Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 12

Dáng vẻ Cảnh Thanh cúi đầu ăn cái gì đó, thật sự rất giống A Thâm trước mặt.

Chẳng qua Cảnh Thanh ăn đến là chậm, đồ ngon bao giờ cũng tiếc muốn để lại cuối cùng.

Mà A Thâm thì lại phóng khoáng hơn nhiều, cầm muôi mò, thịt bò vừa chín đều bị vớt sạch.

Haizz, ai biểu hắn còn trẻ, ăn khỏe cơ.

Ai ngờ A Thâm lại đổ muôi thịt bò lớn kia vào bát của Viên Thiển: “Anh, anh nghĩ gì thế? Chẳng ăn gì cả”.

Trong lòng Viên Thiển ấm áp. Ăn lẩu với bạn thời đại học, chẳng khác gì giành ăn với một đám lang sói, đũa cũng có thể đập gãy. Về nhà ăn lẩu, thịt đều để lại hết cho đám cháu ngoại trai.

Đây là lần đầu tiên, lúc ăn lẩu có người nhường hết thịt cho anh.

“Cảm ơn”. Viên Thiển cười nói.

“Cảm ơn cái gì?” A Thâm vừa nói vừa mở một hộp thịt khác thả vào trong nồi.
“Cảm ơn cậu ủng hộ tôi, cổ vũ tôi”

A Thâm dừng lại, bỗng nói: “Vậy chúng ta bên nhau mãi mãi có được không?”

Viên Thiển suýt nữa ho thịt ăn vào ra.

“Bên nhau mãi mãi? Tôi cảm thấy…trước tiên chưa nói tới cậu có tìm được bạn gái hay không, tôi chỉ sợ không sống lâu bằng cậu”

“Vậy thì sinh thời”. A Thâm nói.

Viên Thiển vốn muốn cười, cảm giác này tựa như hồi mẫu giáo chơi với lũ bạn, khi chơi hăng rồi, thì bảo tụi mình phải bên nhau mãi mãi.

Nhưng mà đừng nói tốt nghiệp mẫu giáo, không biết chừng hôm sau đã vì món đồ chơi nào đấy mà tranh giành bể đầu rồi.

Mãi mãi rất xa xôi, sinh thời cũng là yêu cầu xa vời.

Viên Thiển nhìn A Thâm ở đối diện, phát hiện biểu cảm trên mặt đối phương không hề giống nói đùa.

Chắc là bởi tâm trạng vui vẻ, Viên Thiển uống hơi nhiều.
Cả thùng bia bọn họ khiêng về đã thấy đáy.

Viên Thiển nói rất nhiều, chuyện từ mẫu giáo đến đại học, đều nói một lượt.

“Anh này, rốt cuộc anh thích kiểu người như nào?”

“Hồi bé…tôi biết kiểu mình thích. Nhưng lớn lên rồi mới hiểu được, cái gì gọi là ‘hình mẫu lý tưởng’. Lý tưởng rất đẹp, thực tế đầy bi thương… Làm việc mấy năm, bị đủ loại chuyện vớ va vớ vẩn giày vò… Lăn qua lăn lại về sau chỉ biết kiểu mình không thích… Thích kiểu nào…cũng sắp quên rồi”

Viên Thiển cầm lon bia, đầu hơi nặng.

“Sao lại quên?” A Thâm hỏi.

“A Thâm à… Hồi tôi học lớp ba tiểu học, có thể vì bạn cùng bàn mà bỏ bữa sáng một tuần liền…mua hộp bút cho bạn ấy. Lớp năm…vì chị gái ở tầng trên, cưỡi xe đạp cả ngày trời ra ngoại ô hái một rổ hoa chị ấy thích… Cấp hai tôi có thể vì giúp cô bạn ngồi dãy trước cướp sách bài tập về mà đánh nhau với thằng bạn to con nhất lớp… Nhưng không biết bắt đầu từ bao giờ…tôi chẳng còn khả năng ấy nữa…”
Keng một tiếng, lon bia rơi trên mặt bàn.

Viên Thiển cũng nằm xuống.

“Nếu như nói về khả năng liều mạng thích một người…anh có”. A Thâm nhìn Viên Thiển, nói rất nghiêm túc.

Viên Thiển gục tại chỗ, nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.

“Sống chết trước mắt, anh sẽ lựa chọn để em sống tiếp. Anh có thể vì em làm một trăm đề hình học không gian. Anh sẽ nói với em, phải để lại nước mắt cho kẻ thù… Anh còn nói muốn cùng em chinh phục tất cả những kẻ không thuận theo. Anh cảm thấy mình không có khả năng liều mạng thích một người, nhưng lại có thể liều mạng vì một người không quen biết trong game”

Ý thức của Viên Thiển mơ mơ màng màng, mắt ươn ướt.

Giống như đè nén trải qua thời gian dài, bỗng được người dịu dàng bao bọc lại, rốt cuộc có thể thỏa thích để cho ấm ức và không cam lòng của mình theo mắt chảy ra.

“Anh… Em muốn bảo vệ anh”

Có một bàn tay, dịu dàng sờ đỉnh đầu anh.

Giống như là đang vỗ về anh, lại rất đau lòng.

Sáng hôm sau, lúc Viên Thiển dậy, đầu đau như búa bổ.

Lâu rồi không uống bia đã như thế, kết quả chính anh cũng không chịu nổi.

Anh vuốt mặt một cái, mới phát hiện đang nằm trên giường mình, trên người còn vắt một cánh tay.

Bởi vì động tác ngồi dậy của anh, cánh tay kia siết thật chặt, phát ra tiếng “Ừm…” bất mãn.

