Viên Thiển không biết hắn là ai, nhưng người này tuyệt đối không phải kiểu tuần tự mà tiến, Thiên Khuyết bắt hắn làm gì hắn sẽ làm cái đó.

Thế nhưng “Thâm Nhập Thiển Xuất” chỉ là ID người chơi dùng để tham gia thi đấu, có lẽ hắn không thuộc Thiên Khuyết III, nếu không thì sao Lương Ngạo Thiên hạng nhất khối được?

“Anh ơi ——Anh ——”

Âm thanh kéo dài, mang theo vài phần bất mãn vang lên.

“Hả? Ơi?” Viên Thiển ngẩng đầu lên, vừa mới mở miệng, Cảnh Thanh đã gắp cái gì đó nhét vào miệng anh, “Ưm…”

“Em sắp ăn xong rồi đây nè, anh đang đếm gạo hả?” Cảnh Thanh buồn cười hỏi.

“Anh đang suy nghĩ một chuyện”

“Ngoài em ra, những thứ khác đều là thao tác phi pháp”. Cảnh Thanh bỗng nhiên thu hồi tất cả biểu cảm, nói rất chân thành.

Viên Thiển ngẩn người.

Cảnh Thanh lại gắp thức ăn đưa tới trước mặt Viên Thiển: “Em ngồi ở đối diện anh, anh còn nghĩ đến chuyện khác”.

Viên Thiển há mồm, ăn hết thức ăn.

Vừa định nói mình không cố ý, sau đó phát hiện căn tin bỗng nhiên rất yên tĩnh.

Anh nhìn bốn phía chung quanh, phát hiện bạn học trong căn tin, không phải hóa đá nhìn họ, thì là mắt sáng như sao cầm điện thoại chụp hai người họ.

“Ờ Cảnh Thanh này… Cậu không cần đút anh đâu… Anh tự ăn…”

“Ừm”. Cảnh Thanh không vui cúi thấp đầu.

Ăn cơm xong, Viên Thiển nói mình muốn đi trung tâm thi đấu kiếm thêm điểm thi tháng, bảo Cảnh Thanh tự học.

Cảnh Thanh kéo tay áo Viên Thiển.

Nói thật, tên nhóc này đã lớn vầy rồi, làm nũng cái, trái tim Viên Thiển lại mềm nhũn.

“Ngoan”. Viên Thiển sờ đỉnh đầu Cảnh Thanh.

Vừa vào trung tâm thi đấu, Viên Thiển có thể cảm giác được ánh mắt sùng bái chung quanh.

“Mau nhìn đi! Đó chính là đại thần Ngọc Bình của trung tâm thi đấu chúng ta đấy!”

“Liên tiếp đánh bại Trần Trấn! Khiến cho Trần Trấn logout! Cực kỳ trâu bò!”

“Đúng đúng đúng! Tui xem trận battle kia rồi! Đẹp trai đến không có nhân tính!”

Viên Thiển chọn một máy tính 3D ngồi xuống, việc đầu tiên khi vào hệ thống thi đấu chính là tìm “Thâm Nhập Thiển Xuất”.

Khi anh trông thấy “tuyển thủ thi đấu Thâm Nhập Thiển Xuất” online, tim xém nữa bay lên.

Người kia online! Thâm Nhập Thiển Xuất online!

Viên Thiển hít một hơi thật sâu, không có gì phải do dự!

Anh gửi trò chuyện online với đối phương: Muốn so một trận không.

Anh biết rất nhiều tuyển thủ thi đấu sẽ chặn trò chuyện, lại càng không cần phải nói cao thủ như Thâm Nhập Thiển Xuất.

Nhưng gần như cùng một lúc, đối phương đã reply: Tôi không battle với anh.

Tim Viên Thiển nháy mắt rơi xuống đáy vực.

Mặc dù anh cũng có thể cưỡng chế khởi xướng battle, nhưng dưa hái xanh không ngọt, anh không muốn làm kẻ địch với Thâm Nhập Thiển Xuất.

