Phúc Tinh Trời Sinh


Chương 23

Khi bà nhắc đến chuyện này với chú Kim, bà nói: “Chắc là mấy năm nay không có tiền tiết kiệm, muốn đi nước ngoài nên muốn để con gái đến đây lấy một ít vốn khởi nghiệp.”

Chú Kim nói: “Cô kệ đi, hai trăm vạn thôi mà, chỗ đấy giờ có là gì với cô đâu?”

Mẹ tôi nhíu mày: “Không phải chuyện tiền bạc…”

Chú Kim lại bắt đầu “giở trò” mê tín của mình.

“Cô và con gái lớn của cô không có duyên phận, dù có cố gắng thế nào cũng vô ích. Cô phải biết gỡ bỏ ảo tưởng về tình thân đi.”

Mẹ tôi ngơ ngác: “Từ “gỡ bỏ ảo tưởng” còn có thể dùng cho tình thân sao?”

“Tất nhiên, vì vốn quan hệ máu mủ cũng chẳng có gì to tát.”

37.

Thực ra sau khi tôi vào đại học, tôi cũng gặp phải tình huống giống như chị gái tôi.

Tôi học tại Học viện Chỉ huy Hải quân, vừa vào đã lại trở thành học sinh kém.

Cũng bình thường thôi, từ nhỏ tôi đã là một đứa trẻ bình thường, cũng khá có kinh nghiệm làm học sinh kém.

May mắn là tôi không ngốc lắm, nếu cố gắng thì có thể tiến bộ.

Điều thực sự khiến tôi chán nản là, thể lực mà tôi từng tự hào bỗng trở nên tầm thường.

Không chỉ thua kém các bạn nam trong trường.

Mà ngay cả trong các bạn nữ cũng không vượt trội.

Lúc mẹ tôi gọi điện, tôi thành thật báo cáo chuyện này.

Bà nói: “Ồ, vậy thì con phải cố gắng luyện tập nhiều hơn.”

Tôi nói: “Vâng ạ, bây giờ mỗi bữa con ăn ba bát cơm để bổ sung thể lực, với cố gắng luyện tập nữa.”

Bà lại hỏi tôi đã kết được bạn chưa.

Tôi nói: “Có chứ ạ, con có rất nhiều bạn tốt nữa, không đúng, bọn con là đồng đội.”

Mẹ tôi nghe xong cười vui vẻ: “Tốt tốt, miễn là con không giống chị gái con…”

Vì bà đã nhắc đến, tôi liền thuận miệng hỏi: “Dạo này mẹ có liên lạc với chị gái con không?”

Giọng mẹ tôi nghe có vẻ nhẹ nhàng: “Không.”

Điều này nằm trong dự đoán của tôi.

Từ đây, cuộc đời của chúng tôi trở nên yên bình.

38.

Mẹ tôi thực sự đã làm được việc “thoát khỏi sự ràng buộc của tình thân”, suốt những năm tiếp theo, bà không hề nhắc đến chị gái tôi.

Bà bắt đầu đầu tư vào các dự án thực tế, đi khắp nơi, không chỉ da ngăm đi một chút mà còn cắt tóc ngắn.

Phong cách làm việc của bà bây giờ lại trở nên phóng khoáng.

Ban đầu đã hẹn với chú Kim cùng leo đỉnh Everest.

Nhưng vì chú Kim đột nhiên bị cảm, bà liền bỏ rơi chú ấy, quay sang dẫn theo một nhóm thành viên trẻ tuổi đi.

Dù như thế nào cũng không ai có thể khiến bà dừng bước.

Chú Kim thì thật là… Tôi muốn khóc ghê, chú ấy chẳng hề tức giận chút nào, còn ở dưới chân núi nấu cơm cho mẹ tôi và mười ba chàng trai trẻ.

Sau đó chú Kim thử gọi điện cho tôi, hỏi tôi có đồng ý để chú ấy tỏ tình với mẹ tôi không.

“Ý chú là, cháu có thể chấp nhận chú làm cha dượng không?”

Tôi cười lớn: “Được chứ, được chứ. Nhưng chỉ có một điều, chú phải đợi cháu về nghỉ hè, cháu muốn chứng kiến tận mắt chú tỏ tình.”

Chú Kim ngại ngùng nói: “Con bé này.”

Tôi đâu còn là trẻ con nữa, năm nay tôi đã hai mươi mốt tuổi rồi.

Hơn nữa tôi hiểu, muốn biết một người có hợp với mình hay không, chỉ cần xem hai người ở bên nhau như thế nào.

Hồi nhỏ tôi đã thấy mẹ tôi thay đổi hoàn toàn dưới sự đối xử của cha tôi.

Hậu quả đó thậm chí kéo dài nhiều năm sau khi ly hôn.

Nhưng những năm qua, bao nhiêu chàng trai trẻ đối với Tổng Chương đều chỉ là phù du.

Chỉ có chú Kim là người ở bên bà lâu nhất.

Dù chỉ là bạn, mẹ tôi ngày càng vui vẻ, thậm chí ngày càng tài giỏi.

Thế không phải là tri kỷ thì là gì?

Hơn nữa chú Kim tốt tính, lại đẹp trai.

39.

Kỳ nghỉ hè năm thứ ba đại học, tôi hồ hởi về nhà, định chứng kiến sự kiện lớn trong đời mẹ tôi.

Nhưng tôi đang trên đường về thì nhận được điện thoại từ mẹ, mẹ bảo sẽ ra nước ngoài một chuyến.

“Cha con gây ra chút rắc rối, tình hình của chị con không ổn, mẹ đi xem sao. Nào về thì tìm chú Kim nhé, mẹ đã nhờ chú ấy chuẩn bị hết rồi.”

Tôi nói: “Vâng, mẹ cẩn thận nhé.”

Lúc về đến nhà chú Kim, tôi phát hiện chú ấy đã uống say mèm.

Tôi nói: “Chú Kim, chú cũng có tuổi rồi, uống say thế này thì không đẹp trai đâu.”

Chú ấy gần như gục ngã: “Cô ấy không cho chú đi theo.”

Tôi thắc mắc: “Chú không thể tự đi à?”

Chú Kim: “Hả?”

“Không mua nổi vé máy bay à?”