Chương 34
Nhưng thực tế mỗi lần có kết quả thi, bà ta đều so sánh với tôi rồi mắng Khương Ngọc một trận.
Có lẽ vì quá chịu không nổi, Khương Ngọc đã nghĩ ra một ý tưởng tồi.
Cô ấy không biết dùng thủ đoạn gì, lấy trước được đề thi giữa kỳ, rồi nhờ người làm đáp án.
Sau kỳ thi cuối và học kỳ một năm lớp 12, thành tích của Khương Ngọc đã vượt qua tất cả mọi người, chỉ kém hai điểm so với điểm tối đa và cùng đứng nhất với tôi.
Mọi người đều kinh ngạc.
Tôi bị trừ hai điểm là do bất cẩn viết sai một câu điền vào chỗ trống, còn Khương Ngọc bị trừ hai điểm ở phần bài luận.
Giáo viên biết rõ Khương Ngọc bình thường như thế nào, liền tìm cô ấy nói chuyện trực tiếp.
Khương Ngọc nhất quyết khẳng định trước đây không chịu học, mấy ngày nay thức khuya học bài ở nhà.
Nói thẳng ra, sự việc đến mức này, ai cũng biết chắc chắn có vấn đề.
Giáo viên cũng không có cách nào, chỉ có thể mở họp phụ huynh, định nói rõ chuyện này trong buổi họp.
Ai ngờ Trương Diễm Lệ lại thực sự tin điều đó!
Có lẽ bà ta nghĩ tôi và Khương Ngọc là chị em ruột, tôi thông minh thì cô ấy chắc chắn cũng thông minh, Trương Diễm Lệ cho rằng Khương Ngọc không phải gian lận mà là đã đầu óc đã được khai mở!
Bà ta sĩ diện bước vào lớp học, ngồi xuống rồi lại đứng dậy, chỉ tay vào chỗ ngồi cuối lớp của Khương Ngọc rồi nhíu mày nói:
“Sao chỗ ngồi của con tôi lại ở phía sau như vậy? Nó đứng thứ nhất mà! Nếu việc học bị ảnh hưởng, các cô có chịu trách nhiệm được không?!”
Trước đây khi đến đây, bà ta gần như không dám nói nửa lời, nhưng lần này cảm thấy đã rửa sạch nỗi nhục nên thái độ lập tức thay đổi 180 độ.
Giáo viên chủ nhiệm tỏ ra không vui: “Mẹ Khương Ngọc, chúng tôi xếp chỗ ngồi một cách ngẫu nhiên, mỗi tháng đổi một lần.
“Hơn nữa, vị trí này của Khương Ngọc là do chính em ấy yêu cầu.”
Đúng vậy, trước đây Khương Ngọc đã yêu cầu ngồi cuối lớp để tiện chơi điện thoại.
Trương Diễm Lệ tỏ ra không quan tâm: “Bây giờ sao giống thế được, con gái tôi đứng thứ nhất mà! Nó là thiên tài, cô có biết không, nó có thể kéo điểm trung bình của cả lớp lên, phải ngồi vị trí tốt nhất!”
Giáo viên chủ nhiệm nhìn bà ta nhưng không nói gì, vẻ mặt có chút khó chịu.
Lúc này mẹ tôi cũng bước vào, giáo viên chủ nhiệm lập tức cười chào hỏi, các phụ huynh khác cũng đứng dậy cười nói: “Mẹ của Nam Nam đến rồi à?”
“Nam Nam lần này lại đứng thứ nhất, đứa bé này thật là giỏi quá, lát nữa chị chia sẻ kinh nghiệm cho chúng tôi với nhé!”
“Đúng vậy, Nam Nam học như thế nào vậy? Cháu nó học thêm ở đâu thế?”
Trương Diễm Lệ lập tức sầm mặt, bà ta lườm mẹ tôi một cái, giọng điệu chế giễu: “Thứ nhấtgì chứ, con gái tôi mới đứng thứ nhất!
“Tôi nói cho các cô biết, thiên tài thật sự không cần phải học!”
Các phụ huynh khác đều cười, đã học được hai năm rưỡi rồi, ai mà chẳng biết danh tiếng của Khương Ngọc.
Đề thi đặt dưới đất dẫm lên điểm còn cao hơn điểm của cô ấy, ngày ngày làm loạn bên ngoài, mọi người tuy không biết cô ấy đạt được điểm số đấy như thế nào nhưng đều biết chắc chắn có vấn đề.
“Đúng vậy, thiên tài không cần học, gian lận là được rồi.” Một phụ huynh chế giễu.
“Có bản lĩnh thì thi đại học cũng gian lận đi, nếu cô thật sự có bản lĩnh.”
“Đúng vậy, đây chẳng phải là tự lừa dối bản thân sao, thật là xấu hổ!”
Trương Diễm Lệ tức giận đến mặt mày tái mét, bà ta cứng cổ nói: “Gian lận cái gì! Các cô có bằng chứng gì không, con gái tôi là thiên tài!”
Một phụ huynh ăn mặc sành điệu liếc nhìn bà ta một cái, châm chọc nói: “Tôi chỉ biết Lục Nam Nam có IQ 158, là thiên tài thực sự, còn Khương Ngọc nhà cô IQ bao nhiêu vậy?”
Mẹ tôi cảm thấy không ổn, định ngắt lời để chuyển chủ đề nhưng Trương Diễm Lệ đã buột miệng nói: “Lục Nam Nam và Khương Ngọc là chị em ruột, nó IQ 158, Khương Ngọc nhà tôi chắc chắn còn cao hơn!”
Cả phòng im phăng phắc!
Không ai nói thêm một lời nào, tất cả đều kinh ngạc nhìn về phía Trương Diễm Lệ.
Mẹ tôi lấy tay ôm mặt, thấp giọng chửi một câu.
Bà hiếm khi nói với người khác tôi không phải con ruột, sợ người ta bàn tán khiến tôi buồn, nhưng giờ tất cả đã bị Trương Diễm Lệ vô tâm nói ra.
Phụ huynh vừa nói móc Trương Diễm Lệ lúc nãy là người phản ứng đầu tiên, nghi ngờ hỏi: “Chị em ruột là sao? Khương Ngọc nhà cô và Lục Nam Nam sao lại là chị em ruột được?”
Trương Diễm Lệ cũng sững người, nhưng lúc này để chứng minh IQ của Khương Ngọc, bà ta đành phải cố nói tiếp.
“À thì, năm đó tôi sinh hai đứa bé, nhà nghèo không nuôi nổi, đành phải để Lục Nam Nam cho người khác.”