Chương 18
Viên Thiển cau mày, trước mắt tạm thời coi như an toàn… Nhưng nếu bị tên này đưa tới trung tâm kiểm soát, thì sẽ bị làm thành tiêu bản đúng không!
“Đừng lo, tôi sẽ bảo vệ cậu”
Đối phương duỗi tay xoa đầu Viên Thiển.
Lòng bàn tay ấm áp, đầu ngón tay luồn vào giữa những sợi tóc của Viên Thiển. Viên Thiển cúi đầu, rất nhiều năm rồi không có người coi anh là trẻ con mà đối xử như vậy.
Ở phương xa có đạn tín hiệu nổ tung, soi sáng hơn nửa bầu trời đêm.
“Bọn chúng tới rồi”
Ấn đường của người đàn ông trẻ đẹp trai này nhíu lại, biến sắc, Viên Thiển chỉ cảm thấy mình đột nhiên bay lên không, lại được hắn đón lấy!
Hắn xoay người chạy lấy đà, giẫm lên mép tháp, tung người nhảy xuống.
Cái gì ——
Viên Thiển bị dọa đến muốn phun cả tim, nhưng lại vững vàng đáp xuống đất.
Dựa vào độ cao của tòa tháp này, nhảy xuống không chết cũng tàn phế! Nhưng người anh em này lại làm dễ dàng như nhảy bậc thang.
“Đi ——“
Viên Thiển bị đối phương bất thình lình kéo một cái, bấy giờ mới chạy.
Đối phương chạy quá nhanh, bứt lên trước như người chạy nhanh ba trăm mét.
Viên Thiển tí nữa thì bổ nhào xuống đất, anh đâu chạy nhanh được thế!
Ai ngờ đối phương quay người kéo anh, ôm như bọc hành lý, lập tức chạy ra xa mấy trăm mét.
Hắn mở cửa một chiếc SUV màu đen, nhét Viên Thiển vào chỗ ngồi phía sau, tiếp đó cũng bước vào, làm liền một mạch, mắt Viên Thiển cũng choáng luôn.
“Đi!”
Người lái xe ở phía trước đáp lại: “Đi? Anh Liễm vẫn chưa về mà”.
Lúc này từ phía xa loáng thoáng truyền đến tiếng xe mô tô.
Một người đàn ông áo đen lái xe lao tới vun vυ”t, âu phục bay phần phật, thấp thoáng có thể trông thấy biểu cảm lạnh lùng của anh ta.
“Cậu ta không chết được đâu”
Xe lập tức đổi hướng, chạy như bay trên đường cao tốc.
Mặt Viên Thiển trắng bệch, cái quái gì đang diễn ra vậy?
“Sao không nói chuyện?” Half-blood ngồi cạnh Viên Thiển hơi nhíu mày, dáng vẻ ấy cứ như thú cưng nhà nuôi mấy ngày sau bỗng không nhận ra mình.
Viên Thiển vô thức rúc tới cạnh cửa, người lái xe ở đằng trước cười khẽ, nói bằng cái giọng lười biếng không tập trung chế giễu anh.
“Cậu sợ cái gì? Bọn tôi có hầm cậu lên ăn đâu”
“Lo lái xe đi”
“Cái cậu này chẳng nói năng gì, chắc không phải bị câm điếc đấy chứ”. Người lái xe một tay sờ gáy, một tay khác cầm vô-lăng.
Viên Thiển có thể thấy được từ trong kính quang lọc, hai tay người lái xe là màu xanh huỳnh quang, nói cách khác y cũng là Half-blood. Sinh vật ngoài hành tinh ký sinh ngay ở hai tay y.
Trời ơi, có phải thân phận của tất cả người chơi ở màn này đều là Half-blood, chỉ có mỗi mình anh là loài người yếu đuối không vậy!
Không phải Boss đều mạnh lắm hả?
Một tiếng “Rầm ——” vang lên trên đỉnh đầu, chấn động khiến Viên Thiển tí nữa hồn lìa khỏi xác!
Ngẩng đầu, đã thấy trần xe bị nện móp rõ rành rành.
Lốp xe ma sát với mặt đất, phát ra âm thanh chói tai.
Xe lái hình chữ S, Viên Thiển suýt nữa bị văng ra ngoài.
Mặt còn chưa đυ.ng vào cửa xe thì anh đã được kéo về.
Ban nãy bọn anh ở trên đường cao tốc đấy! Không phải ở trong nội thành, không thể nào có chuyện có vật gì đó rớt xuống từ nhà cao tầng được!
Âm thanh vật nhọn quẹt qua mặt kim loại vang lên, điều này khiến Viên Thiển nghĩ ngay tới nỗi sợ bị nhốt trong tủ thay đồ.
“Đừng sợ”. Đỉnh đầu truyền tới giọng nói trầm, lạnh lùng.
Viên Thiển bị ép vào lòng người đàn ông trẻ bên cạnh.