Viên Thiển ngẩn người.

Anh độc thân, tối qua còn ăn lẩu uống bia với A Thâm, làm sao mà sáng ra lại phát hiện trên giường mình có người rồi?

Người bên cạnh gần như rúc trong chăn, có thể cảm giác được đầu hắn tì ở hõm eo anh, hô hấp đều đều lướt qua như có như không, chỉ có mấy sợi tóc ngoan ngoãn rơi trên gối.

Viên Thiển đột nhiên cảm giác cảnh tượng như vậy rất quen mắt.

Lâm Thâm mà anh gặp ở màn game đầu tiên, lúc khăng khăng phải ngủ chung với anh, cũng là tư thế này.

Viên Thiển kéo chăn xuống dưới một chút, nhìn thấy A Thâm.

Viên Thiển dùng sức thở ra, ôi má ơi, là tên nhóc thối này.

Viên Thiển vò mạnh đầu hắn: “Cậu được lắm! Ngủ mà ngay cả đầu cũng ở trong chăn, không sợ ngạt chết hả!”

“Ừm…”

Âm thanh lười biếng, lại hơi lên cao, trái tim Viên Thiển bất chợt bị bắn trúng.

Lâm Thâm cũng thế… Người này nói hắn tên “A Thâm”… Chẳng lẽ hắn chính là Lâm Thâm anh gặp ở màn đầu tiên?

Không thể nào không thể nào! Lâm Thâm vừa tùy hứng lại ấu trĩ, nhưng A Thâm vừa dịu dàng lại hiểu chuyện!

Viên Thiển cúi đầu xuống, dùng ngón tay nhẹ nhàng gạt sợi tóc trên trán A Thâm, càng nhìn càng cảm thấy A Thâm trông rất giống Lâm Thâm trong game.

Bỗng dưng, ngón tay Viên Thiển bị A Thâm nắm lấy. Khoảnh khắc đó, tim Viên Thiển cũng muốn bay ra ngoài, giống như làm sai bị bắt ngay tại trận.

“Anh… Nay là cuối tuần mà… Anh không ngủ thêm một lúc được hả?” A Thâm lười biếng nói.

“Ờ, cậu ngủ đi…”

Viên Thiển đứng dậy, vào phòng khách mới phát hiện nồi lẩu tối qua đã được thu dọn sạch sẽ, ngay cả vest Viên Thiển thay ra cũng được treo vào trong tủ quần áo.

Lâm Thâm trong game rửa bát cũng không tình nguyện, nhưng mà A Thâm không những giỏi làm việc nhà mà xào rau nấu cơm cũng chẳng kém, đã thế còn rất biết chăm sóc người khác, chưa từng xem thường nguyện vọng của Viên Thiển, bắt ép anh làm cái gì.

Ngẫm lại tính cách, thật sự cảm thấy khác nhau một trời một vực.

Lâm Thâm là ác quỷ, A Thâm là thiên sứ đó.

Nhưng mà tư thế ngủ của họ giống nhau quá.

Viên Thiển trở lại phòng ngủ của mình, không ngừng xoa đầu A Thâm: “A Thâm! A Thâm!”

“Anh à…tối qua gần hai giờ em mới ngủ…nếu anh có bệnh sạch sẽ thì cùng lắm em ngủ đứng…giặt ga giường đã nằm cho anh…”

Mày A Thâm nhăn lại, dáng vẻ tội nghiệp do giấc ngủ bị quấy rầy, trái lại giống Cảnh Thanh hơn.

“Cậu có chơi game không?”

“Em biết… Em biết mình lớn lên giống nam chính trong Final Fantasy…” A Thâm kéo chăn lên bịt kín đầu.

Viên Thiển kéo chăn xuống dưới cổ hắn, hỏi tiếp: “A Thâm này, cậu đã chơi «Chinh phục Boss» chưa?”

“Chơi rồi…”

Lòng Viên Thiển chìm xuống, có khi hắn là Lâm Thâm thật? Bàn về nhan sắc ngũ quan, thực sự quá khớp.

A Thâm lại nhấc chăn trùm lên đầu.

“Thế cậu có nhìn thấy tôi không?” Viên Thiển lại hỏi.

A Thâm cực kỳ không tình nguyện kéo chăn xuống, nghiêng mặt, hãy còn buồn ngủ mà nhìn Viên Thiển: “Anh trong game có đẹp không? Dùng ID nào? Chơi acc nam hay acc nữ?”

“…”

Viên Thiển rất muốn nói mình trong game tên là Viên Thiển, đã thế lần nào cũng chưa kịp đổi tên điều chỉnh tham số hình ảnh đã nhập vai.

“Tôi dễ nhận lắm”

“Anh dễ nhận lắm? Anh… Có phải anh muốn tấm séc N số không kia, cho nên muốn tổ đội với em không?”

Dường như A Thâm đã hết buồn ngủ, mà nghiêng người sang chống cằm, nhìn Viên Thiển ngồi ở mép giường.

Dáng vẻ ấy, tư thế lười biếng kết hợp với ngũ quan nảy nở của hắn, đúng là hại tim.

“Còn khướt tôi mới vì tấm séc!”

“Em biết anh có đức độ, coi tiền tài như rác rưởi! Nhưng nếu có thể tổ đội với anh, em sẽ vui lắm cho coi. Song dựa theo quy tắc, không cho phép người chơi thăm dò thân phận của nhau trong game, nếu có nhiệm vụ chung, có thể tổ đội sau khi vào game”

“Như vậy có tính là gian lận không?”