Chương 44
Bố mẹ tôi bàn bạc rất lâu, cuối cùng quyết định trả lại số vàng.
Tôi kể lại cho bố mẹ nghe nơi tôi đã nhặt được số vàng.
Bố tôi mang theo vàng ngồi bên đống rác suốt ba ngày, cuối cùng cũng đợi được chủ nhân của số vàng đó đến.
Hoá ra số vàng này là của để dành đời trước truyền lại cho người đó. Vì mẹ của người ấy bị bệnh nặng, anh ta cần dùng tới để cứu mẹ.
Kết quả là khi đi đổ rác, anh ta đã vô tình ném nhầm số vàng vào đống rác.
Anh ta vô cùng cảm kích bố tôi, còn làm một tấm phiếu ghi công và mang đến xưởng của bố tôi.
Thậm chí còn liên hệ với các phương tiện truyền thông, đưa tin về việc bố tôi nhặt được vàng nhưng không tham lam.
Lúc đó, bố tôi đang cạnh tranh vị trí tổ trưởng, vốn đã rơi vào thế yếu.
Không ngờ, việc làm tốt của bố tôi nhanh chóng lan truyền khắp nhà máy, thậm chí cả giám đốc cũng biết.
Vị trí tổ trưởng dễ dàng rơi vào tay bố tôi.
Ngày bố tôi được thăng chức tổ trưởng, ông ôm tôi, yêu thương thơm tôi suốt nửa tiếng, đến khi mẹ tôi can mới cứu được tôi khỏi đống râu của ông.
Bố tôi cười không ngậm được miệng: “Lý Thuý Hồng kia đúng là không có mắt, lại mang đến cho nhà ta một bảo bối như thế.”
Sau này, mẹ tôi kể rằng, trước năm tôi ba tuổi, tôi luôn bị coi là tai ương của gia đình.
Từ khi tôi chào đời, bố mẹ ruột của tôi chưa bao giờ tỏ ra vui vẻ với tôi.
Bà nội khinh bỉ nhìn tôi: “Mong đợi bao lâu, cuối cùng lại sinh ra một đứa lỗ vốn.”
Mẹ ruột của tôi sau đó mang thai hai lần nữa, nhưng đều bị sảy vì nhiều lý do.
Hàng xóm đều nói do chính tôi, đứa con ngốc nghếch, đã hại chết em trai trong bụng mẹ.
Mẹ tôi xoa đầu tôi, bực tức nói: “Tôi xem sau này còn ai dám nói Phán Phán nhà ta là xui xẻo, rõ ràng là nhà họ Vương không đủ phúc để hưởng phúc của con.”
Nghe nói, khi Lý Thuý Hồng biết được cái bịch rác tôi nhặt hôm đó chứa vàng, bà ta tức đến mức suýt hộc máu.
Bố ruột của tôi, Vương Dũng, an ủi bà ta mãi, nói là: “Đổi vàng lấy con trai, cũng đáng.”
Lý Thuý Hồng lúc đó mới bình tĩnh lại.
Nhưng không ngờ, dù bà ta đã làm vô số lễ cầu, uống không biết bao nhiêu thuốc Bắc, mong mỏi có được con trai.
Kết quả, đến ngày sinh, bà ta vẫn sinh ra một bé gái.
Lý Thuý Hồng thậm chí còn bị hôn mê ba ngày ba đêm vì khó sinh, khi tỉnh dậy, nhìn thấy đứa bé không có “của quý” bên cạnh, bà ta phun một ngụm máu rồi lại ngất đi.
Từ đó, Lý Thuý Hồng mất khả năng sinh con.
Mỗi lần mẹ tôi nhắc đến chuyện này, bà đều trợn mắt lên: “Tôi khinh, đáng đời.”
3
Lý Thúy Hồng đặt tên cho con gái mình là Vương Siêu Phán.
Bố mẹ tôi nghe xong liền không vui, Siêu Phán, đây là muốn vượt qua tôi sao?
Bố tôi lập tức quyết định đổi tên cho tôi.
Bố tôi lấy từ điển ra bảo tôi tự chọn.
Lúc đó tôi mới 4 tuổi, sao biết chữ được, thế là tôi chỉ bừa một chữ.
Vì thế tôi đổi tên thành Lý Bối.
Sáu tuổi, tôi vào tiểu học.
Cô giáo dạy nhạc hỏi chúng tôi có muốn học đàn piano không, phần lớn các bạn đều lắc đầu nhưng tôi lại là người đầu tiên giơ tay.
Tôi về nhà kể chuyện này cho bố mẹ, bố mẹ tôi đều giật mình.
Học đàn piano thì không sao nhưng mua đàn piano thì gia đình không đủ khả năng.
Mặc dù bố tôi là tổ trưởng trong xưởng nhưng lương một tháng cũng chỉ được vài chục đồng.
Nhưng lúc đó một chiếc đàn piano phải mất một vạn.
Lúc đó chúng tôi đang tụ họp ở nhà bà nội, Lý Thúy Hồng bế Vương Siêu Phán cũng có mặt.
Lý Thúy Hồng nghe nói tôi muốn học đàn piano, không khỏi mỉa mai: “Một đứa con gái không có tiền đồ còn học đàn piano, bán mày đi cũng không đổi được một chiếc đàn piano. Tống Văn, chị chiều hư nó rồi đấy? Chị mua cho nó đi, tôi xem chị có bao nhiêu tiền. Hừ, vẫn là Siêu Phán nhà tôi hiểu chuyện, chưa bao giờ đòi hỏi lung tung, đúng không Siêu Phán?”
Mẹ tôi nhíu mày.
“Học, chúng ta học, tôi đập nồi đồng bán sắt cũng phải mua đàn cho Bối Bối”
Bố tôi nghe mẹ tôi nói vậy thì giật mình, kéo tay áo mẹ tôi nói nhỏ: “Văn Văn, chúng ta đừng cố quá, đàn piano không phải thứ chúng ta có thể mua được.”
Nhưng bà nội lại nói: “Không sao, mẹ còn để dành được chút tiền, nếu các con không đủ, mẹ sẽ bù thêm cho.”
Bà nội hồi còn là bà ngoại đã rất thương tôi, sau này nghe nói tôi được bố nhận nuôi, bà vui mừng vỗ tay: “Tốt quá tốt quá, cháu ngoại thành cháu gái rồi.”