Chương 20
Đúng lúc này, cha tôi không biết nghe được tin từ đâu, gọi điện đến chế nhạo mẹ tôi.
Ông nói: “Cô không chỉ sinh ra một đứa ngu, mà còn là sinh ra một đứa tàn tật.”
Mẹ tôi vốn đã ổn định cảm xúc hơn sau nhiều năm gần đây, đột nhiên nổi điên.
Bà ấy đứng phắt dậy, bắt đầu điên cuồng mắng cha tôi.
Trong khoảnh khắc đó, sức mạnh của một tiến sĩ văn học đã được phát huy, bà trích dẫn kinh điển, mắng cha tôi trọn vẹn mười mấy phút.
Cha tôi cúp máy điện thoại, bà còn gọi lại để mắng tiếp.
Sau đó, chị tôi nhận điện thoại, chị nói: “Mẹ ơi, mẹ đừng như vậy, con sợ lắm…”
Mẹ tôi dần bình tĩnh lại một chút.
Thế nhưng câu tiếp theo của chị tôi là: “Con biết mẹ lo lắng cho em gái, em ấy vốn không được thông minh, chỉ dựa vào thể lực tốt, giờ cả sức khỏe cũng không ổn…”
Ngay lúc đó, tôi tận mắt thấy mẹ tôi nổi giận đến mức tóc dựng đứng.
Hóa ra khi tức giận, tóc thật sự có thể dựng lên.
Chị tôi vẫn tiếp tục nói: “Mẹ à, thực ra mẹ không nên trách móc và kỳ vọng quá nhiều vào em gái.”
Mẹ tôi hít một hơi thật sâu: “Con tự lo cho bản thân mình đi.”
Nói xong, bà ném điện thoại xuống đất.
28.
Mẹ tôi nhìn điện thoại, rồi lại nhìn tôi, có chút ngượng ngùng.
Mấy năm nay, mẹ tôi luôn thề sẽ trở thành một người mẹ tâm lý ổn định.
Bà nói: “Tiểu Mê, mẹ vừa không kiềm chế được, con đừng sợ…”
Tôi thấy hơi buồn cười, giám đốc Chương lại bắt đầu đeo mặt nạ rồi đấy.
“Mẹ ơi, nếu không vào được trường quân đội, con có thể làm việc khác. Con có thể diễn hài cùng Tiểu Mẫn mà.”
Nhưng chỉ câu nói đó, đã khiến bà sụp đổ.
Mẹ tôi ôm tôi khóc nức nở: “Mẹ tin rằng con làm gì cũng sẽ rất giỏi, nhưng mẹ muốn con thực hiện được ước mơ. Không được, mẹ không tin con gái ngoan của mẹ lại gặp xui xẻo như vậy…”
Tôi đưa tay lau nước mắt cho bà: “Diễn hài cũng là một trong những ước mơ của con. Không thì bây giờ con thử diễn cho mẹ xem nhé.”
Cuối cùng, mẹ tôi không khóc nữa, thậm chí còn khẽ mỉm cười.
Bà nói: “Là bà mẹ già này của con lú lẫn rồi.”
Vì bà ấy đột nhiên nhớ ra, đây là lần kiểm tra lại.
Triệu chứng bàn chân bẹt rõ ràng như vậy, sao có thể không phát hiện được từ trước chứ.
29.
Ngày hôm sau, bà đưa tôi đi khám sức khỏe, rồi đi khiếu nại, kiểm tra lại.
Cuối cùng, chúng tôi được thông báo báo cáo khám sức khỏe bị đưa nhầm.
Thế là tôi được trúng tuyển.
Thực ra trong lòng tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Vừa quay đầu lại, tôi phát hiện mẹ tôi đã phát điên.
Bà chạy qua chạy lại trong công ty, hét lớn: “Con gái tôi đậu rồi, nó không bị bàn chân bẹt!”
Tôi nhìn bà cười không ngừng.
Thực ra, bà luôn là một người có cảm xúc rất mãnh liệt.
Hồi nhỏ, bài văn tôi viết hay nhất có tiêu đề là “Tôi có một người mẹ vui vẻ.”
Ngay lúc này, các anh chị trong công ty đều nói: “Giám đốc Chương thật nhiệt tình, thật tràn đầy năng lượng, chỉ là không biết tại sao lại phải kìm nén bản thân như vậy.”
Mẹ như thế khiến tôi hơi nhớ lại hình ảnh của mẹ ngày xưa.
Cũng là hình ảnh đẹp nhất trong tuổi thơ tôi.
30.
Cuối cùng mẹ tôi cũng đã buông bỏ mọi thứ.
Trong bữa tiệc chúc mừng tôi vào đại học, mẹ đã tổ chức một bữa tiệc thật hoành tráng.
Không chỉ mời tất cả khách hàng của công ty, tất cả họ hàng bạn bè, đồng nghiệp cũ, hàng xóm trong khu chung cư dù quen hay không quen.
Giáo viên dạy kèm của tôi từ năm lớp sáu, ban giám hiệu trường học cũng được mời riêng một bàn.
Không nói quá, chó đi ngang qua mẹ cũng muốn kéo vào ăn tiệc.
Gặp giáo viên chủ nhiệm lớp sáu của tôi, mẹ chạy đến kéo người ta lại nói chuyện.
“Cô giáo Hoàng ơi, em đã thay đổi cả cuộc đời của Tiểu Mê nhà chị đó, ngành giáo dục có được một giáo viên tuyệt vời như em thật là quá may mắn…”
Khiến cho giáo viên chủ nhiệm của tôi cũng hoang mang.
“Ơ? Em chỉ là một giáo viên tiểu học bình thường thôi mà…”
Ban đầu mẹ tôi rất vui.
Cho đến khi cha tôi dẫn chị gái tôi kiêu căng xuất hiện.
31.
Trước sự chứng kiến của mọi người.
Chị gái tôi bước đến bên tôi, nói: “Em gái, chúc mừng em. Dù không phải là 985 nhưng với em, đỗ đại học đã là một kỳ tích rồi.”
Tôi nói: “Không sao đâu đồ ngốc, em cũng không thích chị đâu.”
Chị tỏ vẻ kinh ngạc.
Tôi đang nghĩ chị ngạc nhiên gì chứ?