Nhưng mà rất nhanh, tin nhắn tiếp theo lại nhảy ra.

Thâm Nhập Thiển Xuất: PK thi đấu. Battle bình thường nhàm lắm.

Tim Viên Thiển nháy mắt như quả bóng được thổi khí, bắt đầu phình lên.

Đúng thế, cấp bậc như anh và Thâm Nhập Thiển Xuất tất nhiên là phải PK thi đấu rồi!

Viên Thiển lập tức reply: Không thành vấn đề.

Battle bình thường một trận cũng chỉ đáng giá 10 điểm, nhưng mà PK thi đấu thì một lần là 100 điểm lận!

Ở cái thế giới coi điểm như mạng này, mất đi một trăm điểm chẳng khác gì bị phanh thây xé xác.

Game closed beta tới nay, vẫn chưa có ai PK thi đấu ở màn này.

Viên Thiển nghĩ là mình biết mục đích của Thâm Nhập Thiển Xuất, lập tức bồi thêm một câu: “Người thua phải đáp ứng một yêu cầu của người thắng vô điều kiện”.

Yêu cầu của tôi chính là muốn cậu và tôi cùng khiêu chiến quan chấp hành.

Lúc đầu Viên Thiển tưởng đối phương sẽ do dự, nhưng Thâm Nhập Thiển Xuất chỉ mấy giây đã reply: Không thành vấn đề.

Viên Thiển phấn khởi, không phải cái kiểu phấn khởi tim đập nhanh, mà là cả đầu ngón tay đều đang sôi máu.

Gần như cùng lúc đó, trên màn hình của Viên Thiển nhảy ra nhắc nhở: Bắt đầu tiến vào Or rời khỏi thi đấu.

Viên Thiển không chút do dự ấn “tiến vào”.

Không tới hai giây, chỉ nghe thấy cả trung tâm thi đấu nhốn nháo.

“Đậu mè! Có phải tui nhìn nhầm không! Thâm Nhập Thiển Xuất PK Ngọc Bình! Song thần đại chiến!”

“Đây là trận PK đầu tiên ấy nhỉ! Thua phát là mất luôn 100 điểm đấy!”

“Hai người họ còn đi quan tâm đến một trăm điểm? Cày đại một ngày trong trung tâm thi đấu là có!”

“Trời ơi trời ơi! Ai sẽ thắng đây?”

“Tôi tin đại thần Ngọc Bình! Người ta tràn đầy tự tin chia sẻ luyện đề còn chả sợ nữa là!”

“Nhưng mà Thâm Nhập Thiển Xuất cũng đỉnh lắm ấy! Lần nào Ngọc Bình thi đấu hạng nhất, Thâm Nhập Thiển Xuất đều vắng mặt!”

Lúc này, hệ thống thi đấu nhắc nhở: Thâm Nhập Thiển Xuất xin công khai PK thi đấu, có đồng ý không.

Viên Thiển nở nụ cười, không phải chỉ là một trận thi đấu thôi sao? Không có gian lận, lại sợ cho người ta nhìn?

Khoảnh khắc Viên Thiển đồng ý, cả trung tâm thi đấu đều sắp điên rồi.

Phòng thi đấu vốn vắng vẻ, bỗng nhiên ngồi đầy người.

Không chỉ học sinh Thiên Khuyết III, những trường khác cũng lao tới vây xem.

Mấy người tới chậm chỉ có thể vây quanh một máy tính 3D.

“Đề bài thi đấu… Vây quanh hết, mấy người này xem có hiểu không đấy?” Lâm Tử và Dạ Hàn chen chúc trước một máy tính 3D, chung quanh còn có một đống người.

Chú thích:

(1) Thập Tích Thủy: Có công dụng giảm nhiệt, kiện tỳ. Dùng cho choáng đầu, buồn nôn, đau bụng, rối loạn tiêu hóa do cảm nắng gây ra