Thăng Chức Toàn Diện (Q3)


 Chương 7

“Cần tôi giúp cậu không, bạn học Lương Ngạo Thiên?” Trang Mộng nói bằng ngữ điệu không lên xuống.

Lương Ngạo Thiên cắn chặt hàm, rốt cuộc bước đi.

Hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại bị đào thải!

Màn này, nguyên bản như được làm riêng cho hắn, hắn vẫn luôn là hạng nhất khối, thế nhưng lại bị đào thải?

Hắn đi về phía trước một bước, chung quanh đều là ánh mắt phấn khởi, bọn họ đang chờ hắn rơi xuống từ chỗ cao.

Lương Ngạo Thiên nắm chặt tay, hắn tràn đầy sự thù hận nhìn về phía Viên Thiển.

Đều tại kẻ này!

Từ sau khi kẻ này tới, tất cả đều thay đổi!

Đầu tiên là Dạ Hàn xa lánh hắn, đứng ở bên Viên Thiển. Tiếp đó là trong trung tâm thi đấu, kẻ này giành hạng nhất. Trần Trấn lại bị nó đánh đến không dám online, ngay cả Vương Chí và Lâm Giang cũng không thấy đâu.
Nếu tao mà không thể qua màn, mày tưởng mày có thể qua chắc?

Nhìn vẻ mặt của Lương Ngạo Thiên, Cảnh Thanh bỗng nhận ra gì đó.

Lương Ngạo Thiên muốn tố giác Viên Thiển với quan chấp hành!

“Viên Thiển! Khiêu chiến quan chấp hành!” Cảnh Thanh cao giọng nói.

Chỉ cần Viên Thiển khiêu chiến thắng quan chấp hành Trang Mộng, vậy thì có thể lập tức thay thế vị trí của Trang Mộng.

Thí sinh không có quyền tố giác quan chấp hành, chỉ có quan chấp hành có thể tố giác và điều tra quan chấp hành khác.

Không cần nghĩ nhiều, Viên Thiển lập tức hiểu ý Cảnh Thanh.

Bên tai quan chấp hành Trang Mộng vang lên thông báo của hệ thống: Thí sinh Viên Thiển, đề xuất battle với quan chấp hành Trang Mộng.

Ngay lúc đó, Lương Ngạo Thiên muốn mở miệng, lại nghe thấy hệ thống nhắc nhở, thí sinh Dạ Hàn đề xuất battle với hắn lần nữa, muốn ngăn Lương Ngạo Thiên tới khi battle giữa Viên Thiển và Trang Mộng kết thúc.
Cả phòng học đều sợ ngây người.

Xảy ra chuyện gì vậy?

“Viên Thiển thế mà đề xuất battle với quan chấp hành?”

“Nhưng quan chấp hành chẳng phải cũng thi đỗ đại học mới được đảm nhận ư!”

“Viên Thiển điên rồi! Cho dù không khiêu chiến quan chấp hành, bằng thực lực của anh ta cũng nhất định có thể thi đỗ đại học mà!”

Trang Mộng dường như cũng không ngạc nhiên với chuyện này, mà mỉm cười sửa lại ống tay áo.

Động tác này khiến ấn đường Cảnh Thanh nhíu lại.

“Cậu sẽ hối hận vì đã đề nghị anh ta khiêu chiến tôi”. Trang Mộng nhẹ nhàng đè vai Cảnh Thanh.

“Cậu dám”. Cảnh Thanh cắn răng nghiến lợi nói.

“Ở đây, đương nhiên là tôi dám”

Trang Mộng xoay người lại, cười nói: “Thí sinh Viên Thiển, khiêu chiến quan chấp hành Trang Mộng, hiện tại bắt đầu”.
Lúc này, Lâm Tử vội vã chạy tới, ngồi phịch xuống: “Sao rồi? Tôi mới nghe bảo Dạ Hàn đánh Lương Ngạo Thiên tới mức bị đày tới Trái Đất! Ớ… Sao Viên Thiển lại battle với Trang Mộng rồi?”

