Phúc Tinh Trời Sinh


Chương 3

Bà ấy ôm chặt lấy tôi, dường như muốn hấp thu một chút cảm giác an tâm từ người tôi:

“An An của chúng ta đúng là một phúc tinh nhỏ, cứu được mạng bố mẹ!”

Bố tôi đưa tay kéo tôi lại, ôm chặt vào lòng: “Đúng vậy, Trương Hồng Diễm còn nói gì mà sao chổi xui xẻo gì gì, hôm qua anh nói chuẩn rồi, đứa trong bụng cô ta mới là đứa xui xẻo.”

Sau khi về thôn, ông bà nội tôi ôm chặt lấy tôi, không ngừng gọi tôi là “cục cưng”, vừa sợ vừa nói:

“Các con không biết đâu, chuyến xe hôm qua đó khiến mấy người mất lận, tài xế cũng mất ngay tại chỗ!”

“An An của chúng ta đúng là có phúc, đã cứu cả hai đứa, các con nhất định phải đối xử tốt với An An!”

Mẹ tôi cười nói: “Trời mẹ xem mẹ kìa, chúng con sao không đối xử tốt với con mình được… À đúng rồi, nhà họ Lưu hôm qua cũng ở trên xe, nhà họ thế nào rồi ạ?”

“Nhà họ Lưu?” Ông tôi nhíu mày: “Nó cũng may mắn, không chết.”

Bà nội tôi không nhịn được xen vào: “Không chết nhưng cũng tàn phế rồi, hình như chân nó gãy, chỗ này không chữa được, bác sĩ bảo phải cắt cụt, tối qua đã vội vàng lên tỉnh rồi.”

“Vợ nó…” Bà nội tôi liếc nhìn tôi, thấy tôi đang vui vẻ chơi đùa với đám gà con cùng anh trai, hoàn toàn không nghe thấy gì mới khẽ nói:

“Con nó không may mắn như thế, nghe nói là con trai, đã thành hình rồi, ôi trời, nó khóc lóc thảm thiết, khóc đến ngất xỉu luôn!”

Bố tôi không nhịn được hả hê: “Đáng đời! Nói An An của chúng ta là đồ xui xẻo, nghe nói trước đây Lưu Phúc Tài vì muốn có con trai mà nghỉ làm công chức, giờ thì công việc không còn, con cũng mất, như múc nước bằng rổ, công cốc cả đời!”

Mẹ tôi vỗ nhẹ vào người bố: “Đừng vui như thế!”

Nhưng chính mẹ cũng không nhịn được chửi một câu: “Đáng đời, ai bảo họ dám chửi An An của chúng ta!”

Tôi hoàn toàn không biết gì về chuyện này, bố mẹ tôi cũng không nói với tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi để lộ ra vận may khác thường của mình, lúc đó bố mẹ tôi cũng chưa để ý, chỉ cho là trùng hợp.

Cả chuỗi sự việc xảy ra sau này mới khẳng định vận may không tầm thường của tôi, sau đó bố mẹ tôi tin chắc tôi thực sự là phúc tinh nhỏ của gia đình.

2

Sau lần gặp dữ hóa lành đó, gia đình tôi ngày càng thuận buồm xuôi gió. Bố mẹ tôi hùn vốn kinh doanh với bạn bè, vừa khéo gặp thời điểm kinh tế phát triển mạnh mẽ, chẳng bao lâu sau họ đã thành lập công ty riêng.

Điều kiện gia đình tôi cũng trở nên khá giả hơn.

Lúc đó tôi đã học tiểu học, ngày nào tan học cũng đến công ty của bố tôi chơi. 

Đến một ngày, khi tôi vừa đến, những chú dì vốn thường nói chuyện vui vẻ với tôi đều tỏ vẻ nghiêm túc. 

Bố mẹ tôi vội vã bước ra khỏi văn phòng, mẹ tôi đi đến ngồi xổm xuống nói với tôi: “An An, hôm nay để chị Lưu đưa con về nhà nhé, bố mẹ có chút việc phải đi.”

Tôi nhìn xung quanh, chu môi: “Bố mẹ đi đâu vậy? Con cũng muốn đi theo.” 

Lúc đó tôi không nghĩ nhiều, cũng không biết diễn tả cảm giác của mình thế nào, nhưng tôi rất muốn đi cùng họ. 

Bình thường tôi rất ngoan, mẹ tôi nghe vậy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn khuyên: “Bố mẹ phải đi làm việc quan trọng, An An ngoan nhé, được không?”

Tôi cúi đầu không nói gì, yên lặng chống đối. 

Bố tôi đứng cạnh vội nói: “Không kịp giờ rồi, An An muốn đi thì đi cùng đi, nhưng con phải hứa là đến nơi sẽ không nghịch ngợm, phải ngoan ngoãn nghe lời, con biết chưa?” 

Tôi gật đầu, vui mừng theo họ lên xe.

Sau này tôi mới biết, lúc đó chính là thời điểm quan trọng nhất trong công việc kinh doanh của gia đình. 

Bố mẹ tôi phải đi đàm phán một hợp đồng rất quan trọng. 

Nếu thành công, quy mô công ty sẽ lên một tầm cao mới, nếu thất bại thì chuỗi vốn có thể đứt gãy. 

Hợp đồng này tuy không đến mức sống còn nhưng cũng vô cùng quan trọng, vì vậy bố mẹ tôi mới vội vàng như thế.

Chúng tôi đi đến trước một tòa nhà cao tầng, bố mẹ tôi đi trước, tôi đi theo thư ký Lưu đằng sau. 

Vừa bước vào cửa, cả ba chúng tôi đều sững sờ. 

Trong sảnh chính có mấy người đang đứng, đứng đầu là Lưu Phúc Tài và Trương Hồng Diễm! 

Đúng là oan gia ngõ hẹp! 

Vụ tai nạn năm đó, hai vợ chồng họ may mắn sống sót nhưng cũng bị thương khá nặng.

Chân của Lưu Phúc Tài đã được chuyển qua nhiều bệnh viện nhưng cuối cùng vẫn không thể giữ được, sau một ngày một đêm chịu đựng đau đớn, cuối cùng ông ta vẫn phải cắt cụt chân.