Chương 45
Lý Thúy Hồng nghe xong không vui: “Mẹ, mẹ có bao nhiêu tiền? Cho nó cũng không đủ. Hơn nữa, mẹ không thể thiên vị như vậy, nếu mẹ mua đàn piano cho Lý Bối thì cũng phải mua cho Siêu Phán nhà chúng con một cái”
Bà nội tôi tức giận cầm đũa định đánh bà ta: “Bối Bối là cháu gái tôi, tôi mua cho nó thì sao?”
“Mọi người đừng cãi nhau nữa, con có tiền, con tự mua.”
Tôi đột nhiên lên tiếng.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Mẹ tôi thay đổi thái độ, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Lý Bối, con lấy tiền ở đâu ra? Nói thật với mẹ đi, có phải con lại nhặt được tiền không? Nhặt được tiền phải nộp lên, không được làm người thiếu ý thức…”
Tôi lặng lẽ lấy từ trong túi ra một tờ vé số: “Con không nhặt tiền, con dùng tiền tiết kiệm của mình mua tờ vé số này, nghe nói giải thưởng cao nhất có thể được năm vạn đấy.”
Thời đó vé số rất thịnh hành, quảng cáo đầy rẫy trên đường phố.
Mẹ tôi nhìn thấy tờ vé số liền thở phào nhẹ nhõm: “Không nhặt tiền là tốt rồi. Vé số đâu dễ trúng như vậy.”
Những người khác cũng bật cười vì câu nói ngây ngô của tôi.
Nhưng tôi lại nhìn thấy trong mắt Lý Thuý Hồng loé lên vẻ gian xảo.
Sau bữa ăn, người lớn đều ngồi tán gẫu, còn tôi thì chơi đồ chơi trong phòng.
Đột nhiên Vương Siêu Phán chập chững chạy đến.
Trong tay cô bé cũng cầm một tờ vé số giống hệt của tôi, vẫy tay về phía tôi: “Chị gái, đổi đi.”
Tôi biết chắc là do Lý Thuý Hồng xúi nên có chút không vui: “Không đổi.”
Không ngờ Vương Siêu Phán tuy nhỏ tuổi nhưng tính lại rất nóng nảy, liền xông lên định giật lấy.
Tôi cao hơn cô bé gấp đôi, cô bé sao có thể giật được, chưa gì đã bị tôi đè xuống dưới.
Cô bé cũng không phải dạng vừa, thấy không giật được liền gào khóc ầm ĩ.
Lý Thuý Hồng vội vàng chạy vào, thấy tôi đè lên người Vương Siêu Phán liền tức giận mắng: “Đồ xui xẻo, cút ngay đi, đừng có đè con gái tao.”
Nói rồi bà ta đẩy tôi ngã xuống đất.
Tôi cũng nhân cơ hội khóc oà lên.
Lúc này mẹ tôi cũng chạy vào, vội vàng đỡ tôi dậy, phủi nhẹ bụi trên người tôi rồi xót xa nói: “Bối Bối, có sao không? Có đau không? Lý Thuý Hồng, cô đánh con gái tôi làm gì?”
Lý Thuý Hồng lườm một cái: “Đứa xui xẻo này bắt nạt Siêu Phán trước, tôi đánh nó thì sao?”
Vương Siêu Phán lúc này khóc càng to hơn.
Tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho mẹ nghe.
Mẹ tôi nghe xong liền nổi giận: “Lý Thuý Hồng, cô cứ một hai gọi con tôi là xui xẻo, chẳng phải do cô thấy con bé Bối nhà tôi có phúc sao? Nếu không sao cô lại xúi Siêu Phán đổi vé số với con tôi?”
Lý Thuý Hồng đỏ mặt tía tai, mãi mới thốt ra được một câu: “Tôi không hề xúi giục, Siêu Phán chỉ muốn đổi với chị gái chơi thôi, sao thế? Một tờ vé số rách nát mà cũng không nỡ đổi, không có tư cách, có hiểu đạo lý kính già yêu trẻ không?”
Mẹ tôi tức giận mắng ầm lên.
Nhưng tôi đột nhiên lên tiếng: “Mẹ, mẹ đừng tức giận nữa, con đổi với em gái. Con là chị, phải nhường em gái chứ.”
Nói xong, tôi chủ động tiến lên kéo Vương Siêu Phán, đưa tờ vé số của mình cho cô bé.
Cô bé giật lấy tờ vé số, ném tờ của mình xuống đất, quay người bỏ chạy.
Mọi người đều khen tôi hiểu chuyện, biết nhường em gái.
Nhưng Lý Thuý Hồng lại đắc ý ra mặt, nhướn mày nhìn chúng tôi.
Không ngờ, hôm sau mở thưởng, tờ vé số trên tay tôi thực sự trúng năm vạn đồng.
Bố mẹ tôi mừng như điên, hai người ôm chầm lấy tôi hôn liên tục một tiếng đồng hồ, tôi suýt thì không thở nổi.
Cả nhà vui vẻ chuẩn bị ra ngoài lĩnh thưởng, bàn bạc xem sẽ đi đâu ăn mừng.
Không ngờ vừa mở cửa, đã thấy Lý Thuý Hồng tức giận đùng đùng đứng trước cửa.
4
Lý Thuý Hồng gào lên với chúng tôi: “Mau đưa vé số của tôi đây”
Mẹ tôi khinh thường nhìn bà ta: “Cô bị làm sao vậy? Vé số nhà tôi trúng thưởng, liên quan gì đến cô?”
Nhưng Lý Thuý Hồng không chịu buông tha: “Vé số nào của các người, vé đó là tôi mua, mau đưa đây”
Tôi chen vào: “Hôm qua em gái đổi với con, đổi rồi thì là của con.”
Lý Thuý Hồng trừng mắt nhìn tôi: “Lý Bối, mày cố ý đúng không, mày biết rõ tờ vé số đó trúng thưởng, cố tình đổi với bọn tao, đồ xui xẻo, chỉ muốn hại nhà tôi.”
Mẹ tôi tức giận mắng: “Cô nói có lý chút được không? Rõ ràng là cô bảo Siêu Phán đổi với Bối Bối nhà tôi, sao lại thành chúng tôi cố tình đổi? Hơn nữa, Bối Bối nhà tôi sao mà biết được vé số nào trúng thưởng? Rõ ràng là cô không hưởng được phúc này”