Vẻ mặt của Cảnh Thanh xuống tới điểm đóng băng.

“Sao… Sao thế?” Lâm Tử nuốt nước miếng, cứ cảm thấy đã xảy ra chuyện gì đó rất ghê gớm.

“Mày nhìn kỹ động tác chỉnh ống tay áo của Trang Mộng đi”. Cảnh Thanh nói.

“Tao… Tao… Đệch… Hắn chắc không phải là…”

Nửa câu sau của Lâm Tử trực tiếp bị hệ thống game chặn.

Hệ thống: Cảnh cáo người chơi Lâm Tử, thăm dò thân phận của quan chấp hành Trang Mộng, trừ 10 điểm.

Trang Mộng chắc không phải CFO (1) mới nhậm chức của Khôi Khoát Thiên Hạ chứ!

Tên này đếm tiền đỉnh lắm, còn lợi hại hơn cả máy tính.

Viên Thiển khởi xướng battle, Trang Mộng nghênh chiến, có quyền lựa chọn phạm vi battle.

Mà phạm vi y lựa chọn, là toán học.

Lâm Tử bụm kín mặt mình: “Xong”.

“Không sao. Khiêu chiến thất bại cũng không sợ. Nếu Viên Thiển thua, tao sẽ khiêu chiến Trang Mộng”

Biểu cảm lạnh lùng của Cảnh Thanh giống như đã quyết tâm đưa ra quyết định nào đó.

Bắt đầu từ đề đầu tiên, hai người đã tiến vào tranh đấu gay gấn.

Từ hàm số đến hình học không gian rồi lại tới bất đẳng thức, từ xác suất đến tập hợp, rồi cuối cùng lại tới đủ loại tính toán chồng chất phức tạp khác.

Vậy mà Viên Thiển cắn Trang Mộng rất chặt.

“Trời, Viên Thiển đỉnh quá! Thế mà không tụt sau quan chấp hành bao nhiêu!”

“Tụt sau thì cũng là tụt thôi! Một khi thua là sẽ bị đưa về Trái Đất đấy!”

“Căng quá! Căng quá! Tôi hy vọng Viên Thiển có thể thắng! Có gan khiêu chiến quan chấp hành đều là anh hùng!”

Lúc này ngón tay Cảnh Thanh nắm rất chặt.

Lâm Tử ở bên nhỏ giọng nói: “Mày với…à không phải, với Trang Mộng, ai giỏi toán hơn?”

“Trang Mộng”. Cảnh Thanh không hề miễn cưỡng đáp.

Nếu một người muốn thắng liên tiếp, bước đầu tiên chính là phải thừa nhận thực lực của đối thủ.

“Thế…mày với Viên Thiển, ai giỏi toán hơn?” Lâm Tử lại hỏi.

“Viên Thiển. Mày không nghĩ xem anh ấy học ở đâu?” Cảnh Thanh hơi thả lỏng một chút.

Nghĩ lại, may là Trang Mộng chọn toán, Viên Thiển cũng giỏi toán!

Nếu mà là hóa thì Viên Thiển đã chết rồi.

Cuối cùng đã tới đề hàm số cuối cùng, chỉ là đề bài cho phức tạp khiến người khác nhìn mà muốn nổ đầu.

Nhưng Viên Thiển không làm bài, mà gần như dùng tất cả điểm người chơi, đổi đáp án của đề này!

Khi Viên Thiển hoàn thành trước một bước, trên mặt Trang Mộng lộ vẻ kinh ngạc.

Cả phòng học xôn xao.

“Đờ mờ! Viên Thiển thế mà trực tiếp đổi đề cuối!”

“Nhưng điểm của đề cuối chắc chắn rất cao! Làm sao Viên Thiển tích góp được nhiều điểm thế!”

Lúc này, bên tai Viên Thiển đã vang lên nhắc nhở của hệ thống: Chúc mừng thí sinh Viên Thiển thành công thăng cấp thành quan chấp hành. Mời quan chấp hành Viên Thiển tới báo cáo với hệ thống Thiên Khuyết.

