Chương 28
Ôn Dương dắt Viên Thiển đi tới trước mặt Trình Vũ, Ôn Dương lại ném cho y bao thuốc lá 555.
Trình Vũ cầm bao thuốc, ghét bỏ ném trả về: “Thuốc lá năm đồng một bao không đốt cháy nổi sinh mệnh của tôi”.
Ôn Dương cúi đầu, liếc mắt ra hiệu với Viên Thiển: “Đây là thật”.
Viên Thiển không nhịn được cười.
“Thì ra Trình Vũ ghét thuốc lá 555 à?”
“Trước đây đại ca của tụi anh cũng không hút 555 đâu. Kể từ khi chơi cái game này lại thành ra nghiện. Không hút thì cũng thích đặt ở mũi ngửi. Cậu nói coi có thần kinh không?”
“Cậu muốn chết hả?” Ôn Dương lạnh giọng hỏi.
“Không”
Viên Thiển không nhịn được hỏi: “Tại sao sau khi chơi game này rồi mới thích hút 555?”
“Anh đừng để ý đến cậu ta”. Ôn Dương trả lời.
Viên Thiển vẫn đầy nghi hoặc, anh cứ cảm thấy đáp án này rất quan trọng.
Anh nhớ có một lần gặp A Thâm trên sân thượng, A Thâm bảo rằng thuốc lá 555… là loại người yêu hắn thích hút…
Giây phút ấy, trái tim Viên Thiển như bị thứ gì đó đυ.ng một cái, tiếp đó bắt đầu nảy bình bịch điên cuồng.
Ngay cả bản thân suýt nữa va vào cọc tiêu cũng không nhận ra.
Ôn Dương hạ thấp người, tay đúng lúc chặn ở đầu gối Viên Thiển, tránh cho anh đạp phải cọc tiêu mà ngã sấp mặt xuống đường.
“Anh đang nghĩ gì vậy?”
Ôn Dương chậm rãi đứng thẳng dậy.
Khoảnh khắc chạm mắt với Ôn Dương, Viên Thiển lập tức cảm thấy khắp nơi nóng lên, vội vã quay mặt ra chỗ khác.
“Không… không có gì…”
“Đi thôi, chúng ta cùng thưởng thức màn biểu diễn của Đàm mập run rẩy nào”. Trong nụ cười của Trình Vũ có mấy phần xấu xa.
Ôn Dương nâng tay lên, đầu ngón tay vỗ nhẹ một cái vào gáy Viên Thiển.
“Đi nào”
Viên Thiển sờ lên nơi bị vỗ, mau chóng đi theo.
Lúc này Đàm Địch đang ngồi trong RV của họ, vừa thuận khí vừa uống Yakult.
Gọng kính của anh ta bị nứt, không biết tìm đâu ra băng dính quấn một vòng, treo trên lỗ tai.
“Xong chưa hả Mập? Một đống Yakult bị cậu uống sạch cả rồi”. Trình Vũ trực tiếp nhấc chân đạp một cái lên ghế.
Đàm Địch bị dọa cho sợ chết khϊếp, Yakult trong tay suýt nữa rơi xuống.
“Mấy người… mấy người không hiểu được nỗi sợ khi bị quái thú mang đi đâu…”
“Muốn mua thêm donut cho cậu không?” Trình Vũ cong khóe miệng hỏi.
“Được hả?” Đàm Địch ngẩng đầu lên.
“Tôi mua một trăm cái, nhét vào, cho cậu chết nghẹn”. Trình Vũ lạnh lùng bảo.
“Được rồi, Đàm Địch, cậu chỉ là một người bình thường, mấy phút là ngủm củ tỏi. Thức thời thì hợp tác với chúng tôi. Bằng không bất kể là trung tâm kiểm soát, hay là ‘cha Half-blood’, đều muốn mạng cậu”. Trần Liễm hiếm khi nói dài như thế, rất có sức uy hϊếp.
“Tôi hợp tác với các cậu! Tất nhiên là tôi hợp tác với các cậu rồi! Cơ mà… có phải các cậu hiểu lầm gì rồi không?” Đàm Địch nâng kính mắt lên chút.
“Hiểu lầm gì?” Ôn Dương hạ ghế xuống, nhưng không ngồi, mà để Viên Thiển ngồi, lấy một chai coca từ trong ngăn tủ bên cạnh Đàm Địch, đưa cho Viên Thiển.
Đàm Địch ngớ ra: “Có cả coca nữa cơ à?”
“Lại nói nhảm?” Ôn Dương nghiêng mặt sang, tầm mắt lạnh lùng rơi trên người Đàm Địch.
Toàn thân Đàm Địch khẽ run rẩy, chỉ kém không quỳ xuống trước mặt Ôn Dương.
“Thật ra… thật ra ‘cha Half-blood’ vẫn ở trung tâm kiểm soát!”
“Hả?” Viên Thiển ngẩn người, “Chuyện này là sao?”
“Nói một mạch đi. Bây giờ không phải kể chuyện ma, không cần tạo bầu không khí nhử nhử trêu ngươi”. Ánh mắt của Ôn Dương dữ tợn hơn.
Đàm Địch bị hắn nhìn mà suýt cà lăm.
“’Cha Half-blood’ là nghiên cứu viên, cậu ta là con người đầu tiên bị Angela ký sinh. Lúc mới bắt đầu ký sinh, suy nghĩ của cậu ta vẫn chưa bị Angela chiếm giữ hoàn toàn, cậu ta đã muốn tự sát. Chỉ cần cậu ta chết, Angela trong cơ thể cậu ta cũng không sống nổi”
Đàm Địch trông mong nhìn chai coca trong tay Viên Thiển, nuốt nước bọt.
Viên Thiển đưa coca qua, Ôn Dương lại dùng ngón tay chặn lại: “Em mở cho anh, anh uống một mình đi”.
Trình Vũ nở nụ cười, cầm một chai khác cho Đàm Địch.
“Không mở hộ hả?” Đàm Địch hỏi ngu.
“Muốn tôi cho cậu u đầu mẻ trán không?” Trình Vũ hỏi.