Chương 24
Chú Kim bỗng tỉnh táo hẳn: “Mua được, hai vé cũng mua được.”
Tôi lập tức dập tắt hy vọng của ông ấy: “Chú à, cháu có quân tịch, ra nước ngoài cần phải phê duyệt trước.”
Chú ấy: “…”
Tôi động viên: “Chú à, hãy tin vào bản thân.”
40.
Chú Kim nói tình hình hiện tại khá phức tạp.
Cha tôi ở nước ngoài bị học sinh đánh vào viện.
Đúng vậy, trước đây ông đánh học sinh, giờ thì bị học sinh đánh lại.
“Cha con dựa vào bằng cấp và mối quan hệ đồng môn, ra nước ngoài kiếm chân giáo viên cấp ba.”
Ban đầu tâm trạng chú ấy rất tệ.
Nhưng khi nói đến câu này, chú ấy bỗng bật cười.
Thật ra tôi hiểu sao chú ấy cười…
Hồi đó mẹ tôi ly hôn, rời khỏi trường đại học, vội vã đi làm giáo viên cấp ba, ông còn chế nhạo mẹ tôi thậm tệ.
Kết quả là lăn lộn một hồi, ông cũng đi làm giáo viên cấp ba, chẳng phải là nực cười sao?
Chú Kim cũng không cười lâu.
“Mấy người phàm phu kia sao xứng để thiên tài như anh ta dạy? Chẳng bao lâu sau lại chê người ta ngu. Anh ta không dám động thủ, chỉ liên tục sỉ nhục người ta.”
Trùng hợp là học sinh đó cũng bị trầm cảm.
Nghe đến trầm cảm, ông càng khó chịu hơn, vì trước đây chính ông đã vấp ngã vì chuyện này.
“Nhưng anh ta không biết rằng người đó đã từ trầm cảm sang rối loạn lưỡng cực.”
Tôi: “…”
Rối loạn lưỡng cực.
Như tên gọi, nó gây biến đổi cảm xúc theo hai cực, cực vui và cực buồn.
Lúc cảm xúc xuống thấp thì đương nhiên là trầm cảm.
Lúc cảm xúc lên cao thì trực tiếp chuyển sang hưng cảm.
Vì vậy, cha tôi bị đánh gãy ba xương sườn, tổn thương nội tạng.
Thực ra mẹ tôi cũng không định can thiệp.
Nhưng…
Chú Kim lo lắng nói: “Chị gái của cháu, có lẽ cũng bị trầm cảm rồi. Chú nghe giọng điệu của mẹ cháu, có lẽ đã có triệu chứng rối loạn đa nhân cách rồi.”
Chú ấy còn nói một khả năng buồn cười.
“Mẹ cháu sẽ không vì chị gái cháu mà đón bố cháu về chăm sóc chứ? Dù sao quan hệ huyết thống vẫn còn đó, không có tình cảm thì cũng có trách nhiệm mà.”
Tôi: “…”
Một lúc sau, chú ấy lại tự phản biện.
“Không sao đâu, mẹ cháu nói linh hồn anh ta mục rữa lắm.”
Tôi rút kinh nghiệm xương máu, nói ra suy nghĩ của mình.
“Chú à, chú đi cầu hôn đi.”
Chú Kim hoảng hốt: “Hả? Cực đoan thế sao?”
Tôi nói: “Đến trước giường bệnh của cha cháu mà cầu hôn, làm to chuyện lên. Nếu thất bại, chú cứ nói là cháu bảo chú đi.”
Chú Kim vội vàng: “Cháu bảo chú đi thì có ích gì chứ? Nếu không khéo, chú với mẹ cháu còn chẳng làm bạn được nữa.”
Tôi phân tích cho chú ấy: “Chú ngốc thế, cháu lúc nào cũng chán cha cháu, mẹ cháu đâu có không biết. Lần này cháu vừa được nghỉ, mẹ cháu lại chạy ra nước ngoài. Cháu tức giận á.”
Chú Kim chợt hiểu ra: “Vậy nên, chú cứ nói là cháu bảo chú đi cầu hôn để làm phiền anh ta?”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Chú Kim khen tôi là một đứa bé mưu mẹo, rồi vui vẻ chạy đi.
42.
Tôi ở nhà ăn chơi vài ngày, rồi nhận được điện thoại từ mẹ.
Bà trách móc tôi: “Uổng công con nghĩ ra việc đấy rồi.”
… À, cầu hôn thất bại rồi.
Tôi cười: “Mẹ ơi, kể chi tiết cho con nghe đi, con cũng muốn vui một chút.”
Mẹ tôi bật cười: “Con hư thật rồi.”
Nhưng bà vẫn chiều lòng tôi.
“Chị gái con đang đòi mẹ và bố con tái hôn thì chú Kim ôm hoa bước vào…”
Đúng là cảnh tượng tôi mong đợi.
Tôi không nhịn được cười phá lên: “Kkkkk.”
“Tiểu Mê còn cười nữa.”
Tôi đành chuyển chủ đề: “Chị gái con có sao không?”
Mẹ tôi bực bội nói: “Mẹ đi làm giấy chứng nhận tâm thần cho con bé rồi, con bé không tự lo bản thân được. Đợi làm giấy chứng nhận xong, mẹ sẽ ép con bé về nước.”
Đó là cách đơn giản nhất.
Bà do dự hỏi tôi: “Tiểu Mê, con nghĩ sao?”
Hừ, chắc bà tin lời chú Kim, nghĩ là tôi có cao kiến gì đó.
Tôi nói: “Mẹ, mẹ biết tính con mà, có thù thì con sẽ trả ngay tại chỗ. Lần này nhờ chú Kim giúp đỡ, con thấy chú ấy làm rất tốt, mẹ nên thưởng cho chú ấy một chút.”
Mẹ tôi đáp: “Được rồi, được rồi, hai người cứ làm khổ tôi thôi.”
Cúp điện thoại, tôi thở dài: Lão Kim à, cháu chỉ có thể giúp chú đến đây thôi.
43.
Kỳ nghỉ này, tôi và Tiểu Mẫn đã đi chơi hơn nửa tháng.
Mẹ tôi vừa mới xoay xong chuyện của chị gái tôi, đưa chị về nước.
Vừa về đến nơi, mẹ đã lập tức tìm bác sĩ khẩn cấp, thuê bốn người chăm sóc và đưa chị về nhà cũ của gia đình tôi.