Mà Trang Mộng thì nhận được nhắc nhở của hệ thống: Quan chấp hành Trang Mộng giáng cấp thành thí sinh bình thường, có hiệu lực ngay lập tức.

“Đỉnh vãi chứ! Thế mà…dùng luôn điểm người chơi để đổi đáp án đề cuối cùng”. Lâm Tử khó có thể tin nhìn về phía Cảnh Thanh.

Cảnh Thanh đầu tiên là cúi đầu, tiếp đó bả vai bắt đầu rung rung.

“Ha ha… Ha ha ha…”

Cậu cười.

Mà lại cười đến chẳng có chút hình tượng nào.

Lâm Tử choáng váng, đây là lần đầu cậu ta thấy Cảnh Thanh cười như thế.

Trang Mộng đi tới trước mặt Viên Thiển, thu hồi tất cả biểu cảm, trừ nụ cười mỉm.

“Chúc mừng cậu, đã thắng tôi”. Trang Mộng vươn tay về phía Viên Thiển.

Viên Thiển đang định bắt, Cảnh Thanh lại kéo anh tới cạnh mình, mở miệng nói: “Đừng bắt tay với hắn. Không cần thiết”.

Trang Mộng cũng không tức giận, ngữ điệu bình thản như cũ.

“Cậu lợi hại lắm, battle với quan chấp hành, dù chỉ đổi đáp án một đề, cũng cần điểm người chơi với giá trên trời”

“Điểm người chơi, không phải là nên dùng ở chỗ cần thiết sao?” Viên Thiển đáp.

“Nhưng, trở thành quan chấp hành cũng không có nghĩa là từ giờ trở đi cậu sẽ có cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn”

Trang Mộng nói một cách sâu xa.

Có phi hành khí lượn qua bên ngoài cửa sổ phòng học của họ, toàn bộ không gian bởi vì luồng không khí của phi hành khí mà phát ra tiếng rung nhỏ.

Đây là đang nhắc nhở Viên Thiển, anh phải đi báo cáo với máy chủ Thiên Khuyết.

Tất cả bạn học đều nhìn Viên Thiển, ngẫu nhiên có mấy phần ghen tị, nhưng phần lớn đều là sùng bái.

Có người bắt đầu vỗ tay, là cái cậu to con trước đây từng nghe Viên Thiển giảng kho đề hình học không gian: “Vỗ tay cho siêu nhân Viên Thiển của Thiên Khuyết III chúng ta nào! Anh ấy là đại thần đầu tiên luyện đề cho chúng ta đấy!”

“Đúng thế! Chúc mừng anh! Anh thuận buồm xuôi gió nhé!”

“Chờ tụi tui tới tìm anh nha!”

“Nếu lần thi tháng sau anh là giám thị, nhất định phải thả cho mọi người một con đường sống đấy!”

Khoảnh khắc này, Viên Thiển lại có nhiều cảm xúc đan xen.

Ở trong hiện thực, anh chùi đít cho nhiều thực tập sinh thế, làm việc cho nhiều lãnh đạo thế, mà chưa một lần được nhiều tiếng vỗ tay nhiệt liệt vây quanh như bây giờ.

Phải biết là Trang Mộng không sử dụng điểm người chơi, tất nhiên có khả năng điểm của y không đủ. Thế nhưng đề cuối cùng anh thắng y, hoàn toàn là lợi dụng quy tắc đổi điểm người chơi của game này mà thôi.

Nhưng lại không có ai chất vấn anh, cũng chẳng có ai mỉa mai, rất nhiều người đều mong đợi anh có thể thành công qua màn.

“Đi thôi. Bảo vệ tốt bản thân mình”. Cảnh Thanh nói.

Viên Thiển vẫn chưa tha thứ cho Cảnh Thanh, cúi đầu xuống lạnh giọng nói: “Cậu có thể khiêu chiến với tôi…”

Chỉ cần Cảnh Thanh khiêu chiến Viên Thiển, Viên Thiển cố ý thua, như vậy Cảnh Thanh có thể lấy thân phận quan chấp hành nhập thông tin sinh học của mình vào hệ thống Thiên Khuyết, nhiệm vụ qua màn của họ sẽ hoàn thành!

