Phúc Tinh Trời Sinh


Chương 33

Đến lần làm trực nhật tiếp theo, Khương Ngọc lại lặp lại chiêu cũ.

Tôi vẫn tự mình làm xong hết, sáng hôm sau liền đi tìm giáo viên chủ nhiệm.

Giáo viên chủ nhiệm thấy tôi đến thì hơi ngạc nhiên, sau đó nở nụ cười tươi: “Nam Nam à, có chuyện gì vậy?”

Tôi có chút khó xử: “Cô ơi, em và Khương Ngọc cùng làm trực nhật nhưng bạn ấy cứ tan học là đi luôn.”

“Em có thể tự làm được nhưng mấy ngày nay em còn phải về nhà học tiếng Anh, tháng sau còn có cuộc thi thuyết trình nữa…”

Giáo viên chủ nhiệm lập tức hiểu ra.

Cô ấy trở nên nghiêm túc, xoa đầu tôi rồi gật đầu: “Được rồi, cô biết rồi, em cứ về nhà học đi, cô sẽ sắp xếp lại việc trực nhật.”

Tôi cười: “Em cảm ơn cô.”

Ngay hôm đó, giáo viên chủ nhiệm liền đến nhà Khương Ngọc.

Vừa thấy giáo viên chủ nhiệm đến, Trương Diễm Lệ hơi giật mình, sau đó có lẽ nghĩ đến chuyện trước đây của tôi, liền trở nên vui mừng.

Giáo viên chủ nhiệm chưa kịp nói gì, Trương Diễm Lệ đã vui mừng reo lên: “Cô Vương, sao cô lại đến, có phải con gái tôi cũng là thiên tài, sẽ được nhảy lớp không?!”

Giọng bà ta quá to, tôi ở trên tầng cũng nghe thấy, mẹ tôi vội mở hé cửa, thò đầu ra nghe lén.

Nhìn sang nhà bên cạnh, cửa cũng đang mở.

Hai người ngượng ngùng nhìn nhau một cái, không ai chịu đóng cửa.

Giáo viên chủ nhiệm nói với giọng bình thản:

“Không phải vậy đâu, mẹ Khương Ngọc. Khương Ngọc ở trường luôn không chịu trực nhật, cứ đến ngày trực là em ấy về nhà trước, để mặc các bạn khác tự dọn dẹp.”

“Thành tích chỉ là vấn đề nhỏ, nhưng đạo đức mới là vấn đề lớn. Các bậc phụ huynh như anh chị cũng cần phải giáo dục con cái một cách nghiêm túc.”

Trương Diễm Lệ sững sờ, một lúc sau mới kịp phản ứng, cãi lại:

“Chẳng phải chỉ là chuyện trực nhật nhỏ nhặt thôi sao? Con bé nhà tôi quên mất, chứ đâu phải cố ý. Công việc này cũng không nhiều, có gì đâu mà làm quá.”

Đúng là mẹ ruột, lời nói giống hệt nhau.

Giáo viên chủ nhiệm nhíu mày:

“Trực nhật là chuyện nhỏ nhưng trẻ con không thể còn nhỏ đã hình thành thói quen lười biếng! Mẹ Khương Ngọc, nếu chị cứ như vậy thì sao chúng tôi dạy dỗ học sinh được?

“Thành tích kém còn có thể học lại, nhưng nếu phẩm chất có vấn đề, tương lai đứa trẻ sẽ trở thành người như thế nào?”

Trương Diễm Lệ bĩu môi, không nói gì nữa.

Cứ tưởng đến để xin cho Khương Ngọc nhảy lớp, ai ngờ lại là để nghe mách lẻo.

Mẹ Trương Diễm Lệ còn cố tình chặn giáo viên ở hành lang để nói chuyện, chỉ để mọi người cùng nghe thấy. 

Lần này vì quá xấu hổ, Trương Diễm Lệ vào nhà liền mắng Khương Ngọc một trận.

Khương Ngọc biết là tôi đi mách lẻo nên càng ghét tôi hơn.

Đông qua xuân tới, thoáng chốc tám năm trôi qua, tôi và Khương Ngọc cứ trong vòng lặp cô ấy gây sự, tôi phản kháng, rồi cô ấy gặp xui xẻo.

Mẹ tôi nhiều lần định chuyển nhà nhưng mấy năm trước bà nội tôi bị bệnh, một ca phẫu thuật đã tiêu hết tiền trong nhà, căn nhà định mua trước đó cũng không mua được.

Trương Diễm Lệ không biết vì sao cũng không chuyển đi, có lẽ vì căn nhà này gần trường trung học trọng điểm.

À đúng rồi, lúc thi tốt nghiệp cấp hai, tôi đạt điểm cao hơn thí sinh đứng thứ hai toàn thành phố 31 điểm, đỗ vào trường trung học trọng điểm tốt nhất của thành phố, tưởng rằng lần này cuối cùng cũng có thể tách khỏi Khương Ngọc.

Ai ngờ Trương Diễm Lệ vì muốn ganh đua, nhờ người quen biết, bỏ ra 20 vạn, đẩy Khương Ngọc vào cùng lớp với tôi.

Mối nhân duyên oan nghiệt này lại tiếp tục kéo dài.

Vốn dĩ mọi thứ đều không có gì thay đổi, những năm qua Khương Ngọc chưa từng đặt tâm trí vào việc học, bạn trai thì hết người này đến người khác, thành tích luôn bết bát.

Trương Diễm Lệ và mẹ tôi không ưa nhau, mỗi lần gặp mặt là hai người lại châm chọc lẫn nhau, cuối cùng Trương Diễm Lệ thường thua cuộc vì Khương Ngọc quá kém cỏi.

Thành tích kém vẫn chưa phải là điều tệ nhất, Khương Ngọc còn dẫn đầu bắt nạt bạn học trong trường, lợi dụng lúc Trương Diễm Lệ và Khương Đại Minh không có nhà để lén lút dẫn bạn trai về nhà, thậm chí còn ăn cắp tiền trong nhà, toàn là những điều chúng tôi nghe thấy khi Trương Diễm Lệ mắng Khương Ngọc.

Ở trường cũng vậy, mỗi lần Trương Diễm Lệ đi họp phụ huynh đều không ai nói chuyện với bà ta, sợ bị liên lụy.

Giáo viên mỗi lần điểm danh đều gọi tên Khương Ngọc đầu tiên, và chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

So với sự nổi bật của mẹ tôi, đằng kia quả thực quá thảm hại.

Mặc dù mỗi lần bà ta đều tự an ủi bản thân, châm chọc mẹ tôi: “Thành tích tốt có tác dụng gì chứ, lớn lên cũng chỉ là một đứa mọt sách!”