Phúc Tinh Trời Sinh


Chương 1

Ngày Tết đến, bố mẹ đưa tôi lên chuyến xe cuối cùng về quê.

Tôi khóc lóc ầm ĩ không muốn đi, bố mẹ không còn cách nào khác đành phải đưa tôi xuống xe.

Tối hôm đấy, chiếc xe đó gặp tainan.

Bố mẹ tôi sốc luôn rồi.

01

Lúc tôi bị bỏ rơi, tôi đã được ba tuổi, đã có những ký ức mờ nhạt.

Tôi nhớ lúc đó là mùa đông, người mẹ vốn luôn lạnh lùng với tôi bỗng nhiên cười và ôm tôi, hỏi tôi có muốn đi công viên giải trí không.

Tôi vô cùng vui mừng, liền theo mẹ ra khỏi nhà, bà còn lần đầu tiên mua cho tôi một cây kẹo hồ lô, bảo tôi đợi ở cổng công viên giải trí, còn bà đi mua vé.

Tôi đợi mãi, đợi đến khi ăn hết cả kẹo hồ lô, trời cũng tối sầm lại nhưng mẹ vẫn không quay về.

Lúc đó đang giữa mùa đông giá rét, tôi lạnh đến mức tay chân tê cứng, vừa sợ hãi vừa hoảng loạn khóc gọi mẹ.

Xung quanh có nhiều người chỉ trỏ tôi nhưng không ai nói chuyện với tôi, tôi vừa khóc vừa hét:

“Mẹ ơi, mẹ đang ở đâu? Con không ăn kẹo hồ lô nữa, cũng không đi công viên giải trí nữa, mẹ đừng bỏ con!”

Nhưng chẳng ai đáp lại.

Nói thật là rất kỳ lạ, lúc đó tôi mới ba tuổi nhưng đã mơ hồ nhận ra mẹ tôi không phải đi lạc, mà là bà đã bỏ rơi tôi.

Bởi vì mẹ tôi thực sự rất ghét tôi, thậm chí là căm thù tôi.

Vì nhà đã có chị gái, mà tôi lại là con gái, sự ra đời của tôi đã phá hỏng giấc mơ sinh con trai của mẹ tôi. Từ khi tôi chào đời, mẹ đối xử với tôi như kẻ thù, thường xuyên đánh mắng tôi, nhiều lần không cho tôi ăn cơm.

Tôi vô cùng bất lực, đứng giữa đường không biết phải làm sao, tôi hầu như chưa từng có cơ hội ra ngoài, hoàn toàn không nhớ đường về nhà.

Ngay lúc tôi khóc đến khản giọng, một người phụ nữ mặc áo bông vội vã đi tới, ngồi xổm xuống ôm lấy tôi, cởi áo khoác của bà ấy phủ lên người tôi.

Chiếc áo bông vẫn còn hơi ấm của bà ấy, thực sự rất ấm áp.

Tôi nức nở trong vòng tay bà ấy, khẽ nói:

“Dì ơi, mẹ con bỏ con rồi…”

Lúc đó, mẹ nuôi của tôi vẫn nghĩ tôi là một đứa trẻ không hiểu chuyện nên nói bậy, bà ấy tức giận dẫn tôi đến đồn cảnh sát, thông qua tên của tôi để tìm ra mẹ đẻ của tôi, rồi dẫn tôi về nhà.

“Con của nhà chị bị lạc rồi, sao làm bố mẹ mà lại có thể ngồi yên ở nhà được vậy?” Mẹ nuôi thấy mẹ tôi lững thững bước ra mở cửa, có chút tức giận.

Mẹ tôi nhìn thấy tôi, phản ứng đầu tiên là nhíu chặt mày, mắng mẹ nuôi tôi một câu:

“Chó bắt chuột, lo chuyện bao đồng, liên quan gì đến cô?”

Câu nói này khiến mẹ nuôi tôi hiểu ra, mẹ tôi quả thật đã cố tình vứt bỏ tôi.

Bà ấy cãi nhau với mẹ tôi vài câu, nhưng mẹ tôi nhất quyết không chịu nhận tôi về, bà ấy tức giận quá liền buông một câu:

“Đứa trẻ ngoan như vậy mà cô không muốn, vậy để tôi nuôi!”

Nói xong, bà ấy ôm tôi bỏ đi. Nhưng lúc đó bà ấy cũng mới hơn hai mươi tuổi, trong nhà đã có một đứa con trai ruột, khi bế tôi về, trong lòng cũng lo lắng, sợ chồng không đồng ý.

Bố nuôi tôi lúc đầu cũng giật mình, nhưng vừa nhìn thấy tôi, ông ấy đã mềm lòng, đẩy tôi đến bên bếp lò, cho tôi uống nước nóng:

“Đứa bé nhỏ thế mà tay đã bị tê cóng đến mức này, thật là nghiệp chướng.”

Ông ấy cúi đầu suy nghĩ một lúc, cuối cùng thở dài: “Đã mang về rồi thì không thể vứt đi nữa, để anh nghĩ cách, làm hộ khẩu cho con bé.”

Vì muốn có con trai, suốt ba năm sau khi ra đời, mẹ ruột tôi không làm hộ khẩu cho tôi. 

Vì vậy, sau khi bố nuôi tôi vét sạch tiền trong nhà, lại vay thêm một khoản từ bà nội, nộp phạt xong thì tôi mới được đưa vào hộ khẩu gia đình.

Ban đầu, tôi tên là Lưu Chiêu Đệ, bố ruột tôi tên Lưu Phúc Tài, mẹ ruột tôi tên Trương Hồng Diễm.

Sau đó, tôi có tên mới, Lục An An.

Vì bố mẹ nuôi hy vọng tôi sẽ bình an.

Quá trình hòa nhập vào gia đình mới rất suôn sẻ, vì cả đời họ không có con gái, cháu nội cũng toàn là con trai, ông bà nội bất ngờ lại rất thích tôi, đặc biệt là bà nội. Bà ấy nói khuôn mặt tròn trịa của tôi nhìn rất có phúc nên rất cưng chiều tôi.

Anh trai Lục Thần của tôi cũng rất quý tôi, anh ấy luôn muốn có một đứa em gái. Mặc dù chỉ lớn hơn tôi một chút nhưng anh ấy luôn cư xử như một người lớn, vô cùng chiều chuộng tôi.

Ở nhà mới, lần đầu tiên tôi được ăn đùi gà, mặc quần áo mới và cũng được đi chơi ở công viên giải trí.