Từ nay về sau không còn liên quan nữa!

Cảnh Thanh bất thình lình kéo Viên Thiển, cánh tay vòng qua cổ anh, dựa vào tai anh nói khẽ: “Không cần. Anh chờ em là được. Với cả…xin lỗi”.

Viên Thiển căn bản không ngờ cậu sẽ nói xin lỗi, ánh mắt Cảnh Thanh trầm lắng mà nghiêm túc.

Cậu nhìn về phía Trang Mộng: “Này, trong đám quan chấp hành khác, có ai diêm dúa lẳиɠ ɭơ không?”

Lâm Tử ở một bên không nhịn được ho lụ khụ.

Trang Mộng trực tiếp tảng lờ câu hỏi này, ngoắc ngón tay với Viên Thiển: “Hai ta đổi đồng phục cho nhau, đừng lãng phí điểm thi tháng để mua”.

“Không đổi”. Cảnh Thanh trực tiếp trả lời thay Viên Thiển, “Đồng phục của anh ấy đều là của tôi”.

Trang Mộng thở dài, “Trong các quan chấp hành thật sự không có ai diêm dúa lẳиɠ ɭơ hết. Nói về lẳиɠ ɭơ, còn ai có thể lẳиɠ ɭơ hơn cậu chứ?”

Lâm Tử cực kỳ tán đồng liều mạng gật đầu.

Lúc này, Dạ Hàn đi ra khỏi battle, Lương Ngạo Thiên đã là lợn chết không sợ bỏng nước sôi.

“Viên Thiển, mày dám khiêu chiến quan chấp hành! Mày tự tìm chết…”

Khi Lương Ngạo Thiên trông thấy dáng vẻ Trang Mộng đã thay đồng phục trắng xanh, sững cả người.

Lâm Tử ở bên cạnh ôm cánh tay run lẩy bẩy.

Trang Mộng xua tay nói: “Thắng bại là chuyện thường nhà binh. Chí ít tôi vẫn là thí sinh, trở lại vị trí quan chấp hành là chuyện sớm muộn”.

Dạ Hàn ấn vai Lương Ngạo Thiên: “Nhưng cậu rời khỏi đây lại là kết cục đã định”.

Lúc này, bên tai Viên Thiển vang lên nhắc nhở của hệ thống: Quan chấp hành Viên Thiển, xin hãy đưa thí sinh Lương Ngạo Thiên trở về Trái Đất.

Viên Thiển nhìn Lương Ngạo Thiên, hờ hững nói: “Thí sinh Lương Ngạo Thiên, xin mời”.

Lương Ngạo Thiên vẫn đắm chìm trong chấn động Viên Thiển vậy mà thắng Trang Mộng.

“Cút nhanh đi! Đừng có ảo tưởng nữa!”

“Đúng đấy! Mày có chết dí ở đây cũng chả làm được gì đâu!”

Những thí sinh đã từng bị Lương Ngạo Thiên ức hϊếp, hiện tại đều ngóng trông hắn mau mau biến đi.

“Đi đi, không có ai mong cậu ở lại đâu”. Dạ Hàn mở miệng.

Lương Ngạo Thiên cắn răng nói với Viên Thiển: “Vậy thì phiền quan chấp hành Viên Thiển khiêng tôi ra ngoài!”

Vừa dứt lời, Lương Ngạo Thiên đã ngã gục xuống tại chỗ.

Logout ngay luôn!

Viên Thiển hoàn toàn không ngờ sẽ phát sinh tình huống như vậy, ngẩn người ra đấy.

Dạ Hàn cũng sờ cằm: “Đây là…muốn logout sớm nhỉ”.

“Các bạn học! Chúng ta cùng tiễn Lương Ngạo Thiên một đoạn đường nào!”

To con vung cánh tay hô lên, những học sinh khác cùng tiến tới, vây Lương Ngạo Thiên lại.

Viên Thiển bị bọn họ xô đẩy, lảo đảo ra sau, vậy mà trực tiếp ngồi trên người khác!

