Phúc Tinh Trời Sinh


Chương 31

Yên bình tạm thời này chỉ kéo dài chưa đầy hai tháng. Khi hàng xóm trong khu tập thể lại biết tin tôi đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn một lần nữa, còn được phần thưởng ba trăm đồng, Trương Diễm Lệ cuối cùng cũng không thể kiềm chế được nữa. 

Bà ta về quê gọi bà nội Khương Ngọc lên, rồi đến nhà tôi vào cuối tuần.

Mẹ tôi vừa mở cửa, sắc mặt liền thay đổi. 

Bà lạnh lùng cầm muôi múc canh đứng chặn trước cửa, giống như một vị tướng quân một mình chặn cả vạn quân.

“Mấy người có ý gì đây?” Ba tôi cũng bước lại, ôm lấy vai mẹ tôi, cùng đứng chắn ở cửa.

Trương Diễm Lệ lên tiếng trước, khác với Khương Ngọc, Trương Diễm Lệ gầy gò, xương gò má nhô cao, còn uốn tóc sóng lớn. 

Trông dáng vẻ có hơi cay nghiệt.

“Cô Ngô.” Bà ta vuốt vuốt tóc, mắt không ngừng liếc nhìn vào trong nhà: “Nam Nam có ở nhà không?”

Mẹ tôi lạnh mặt: “Có chuyện gì thì nói thẳng đi.”

Trương Diễm Lê bị lạnh nhạt cũng không tức giận, cười híp mắt nói: “Chuyện là thế này, năm xưa hoàn cảnh chúng tôi khó khăn, không đủ khả năng nuôi hai đứa trẻ, làm phiền anh chị lâu như vậy. Nhưng thực ra trong lòng chúng tôi luôn nhớ đến con, bây giờ điều kiện cũng khá hơn rồi, muốn đón con về, không làm phiền anh chị nữa.”

Đang giờ tan làm, hàng xóm trong khu tập thể càng lúc càng đông, có người còn thò đầu ra khỏi hành lang để nhìn. Chẳng mấy chốc, phía dưới đã có vài người tụ tập lại, ai nấy đều ngạc nhiên nhìn Trương Diễm Lệ, dường như không ngờ lại có chuyện cẩu huyết như vậy để xem.

Mẹ tôi lúc đó vừa tức vừa buồn cười, bà lấy ra tờ giấy viết tay ra, đọc từng chữ một:

“Trên giấy trắng mực đen đã viết rõ ràng, các người không muốn nuôi đứa bé, chúng tôi đã đưa ba nghìn tiền nuôi dưỡng để nhận lại đứa bé và thỏa thuận sau này không ai được nhắc đến chuyện này nữa.”

“Thế mà giờ mấy người lại muốn lật lọng?”

Trương Diễm Lệ sững sờ, có lẽ đã quên mất chuyện tờ giấy viết tay này. Cô ta thúc thúc Khương Đại Minh, gã đàn ông mặt phệ thịt kia lập tức nở nụ cười ngượng ngùng:

“Muốn hay không muốn gì chứ, đứa con nào chẳng là máu thịt của ba mẹ, làm sao mà không muốn được. Lúc đó thật sự là không nuôi nổi thôi, mấy năm nay chúng tôi vẫn luôn nhớ đến con. Chị Ngô à, trẻ con vẫn nên ở với ba mẹ ruột thì tốt hơn.”

Mấy câu nói của ông ta đã biến mình thành một người ba đáng thương, vì hoàn cảnh khó khăn mà phải gửi con đi nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương đứa bé.

Tôi thấy vài hàng xóm bắt đầu thay đổi thái độ.

“Nếu ông thật sự luôn nhớ đến tôi…” Tôi bước ra từ sau lưng mẹ, nhìn thẳng vào mắt ông ta, hỏi: “… Thế tại sao mấy năm nay ông chưa từng đến thăm tôi, cũng chưa từng đưa cho tôi một đồng nào?

“Ông không lo lắng cho tôi sao?”

Vừa dứt lời, hàng xóm lập tức hiểu ra. Bà Vương vốn dĩ hay ghen tị vì tôi giỏi hơn cháu trai bà, nhưng khi có người ngoài thì lại đứng về phía tôi.

“Ôi, nói là nhớ con, thế mà con lớn thế này cũng chẳng thèm đến thăm, chắc là biết Nam Nam thông minh nên vội đến hưởng lộc đây mà?”

Một dì khác cũng liếc nhìn họ, khinh bỉ nói: “Nghe nói con gái Khương Ngọc của họ học dốt nhất lớp, làm sao mà cùng ba mẹ sinh ra với Nam Nam được, chẳng biết lời của hai người này là thật hay giả nữa!”

“Đúng đấy, ba mẹ nào lại bỏ đứa thông minh mà giữ đứa dốt, thật là lạ đời!”

Mặt Trương Diễm Lệ đỏ lên rồi lại tái nhợt đi. 

Lúc này, bà nội Khương Ngọc bước ra.

Bà nội Khương Ngọc không giống mẹ ruột của Khương Đại Minh, mà ngược lại, trông giống mẹ ruột của Trương Diễm Lệ hơn. 

Thân hình gầy guộc, gò má cao, môi mím chặt, trông giống nhân vật bắt cóc trẻ con trên TV, nhìn thôi đã thấy đáng sợ.

Bà ta run rẩy lấy ra một chiếc khăn tay, từ từ mở ra, lộ ra ba nghìn bên trong, rồi nói với mẹ tôi:

“Tiểu Ngô, chúng tôi cũng không chiếm hời gì của cô. Hồi đó cô đưa chúng tôi ba nghìn, giờ chúng tôi trả lại cô ba nghìn.”

“Đứa bé chắc chắn cũng muốn theo ba mẹ ruột, các cô không thể cứ giữ đứa bé như thế được!”

Mẹ tôi tức giận đến mức mặt trắng bệch, cầm muôi định nói gì đó nhưng tôi đã lên tiếng trước.

Tôi nhìn bà nội Khương Ngọc, bình tĩnh nói: “Bà tính sai rồi.”

“Chín năm trước, ba nghìn có thể mua được nhà, giờ thì mua được gì? Hơn nữa, trong mấy năm ba mẹ tôi qua đã chi bao nhiêu ba nghìn cho tôi, sao bà không tính cả những khoản đó?”

“Tôi cũng không muốn theo mấy người, đừng giả vờ nữa. Tôi nghe nói mấy người vứt bỏ tôi vì muốn có con trai, giờ không sinh được nữa lại muốn đòi tôi về?”