Anh có thể cảm giác cơ bắp toàn thân đối phương siết chặt, ở khoảnh khắc nào đó đột nhiên bùng phát, cánh tay hơi đẩy lên, ấn trần xe xẹp xuống về lại.
Đây là thứ sức mạnh gì!
Viên Thiển bị sốc!
Kẻ tập kích trên mui xe bị sức mạnh đó chấn động, rầm rầm ngã xuống.
Đây không phải người, mà là một con quái vật!
Răng nanh sắc bén, tứ chi lực lưỡng, xương đầu gần như phơi ra ngoài, lông trên người rụng sạch, vết thương toàn thân lồi lõm dữ tợn.
Hệ thống! Quái vật này là cái gì!
Hệ thống đáp: Động vật bị sinh vật ngoài hành tinh ký sinh được gọi là “quái thú”. Quái thú có thể bị Half-blood điều khiển.
Móng vuốt của con quái thú này bấu lấy cửa xe, cơ thể bị kéo lê trên đất.
“Xoay trái!”
Người đàn ông trẻ ôm Viên Thiển khẽ gầm một tiếng, người lái xe xoay vô-lăng, quái thú bị văng mạnh ra ngoài, đúng lúc bị xe tải xông tới đυ.ng mạnh! Nghiền cho tan tác!
Vừa kịp lúc.
Viên Thiển nuốt nước miếng, nhưng người ôm anh trong lòng không buông ra, trái lại càng ấn chặt hơn.
“Half-blood điều khiển con quái thú kia chắc chắn ở gần đây”
Năm phút cấm ngôn cuối cùng cũng hết, Viên Thiển mở miệng nói: “Rốt cuộc có bao nhiêu Half-blood muốn mạng tôi thế!”
Người lái xe phía trước châm điếu thuốc bằng một tay, cắn ngoài miệng, nói: “Cục cưng, hóa ra cưng không bị câm điếc à”.
Viên Thiển rất muốn đáp lại y “Mi mới câm điếc, cả nhà mi đều câm điếc”, nhưng cân nhắc đến hiện tại anh còn cần họ bảo vệ, chỉ có thể tiếp tục nín giận.
A Thâm ơi A Thâm! Rốt cuộc cậu có rơi xuống màn này không thế!
Hay là, người đàn ông trẻ bên cạnh chính là A Thâm?
Không thể thăm dò thân phận người chơi làm người ta cáu quá à, biết thế đã giao ước một ám hiệu với A Thâm rồi.
Kiểu kiểu “thiên vương cái địa hổ, bảo tháp trấn hà yêu (1)” ấy.
“Cái đệch…” Người lái xe cắn răng.
Phía trước là một đường hầm.
Từ kính quang lọc, Viên Thiển thấy được mấy con quái thú nằm sấp trên nóc đường hầm. Trước đó có xe tạt qua, bọn họ đều không ngẩng đầu, nên không có ai chú ý thấy quái thú trên nóc.
Một khi bọn họ tiến vào đường hầm, những con quái thú này sẽ nhảy xuống tấn công theo bầy.
Trong đường hầm chật hẹp, lại có xe khác, căn bản không tiện hành động.
Viên Thiển cho rằng bọn họ sẽ quay đầu, nhưng người đàn ông trẻ bên cạnh anh lại lạnh giọng: “Tiểu Vũ Mao, đổi chỗ cho tôi”.
“Được”
Hóa ra người lái xe tên là Tiểu Vũ Mao à?
Người đàn ông cúi đầu xuống, kề sát bên tai Viên Thiển nói: “Yên tâm, tôi sẽ không thịt người quen khiến cậu ngủm đâu”.
Nói xong, hắn liền vịn vào ghế ngồi, lưu loát tới vị trí phó lái, sau đó Tiểu Vũ Mao từ đằng trước chuyển ra chỗ ngồi phía sau.
Viên Thiển ngẩn người, hắn là A Thâm!
A Thâm đã từng đùa nếu như hắn và Viên Thiển rơi xuống cùng một màn, hắn sẽ xử lý Viên Thiển trước, thịt người quen.
“Cục cưng ơi, anh giai tới bảo vệ cưng nè”
Tiểu Vũ Mao cắn điếu thuốc, chui tới ngồi bên cạnh Viên Thiển. Y là một người trẻ tuổi đẹp trai, chắc bởi liên quan đến việc bị Angela ký sinh, giữa lông mày mang theo chút quyến rũ biếng nhác.
“Anh tên Tiểu Vũ Mao à?” Viên Thiển hỏi.
“Làm sao?”
“Chẳng hợp với bộ dạng của anh tí nào”. Viên Thiển đáp.
Tiểu Vũ Mao nở nụ cười.
“Anh tên là Trình Vũ”
“Dập thuốc lá đi”. Người đàn ông lái xe phía trước lạnh giọng nói.
Trình Vũ chậc một tiếng: “Ở đây có hút thuốc lá thụ động, cục cưng cũng chả viêm phổi được”.
Y dập tắt thuốc, ngoài miệng thì cười, nhưng càng gần đường hầm, ánh mắt y càng lạnh.