“Xin lỗi quá…”

Anh vừa định đứng lên, đối phương đã ôm chặt lấy anh.

“Không sao. Anh muốn ngồi thì ngồi”

Là Cảnh Thanh.

Lương Ngạo Thiên cũng không biết bị giẫm bao nhiêu cái, sau đó bị nhấc lên, trùng trùng điệp điệp mang ra khỏi phòng học, ném vào trong phi hành khí.

“Tôi đi đây”

“Xin anh đừng giận em… Xin anh vẫn nhớ đến em”

Trán Cảnh Thanh tì trên lưng Viên Thiển, nói khẽ.

Viên Thiển nhíu mày, dùng sức muốn đẩy cánh tay Cảnh Thanh ra, nhưng tên này quá khỏe.

“Viên Thiển, anh phải nhớ…có lẽ nơi này đối với anh mà nói, chỉ là một phần không đáng kể trong cuộc sống. Nhưng mà anh đối với em… quan trọng hơn bất cứ chuyện gì”

Cảnh Thanh chậm rãi buông tay ra.

Viên Thiển ngẩn người.

Anh đi tới cửa phòng học, vẫn không nhịn được quay đầu.

Anh trông thấy Cảnh Thanh ngồi ở đó, nhìn bóng lưng anh.

“Sau này…”

“Sau này không gặp lại”. Viên Thiển rất bình tĩnh nói.

Anh bước nhanh hơn, tiến vào phi hành khí.

Nắm tay Cảnh Thanh từng chút một siết chặt, mắt hơi ửng hồng.

Lâm Tử dùng cùi chỏ thúc Dạ Hàn một cái: “Lần này ông đã hài lòng chưa? Tôi thấy nó bị Viên Thiển lạnh nhạt đến sắp khóc rồi kia kìa”.

“Đáng đời chứ sao nữa, nó thuận buồm xuôi gió lâu quá, con thuyền này cuối cùng cũng bị nó làm cho rỉ nước”

Bên trong phi hành khí còn có một quan chấp hành khác, anh ta vươn tay về phía Viên Thiển, mỉm cười nói: “Chào mừng cậu Viên Thiển, tôi là cộng sự mới của cậu”.

Ngữ điệu công thức hóa, không có gì ngạc nhiên.

Đây chắc là NPC nhỉ.

“Chào anh”

Phi hành khí bay về phía Trái Đất, Viên Thiển hết sức nghiêm túc nhìn tất cả chi tiết quan chấp hành kia điều khiển phi hành khí, nhớ cho kỹ.

Khi bọn họ đáp xuống một vùng nham thạch mênh mông, Lương Ngạo Thiên bị ném ra.

Lúc phi hành khí cất cánh, Viên Thiển đã thấy một dã thú chạy như bay về phía Lương Ngạo Thiên.

Hiển nhiên, Lương Ngạo Thiên phải logout thật sự.

Phi hành khí trở về địa điểm xuất phát, vào khu vực trung tâm của trạm không gian, sau khi tiếp nhận, cửa khoang mở ra.

Viên Thiển đi ra, mỗi khi đi qua một trạm kiểm soát, cộng sự quan chấp hành của anh đều sẽ nghiệm chứng thông tin sinh học, rốt cuộc dẫn anh tới trước kho số liệu sinh học.

“Mời cậu nhập thông tin sinh học”

Một cánh cửa mở ra với anh.

Viên Thiển đi vào, sau khi cửa đóng lại, vô số đường sọc quét qua người anh, cảm giác ngay cả chiều dài từng sợi tóc của anh đều trở thành số liệu sinh học.

Trang Mộng thay thế Viên Thiển, ngồi ở chỗ của anh.

“Trang Mộng, có một nguyên tắc tôi vẫn mong cậu nhớ kỹ”. Cảnh Thanh mỉm cười nhìn về phía y.

“Ồ?”

“Kẻ thuận tôi thì sống, nghịch tôi thì chết”. Cảnh Thanh trả lời.

Ngón tay Trang Mộng run nhẹ.