Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


Chương 13

Thế nên A Thâm cũng là tester closed beta! Tuyệt quá rồi!

“Xem sự ăn ý giữa anh và em đã. Với cả chúng mình không nhất định có thể ở cùng một màn, bởi vì sau khi tiến vào hệ thống, màn phải đối mặt là ngẫu nhiên”

“Anh ơi, nói cho em ID của anh trong game đi”

“Không nói cho cậu”. Thật ra Viên Thiển không muốn A Thâm biết mình sẽ giữ nguyên ID người chơi, chắc chắn sẽ bị người này cười nhạo.

“Cậu thì sao? Cậu định đặt tên nhân vật là gì?”

“Ừm… Em cũng không nói cho anh đâu”. A Thâm sán lại gần Viên Thiển, đáy mắt mang theo sự xảo quyệt, lại bất thình lình nằm về gối.

“Ê, thằng nhóc thối…”

“Dù sao nếu em mà gặp được anh trong game, em chắc chắn có thể nhận ra, rồi sẽ cược cả tính mạng để bảo vệ anh”

A Thâm nhìn Viên Thiển, trong ánh mắt mang theo ý cười, mà dưới ý cười ấm áp đó, Viên Thiển có thể cảm giác được một sự kiên định.

“Game thôi mà. Bản thân cậu có thể an toàn qua màn là được…”

“Trong hiện thực, nào có nhiều sóng to gió lớn, khiến em không tiếc mạng sống vì anh thế chứ?” A Thâm cười nói.

Giống như sống chết với hắn mà nói thật sự là chuyện nhỏ.

“Cậu không muốn tấm séc kia à? Nhiều người chơi vì để qua màn mà giở mọi thủ đoạn lắm”

“Lời bùi tai ai mà chả biết nói chứ. Có phải anh muốn nghe em nói ——trên đời luôn có thứ quan trọng hơn tiền không? Nhưng tiền có thể khiến người ta có nhiều cơ hội lựa chọn hơn”. A Thâm nói.

“Thế những lời không bùi tai thì sao?”

“Không bùi tai thì là nhiều người đoạt tấm séc, ngay cả nhân tính cũng không cần như thế, cái chuyện tốt đánh vỡ đầu mới đến lượt này em chắc chắn không có phần rồi. Đã thế, em thà lựa chọn chơi vui vẻ còn hơn”

Nói xong, A Thâm hất cằm lên: “Cho em ngủ thêm một lát nữa nha”.

“Không đúng… Nếu như chúng ta thật sự có thể rơi xuống cùng một màn, thì tôi phải làm sao mới nhận ra cậu đây?”

“Em sẽ là người đầu tiên xử lý anh. Thịt người quen (1) đó. Cái lúc anh game over, chẳng phải sẽ biết em là ai sao?”

“Ái chà cái thằng nhóc nhà cậu! Còn thịt người quen nữa chứ!” Viên Thiển lại muốn đi nhấc chăn.

Ai dè A Thâm trực tiếp ôm lấy Viên Thiển, dùng sức vòng một cái, Viên Thiển bị quăng lên giường, chăn phủ trên người, A Thâm cách chăn đè lên người Viên Thiển.

“Anh à! Em biết anh lớn tuổi sẽ không cao nữa! Em ngủ đủ vẫn có thể cao lên được!”

“Thằng nhóc thối! Cậu nói gì cơ!”

“Ngủ đi, ngủ đi!”

Viên Thiển vất vả lắm mới chui ra khỏi chăn, lại thấy A Thâm nằm nhoài trên người anh, mặt dán vào l*иg ngực anh, chỉ có thể thấy cái trán, tên này lại ngủ rồi.

“Cậu là heo hả?”

Ai dè tên này còn khụt khịt hai tiếng.

“Heo vẫn phải ăn cơm đấy! Cậu ngay cả cơm cũng chẳng ăn!”

A Thâm cũng là một trong những tester, điều này khiến Viên Thiển bỗng rất chờ mong màn tiếp theo.

Giống như ngoài việc tìm bug trong game, lại có chuyện cực kỳ quan trọng khác.

Thứ hai lúc đi làm, Viên Thiển thấy được thông báo của tập đoàn, đó chính là sa thải cựu phó giám đốc Lương của bộ phận tài chính, cũng bàn giao cho ban ngành liên quan giải quyết.

“Anh Thiển, anh không biết cái gã phó giám đốc Lương này xấu xa độc ác thế nào đâu. Sau khi gã nhậm chức, tất cả dự án qua tay gã đều bị gã ăn chặn một lượt! Gã mua cho con trai Lương Hạo mấy căn biệt thự, ngay cả con gã thi đại học cũng mời gia sư giá trên trời! Nghe bảo thành tích của con gã khá lắm, nhưng tính nết thì nát khủng khϊếp, thường xuyên bắt nạt bạn ở trường!”

Sao mà Viên Thiển càng nghe càng cảm thấy Lương Hạo giống Lương Ngạo Thiên anh từng gặp trong màn «Chinh phục thi đại học» nhỉ?

“Còn nữa, thằng con Lương Hạo của gã đăng ký làm tester closed beta, gã liền bỏ ra một số tiền lớn mua hai slot!”

“Sao lại hai slot? Gã và con cùng chơi à?” Viên Thiển không hiểu hỏi.

“Không không, gã vì để con trai chơi vui vẻ, đặc biệt mua slot cho bạn học của con trai! Chơi game cũng không quên mang theo vệ sĩ, đúng là nghiện!”

Viên Thiển càng nghĩ càng thấy Lương Hạo chính là Lương Ngạo Thiên, Trần Trấn chính là slot khác phó giám đốc Lương mua.

“Tập đoàn mình bắt đầu thanh tra nội bộ rồi, tất cả những kẻ từng qua lại với phó giám đốc Lương đều ngã ngựa hết. Đúng là hả lòng hả dạ quá!”

Ngay lúc này, một tin tức khác khiến bộ phận Viên Thiển phụ trách nhốn nháo.

Đó chính là bọn họ đạt được hợp tác với bên Đức!

Vào Khôi Khoát Thiên Hạ lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Viên Thiển tràn ngập cảm giác thành tựu.

Mà thông báo của bộ phận nhân sự lại tới.

“Anh Thiển! Anh thăng chức rồi! Từ quản lý cấp cơ sở lên quản lý cấp trung đấy!”

“Đó là chuyện đương nhiên, anh Thiển của chúng ta giải quyết được đối tác bên Đức đâu ra đấy, sao có thể không thăng chức được”

“Đi theo anh Thiển có cơm ăn ha!”