Chương 36
Mẹ tôi gật đầu: “Đúng vậy, cứ đợi đấy, em sẽ xem con bé nhà cô ta thi đại học thế nào!”
…
Nhà họ Khương cũng không nhắc đến chuyện đòi tôi về nữa. Địa vị của Khương Ngọc trong nhà tăng vọt, thực sự là muốn gì được nấy, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa.
Khương Ngọc vẫn thường đến kiếm chuyện với tôi.
Mỗi lần thấy tôi đang học, cô ấy đều chế giễu: “Thiên tài thì cần gì phải học? Cậu cũng dám nói mình là thiên tài sao?”
Tôi ngẩng đầu lên, bình thản nhìn cô ấy: “Thứ nhất, tôi chưa từng nói mình là thiên tài.
“Thứ hai, thiên tài cũng cần phải học, không học mà có thành tích…”
Tôi liếc nhìn cô ấy: “Tôi chưa từng thấy, có lẽ là tôi thiếu hiểu biết quá.”
Khương Ngọc mặt mày khó coi nhưng lại chột dạ, cứng cổ không dám nói gì.
Tôi tiếp tục cúi đầu ghi chép.
Thực ra tôi không phải đang học, tôi đã học xong tất cả nội dung cấp ba từ lâu. Tôi đang tìm lại mật khẩu tài khoản Bitcoin của mình.
Trước đây, mẹ tôi mua cho tôi một chiếc máy tính. Tôi vô tình biết đến thứ này, lúc rảnh rỗi thỉnh thoảng cũng đào một chút. Lúc đó Bitcoin cũng chẳng đáng giá bao nhiêu, tôi vừa đào vừa mua được khoảng 200 đồng.
Về sau càng ngày càng khó đào được, tôi cũng không còn hứng thú chơi nữa, liền ghi lại tài khoản và mật khẩu. Nhưng gần đây lại không tìm thấy cuốn sổ ghi mật khẩu đâu, tôi đang nghĩ lại xem mật khẩu của mình cuối cùng là gì.
Lúc đó tôi không ngờ rằng sau này thứ này lại giúp tôi phát tài.
Nhưng đó đều là chuyện về sau rồi.
…
Kỳ thi đại học nhanh chóng đến trong không khí căng thẳng.
Tôi không quá lo lắng, vì tôi biết rõ năng lực của mình, nhưng ba mẹ tôi thì lo lắng vô cùng.
Tôi thi ba ngày, họ cũng hồi hộp suốt ba ngày, sợ tôi làm bài không tốt.
Mãi đến khi tôi thi xong, nói với họ rằng không sao, mẹ tôi mới thở phào nhẹ nhõm, nở nụ cười trên mặt.
Sau khi thi xong, tôi không còn gặp Khương Ngọc nhiều nữa, tôi thực sự rất tò mò không biết cô ấy sẽ đạt kết quả thế nào trong kỳ thi đại học.
Trương Diễm Lệ thì rất tự tin, có lẽ nghĩ cùng một mẹ sinh ra, Khương Ngọc học giỏi là chuyện bình thường.
Bà ta ngày nào cũng khoe khoang trước mặt người khác, mỗi khi hàng xóm trong khu tập thể ăn cơm xong tụ tập nói chuyện, bà ta lại bắt đầu khoe khoang.
Có hàng xóm nói đề thi năm nay khó, năm ngoái huyện chúng tôi không có ai đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại, không biết năm nay có không.
Trương Diễm Lệ đắc ý nói:
“Làm sao mà không có được? Khương Ngọc nhà tôi là thiên tài, chắc chắn sẽ đỗ Thanh Hoa Bắc Đại!”
Nói rồi bà ta lại có chút lo lắng: “Ôi mọi người nói xem Thanh Hoa tốt hơn hay Bắc Đại tốt hơn, hình như Đại học Hồng Kông cũng không tệ, không biết họ có đến mời Khương Ngọc nhà tôi không?”
Những người khác mấy nay đều bị bà ta tẩy não, thực sự bắt đầu nghiêm túc phân tích:
“Nghe nói Thanh Hoa mạnh về khoa học tự nhiên, Bắc Đại mạnh về khoa học xã hội, còn Đại học Hồng Kông thì không rõ nhưng đề năm nay khó, Khương Ngọc có làm được không? Tôi thấy Nam Nam nhà chị chắc chắn không sao, à đúng rồi, chị Ngô, Nam Nam nhà chị định vào đâu?”
Mẹ tôi giả vờ khiêm tốn: “Vào đâu cũng được, miễn là có trường nhận là được.”
Trương Diễm Lệ thấy chủ đề chuyển sang mẹ tôi liền tức giận: “Khương Ngọc nhà tôi có gì không được? Tôi nói cho mọi người biết, lúc đó tôi còn phải xem trường nào cho học bổng nhiều mới vào đấy!”
“Lục Nam Nam có gì giỏi, học nhiều năm rồi mới bằng Khương Ngọc nhà tôi, tôi nói cho mọi người biết, lần này Khương Ngọc nhà tôi chắc chắn sẽ đứng nhất, chắc chắn sẽ hơn Lục Nam Nam!”
Mẹ tôi không vui: “Sao cô dám nói vậy, tôi còn chưa nói Lục Nam nhà tôi đứng nhất đâu đấy!”
Trương Diễm Lệ liếc mẹ tôi một cái đầy khinh bỉ, cười lạnh: “Thành tích sẽ nói lên tất cả, không cần cô phải khoe khoang ở đây, đến lúc đó là lừa hay ngựa, kéo ra đi dạo là biết ngay!”
…
Một tháng sau, kết quả được công bố.
Lúc này mới thực sự biết được là lừa hay ngựa.
Mẹ tôi lo lắng đến mức sợ tôi bị Khương Ngọc vượt mặt, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của tôi nên cố gắng không nói ra, chỉ âm thầm lo lắng, miệng nổi đầy mụn nước.
Lý do mẹ tôi lo lắng như vậy là vì mấy ngày gần đây, hàng xóm và đồng nghiệp xung quanh đều bàn tán về chuyện này.
Chuyện của tôi và Khương Ngọc thực sự rất đáng để mọi người bàn tán, hai chị em sinh đôi, một người ở lại nhà, một người được đem đi, một người từ nhỏ đã là thiên tài, một người vươn lên trước kỳ thi đại học.
Thị trấn nhỏ vốn dĩ ít người, tin đồn lan nhanh như gió, tình tiết giống như tiểu thuyết này khiến mọi người đều mong chờ xem kết quả của hai chúng tôi.